Ánh Lửa Mùa Đông


Sau giấc ngủ thoải mái.


Lãnh Tiểu Dã mở to mắt, thu tay muốn duỗi người một cái.


Ánh mắt liền nhìn thấy gương mặt của Hoàng Phủ Diệu Dương, cánh tay vừa vươn ra lập tức cứng lại.


Ngủ rất thoải mái, thế nhưng, cô đã quên anh vẫn còn trên giường.


Thực sự đang ngủ sao?


Lãnh Tiểu Dã bĩu môi, chuẩn bị bước xuống giường.


Vừa mới đứng dậy, lấy một cái băng vệ sinh từ trong túi ra, cánh tay lại bị kéo về.


"Muốn trốn nữa sao?"


Cơ thể Hoàng Phủ Diệu Dương lộn mộ vòng, áp lên người cô, ánh mắt màu lam chăm chú nhìn cô, giọng nói lộ chút tâm trạng phức tạp.


anh có làm gì để cô chán ghét sao, vừa tỉnh dậy đã muốn trốn đi?


"Mặc như vậy, tôi còn có thể trốn được sao?" Đón nhận lấy ánh mắt của anh, giọng nói Lãnh Tiểu Dã không tự chủ được mềm nhũn, "Tôi chỉ muốn đi toilet thôi."


Nhìn thấy trong tay cô đang nắm vật gì đó, Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩn ra, vội vàng rời khỏi người cô, kéo chăn qua đắp lên người cô, bước chân trần xuống, lấy một áo choàng tắm mới đưa cho cô.


"Buổi sáng trời lạnh, em mặc tạm cái này đi, tôi sẽ kêu người chuẩn bị cho em."


Lãnh Tiểu Dã nhìn áo choàng tắm trước mắt, vươn tay nhận lấy, "Cảm ơn."

Lãnh Tiểu Dã nhìn áo choàng tắm trước mắt, vươn tay nhận lấy, "Cảm ơn."


Khoác áo choàng tắm lên người, cô nhấc chân đi vào toilet.


"Tiểu Dã!" Thấy cô chuẩn bị đóng của, Hoàng Phủ Diệu Đương đột nhiên mở miệng, "Em... sẽ khôngtrốn nữa chứ?"


Lãnh Tiểu Dã quay lại, chỉ thấy ánh mắt màu lam sâu lắng nhìn cô.


Vẻ mặt đó, rất giống bộ dáng khi anh đứng dưới bậc cầu thang nhìn theo cô.


Lại giả vờ đáng thường?


Nhớ tới đêm qua anh giúp cô sưởi ấm, Lãnh Tiểu Dã bĩu môi.


Du thuyền lớn như vậy, cô có thể trốn đi đâu sao?


Dù sao hiện tại cô đang trong kỳ nghỉ, anh muốn tìm cô cũng không không phải việc gì khó, nếu thế côcần gì phải tiếp tục chạy trốn.


"Bữa sáng, tôi muốn bánh quẩy với sữa đậu nành!"


Ánh mắt Hoàng Phủ Diệu Dương như mặt trời, nháy mắt sáng bừng lên.


"Được, tôi lập tức cho người chuẩn bị."


Đem vẻ mặt của anh thu trong tầm mắt, Lãnh Tiểu Dã quay người vào toilet, khóe môi cũng giơ lên.


Thực ngây thơ, chỉ là cùng anh ăn một bữa sáng thôi mà, vui đến vậy sao?!

Thực ngây thơ, chỉ là cùng anh ăn một bữa sáng thôi mà, vui đến vậy sao?!


Nhìn cô đóng cửa toilet, Hoàng Phủ Diệu Dương lập tức đi ra khỏi phòng ngủ, gọi quản gia giúp côchuẩn bị bữa sáng cùng quần áo, lấy thêm cho quần áo của mình đến phòng tắm trong phòng khách.


Lãnh Tiểu Dã từ trong toilet đi ra, không nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương đâu, cô nhanh chóng bò lên giường, một lần nữa chui vào ổ chăn ấm.


trên bàn, đột nhiên di động rung lên không dứt.


Lãnh Tiểu Dã vội vàng vươn tay tới, lấy điện thoại di động.


trên màn hình, chỉ hiện thị một dãy số lạ.


Lãnh Tiểu Dã chỉ cho là Dạ Phong Dương, vội vàng nhảy xuống giường, chạy vào toilet nhận điện thoại.


"Xin chào, có phải là tiểu thư Hứa Tiểu Dã không?"


một giọng nam xa lạ từ đầu kia điện thoại truyền tới.


"anh là ai?" Lãnh Tiểu Dã đột nhiên nổi lên dự cảm bất thường.


"Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là, bọn họ là ai!" Người đàn ông xa lạ âm hiểm cười một tiếng, sau đó, từ trong điện thoại vang lên tiếng khóc lóc của cô gái, còn có cả giọng nói của Trần Tư Viễn, "Tiểu thư, mau báo cảnh sát!"


"Nếu cô không muốn bạn cô bị làm mồi cho cá, thì trong vòng mười phút, cô phải đêm tất cả tiền bạc tới đây, đi một mình tới phong 3009, tầng ba." Giọng người đàn ông lần nữa vang lên bên tai cô, "Nhớ kỹ, chỉ được đi một mình, nếu không, tôi sẽ giết tên này trước, rồi sẽ xử luôn cô gái còn lại! Bây giờ, trò chơi bắt đầu!"


"Rốt cuộc anh là ai..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận