Ánh Lửa Mùa Đông


Ba!


Đèn, sáng lên.


cô theo bản năng nhìn sang, chỉ thấy Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn mặc chiếc áo sơ mi, nhưng nửa người dưới chỉ còn mảnh quần lót, cũng không biết anh đã cởi đôi giày da thế nào, toàn bộ đều nằm trên sàn.


Ánh mắt đảo qua giữa hai chân anh, cô bối rối dời mắt đi chỗ khác.


Hoàng Phủ Diệu Dương đi tới, thuận tay đóng cửa phòng tắm lại.


"Em thích tắm vòi sen hay bồn tắm lớn?"


"Tôi... Tôi..." Lãnh Tiểu Dã dùng sức giữ chặt váy, "Tôi..."


Hoàng Phủ Diệu Dương không nói gì, anh giơ tay lên, tháo hết nơ, rồi cởi từng cúc áo.


Động tác cũng anh không vội vã, như một người thợ săn chuẩn bị săn bắt con mồi của mình, động tác nhàn nhã, nhưng lại không có vẻ chắc chắn.


Chiếc cúc cuối cùng cũng được tháo ra, Hoàng Phủ Diệu Dương vươn tay cởi áo, sau đó lại cởi tất, tiếp theo lại vươn tay đến bên hông...


Lãnh Tiểu Dã lập tức xoay mặt, nhìn lên trần nhà.


anh từng bước đi tới, cô từng bước lùi lại, mãi đến khi tới đường cùng, không thể lùi lại được nữa, thân hình cao lơn của anh bao phủ lấy cô.


"đã chọn xong chưa?"


Lãnh Tiểu Dã không dám ngẩng đầu, sợ nhìn phải những gì không nên thấy, hơn nữa, cô còn sợ anh có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, nên cô chỉ có thể nhìn thẳng.


Nhưng hết lần này tới lần khác, cơ thể của anh cao to như vậy, mà cô lại nhìn thẳng, thì đành chịu nhìn khuôn ngực của anh.


anh chàng này nhất định thường xuyên tập thể hình, cơ bắp của anh tính là to lớn, nhưng lại trơn nhẵn.


Làn da lúa mạch, trên cổ còn mang thêm một chiếc nhẫn màu vàng.


Dưới ánh đèn, chiếc nhẫn vô cùng lấp lánh.


Hoàng Phủ Diệu Dương nâng tay, chống lên bức tường sau lưng cô, đem mặt tiến gần tới cô.


"Hay là, để tôi giúp em chọn?"


"Tôi... Tôi..." Lãnh Tiểu Dã cố gắng đem bản thân mình dán chặt vào vách tường, "Tôi hơi đói, có thể cho tôi ăn chút gì đó không..."


anh cười quỷ dị, "không sao, tắm xong, chúng ta cùng ăn trên giường."


Lúc nói, khuôn mặt anh chỉ cách cô khoảng mười phân, đợi đến khi anh nói hết câu, mặt anh đã sát vào cô.


Trán anh đặt lên trán cô, chóp mũi kề nhau, hai đôi môi chạm vào nhau...


Thậm chí, chỉ cần cô cử động ánh mắt một chút, có thể lông mi cũng sẽ chạm vào.


Ánh mắt anh gần như vậy, dưới ánh đèn, lại hiện ra một màu làm đẹp đẽ.


Như một viên đá quý, chiếu thẳng vào mặt cô.


Nhìn vào con mắt kia, Lãnh Tiểu Dã không tự chủ được nhớ đến ngày hôm đó, lúc cô đi theo Dạ Phong Dương lên lầu, nhìn xuống dáng vẻ của anh.


Đôi môi lại gần hơn một chút, anh trực tiếp hôn vào môi cô.


Bàn tay cầm lấy chiếc váy, không tự chủ được nhẹ bẫng.


Chiếc vày dài trượt khỏi người cô, im lặng nằm dưới chân cô.


Cảm nhận được bàn tay của anh, Lãnh Tiểu Dã hơi run mình một chút, nâng tay, cầm lấy chiếc tai nghe kia, ném vào bồn cầu, cô cam chịu nhắm mắt lại.


một lần hay trăm lần cũng không khác gì nhau cả...


Lần này, thỏa mãn anh một lần là được rồi.


Dù sao, cô cũng không đánh lại anh, có chống cự thế nào, kết quả vẫn như cũ, khong thể thay đổi được.


Nụ hôn của anh càng lúc càng cuồng dã, thân thể nặng nề ngăn chặn chân cô.


Phía sau là bức tường lạnh như băng, phía trước cơ thể anh lại nóng bừng bừng, khiến cả người côkhông tự chủ được rã rời.


cô vô lực đứng thẳng, đành nâng tay vịn chặt vai anh.


Ngay lúc Lãnh Tiểu Dã cho rằng, anh nhất định sẽ chiếm lấy cô, chợt nghe được Hoàng Phủ Diệu Dương chán chường chửi nhỏ một tiếng.


"Đáng chết!"


Sau đó, liền buông cơ thể cô ra.


Lãnh Tiểu Dã ngạc nhiên mở to mắt, chỉ thấy anh thở hổn hển nhìn cô, ánh mắt màu lam vô cùng quỷ dị.


cô cúi mặt xuống, nhìn theo ánh mắt của anh.


trên nền gạch trắng noãn, không biết từ đâu xuất hiện một vũng máu.


Lãnh Tiểu Dã chớp mắt, sau đó liền bình tĩnh lại.


một khắc kia, cô rất muốn ngửa mặt lên trời cười ba tiếng.


Ha ha ha... Quả nhiên ông trời đang giúp mình!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận