Ánh Lửa Mùa Đông


Năm bảo vệ ngã xuống đất, hai ba tên bị bắn vào tay, một tên bị bắn vào chân.


Lãnh Tiểu Dã tựa vào bình hoa thở dốc, tay phải nắm chặc khẩu súng, tay trái kéo dây giày ra ném ra ngoài.


Dây giày rơi ngoài, một vài bảo vệ lập tức nổ súng.


Nhân cơ hội, cô lao người tới, hướng về một người nhắm bắn.


Phát súng đầu tiên, trúng vào đùi một người.


Phát súng thứ hai, âm thanh hết đạn vang lên.


"Shit!"


Chửi nhỏ một tiếng, Lãnh Tiểu Dã phi người lên sân khấu trước mắt.


"cô ta đã hết đạn, mau tiến lên!"


một tên gào lên, trừ những người đã bị bắn ngay điểm yếu, còn những tên bị thương nhẹ ở tay chân đều cầm lấy súng xông lên chỗ Lãnh Tiểu Dã.


Viên đạn gào thét bay tới, khiến bức tường kính sau sân khấu vỡ tan tành, mảnh thủy tinh bay khắp nơi.


Lãnh Tiểu Dã dựa người trên ván gỗ, nhanh chóng liếc nhìn hai bên, tầm mắt liền dừng lại trên cửa sổ sát đât.


Ngồi thẳng lên, như một con mèo, Lãnh Tiểu Dã chống một tay xuống đất, tay còn lại ném khẩu súng ra ngoài.

Ngồi thẳng lên, như một con mèo, Lãnh Tiểu Dã chống một tay xuống đất, tay còn lại ném khẩu súng ra ngoài.


Bọn địch lập tức bị khẩu súng của cô dụ dỗ, bắn ra viên đạn, trúng vào cửa sổ sát đất, cửa kính vỡ thành từng mảnh.


Lãnh Tiểu Dã hít sâu, nhảy mạnh ra ngoài, cố gắng hết sức vượt ra khỏi cửa sổ sát đất.


"Đừng để cô ta chạy thoát!"


Bọn bảo vệ gào thét vừa đuổi theo vừa bắn cô.


Lãnh Tiểu Dã tăng tốc, nhình thấy cánh cửa sổ không còn xa, cô nhảy mạnh lên, như một chú cá đen tuyền, nhảy về cửa sổ.


Cửa đại sảnh, tiếng bước chân vội vã vang lên, một người đi đầu, phía sau còn dẫn theo mười mấy tên thuộc hạ.


Người đàn ông đi đầu, đúng là Hoàng Phủ Diệu Dương.


Vọt vào đại sảnh, anh liếc mắt thấy thân ảnh đã bay ra ngoài, lơ lửng trên không trung không quá mộtgiây, rồi biến khỏi tầm mắt anh.


"Tiểu Dã!"


Hoàng Phủ Diệu Dương vội lên tiếng, chỉ hai chữ ngắn ngủn, nhưng cũng lộ rõ vẻ tức giận trong anh.


không để ý đến vài người bảo vệ xoay lại nhìn anh, anh nhấc chân xông tới.


Bọn bảo vệ thấy vậy đều sửng sốt một chút, rồi dời họng súng qua phía anh.

Bọn bảo vệ thấy vậy đều sửng sốt một chút, rồi dời họng súng qua phía anh.


Tiếng súng vang lên, vài tên bảo vệ trực tiếp bị cận vệ của Hoàng Phủ Diệu Dương đánh lại.


"Tiểu Dã!"


Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn không chịu để ý bất cứ thứ gì xung quanh, chỉ vội vã chạy tới cửa sổ, nhìn ra.


Ngoài cửa sổ, Lãnh Tiếu Dã giữ lấy một sợi dây, thân mình treo lơ lửng giữ không trung.


Nghe được giọng nói của anh, cô ngẩng đầu lên, thấy đúng là Hoàng Phủ Diệu Dương, dưỡng môi nhìn anh xin lỗi.


"thật xin lỗi, tôi có việc đột xuất!"


Thấy cô không sao, Hoàng Phủ Diệu Dương thở nhẹ một hơi, nhưng, vẫn chưa nói được lời nào, sợi dây Lãnh Tiểu Dã giữ lấy đã không thể chịu nổi được trọng lương của cô.


"Tiểu Dã!"


Hoàng Phủ Diệu Dương lần thứ ba gọi tên cô, giọng nói vì quá vội vàng nên mất đi cảm xúc vốn có, nghe có vẻ vô cùng sắc nhọn mà chói tai.


Nhìn bóng người nhanh chóng rơi xuống, bàn tay anh nắm chặt lại.


Rơi tự do xuống đất, Lãnh Tiểu Dã "ùm" một tiếng ngã thẳng xuống bể phun nước, xung quanh xuất hiện đầy bọt nước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận