Ánh Lửa Mùa Đông


Hoàng Phủ Diệu Dương tức giận mắng ra tiếng.


Hôm nay, từ lúc nhìn thấy cô, không biết anh đã mắng chửi bao nhiêu lần.


Hoàn toàn không giống anh bình thường.


Lão quản gia nhìn thấy anh buồn rầu, khẽ mỉm cười một cái, cúi đầu nhắc nhở, "Tiên sinh, ngài có thể dùng tay giữ ngón tay cô ấy lại, còn nữa, lúc lau, động tác nên thả lỏng, nhẹ nhàng một chút."


Hít sâu một cái, anh theo lời lão mà làm.


Mới đầu, cô không phối hợp với anh, nhưng sau đó, anh thử điều chỉnh lại lực đạo, động tác nhẹ nhàng, mềm yếu.


Lúc này, ngón tay đang cuộn tròn lại của Lãnh Tiểu Dã mới chịu mở ra từng cái.


Thấy thế, anh mới kẹp lấy một khối bông y tế, tiếp tục giúp cô lau vết thương.


Lúc đầu, động tác của anh tuy có cứng ngắc, nhưng từ từ cũng tìm được lực đạo, dù không được thuần thục, nhưng ít nhất có thể cho là khá lắm rồi.


Giúp cô lau sạch máu trên miệng vết thương, dùng nhíp gắp hai cái mảnh sứ nhỏ ra khỏi tay cô, anh lại lấy bông gòn cùng băng gạc giúp cô băng bó vết thương lại.


một lớp, một lớp, rồi lại một lớp...


Nhìn thấy tay Lãnh Tiểu Dã bị anh bó thành một cục tròn vo, quản gia vội vàng nhắc nhở.


"Tiên sinh, như vậy là được rồi."


Cầm lấy băng gạc cố định lại, Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn vào tác phẩm của mình, khẽ nhíu mày.


Đây là lần đầu tiên anh làm việc này, đương nhiên sẽ không thể đẹp mắt được.


Băng gạc không được bó bằng phẳng như bình thường, lại hơn dày, khiến bàn tay xinh đẹp của cô bị anh lại xấu đi.

Băng gạc không được bó bằng phẳng như bình thường, lại hơn dày, khiến bàn tay xinh đẹp của cô bị anh lại xấu đi.


Lão quản gia giơ khóe môi lên, giọng điệu ôn hòa như một vị trưởng bối, "Ngài làm được như vậy đã tốt lắm rồi."


Hoàng Phủ Diệu Dương cẩn thận đem bàn tay bị bó như một cái bánh ú của Lãnh Tiểu Dã đặt xuống giường, "Lấy vòng cổ đến."


Lão quản gia khẽ nhíu mày, "Tiên sinh, người và động vật không giống nhau, thực ra..."


"Lấy vòng cổ đến." Hoàng Phủ Diệu Dương lặp lại, trong giọng nói rõ ràng có chút tức giận.


"Được, thưa tiên sinh." Lão quản gia đành phải đánh ứng.


...


...


Lãnh Tiểu Dã nằm mơ.


Trong mơ, cô bị một người đàn ông ôm vào ngực, hôn vào tai cô, cả người đều trở nên nóng rực và ẩm ướt.


Còn mơ hồ nghe được môt âm thanh vang lên, ngang ngược nhưng lại cũng rất ôn nhu.


"Em là của tôi, tôi... Tôi..."


Thân thể bị lắp đầy, sau đó một cảm giác kỳ lạ bao vây.


Có chút đau đớn, nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy vui thích...


Dường như, cô đang đi đi lại lại giữ thiên đường và địa ngục.


"Vĩnh viễn không cho trốn thoát!"

"Vĩnh viễn không cho trốn thoát!"


âm thanh bá đạo của người đàn ông vang lên, một cơn đau thứ hai lại truyền đến.


sự đau đớn đó rất chân thực, không giống như cảnh trong mơ.


Lãnh Tiểu Dã bỗng mở mắt.


Chỉ thấy một người đàn ông từ cổ cô ngẩng mặt lên, ánh trăng theo cửa sổ rọi vào, khiến mái tóc màu vàng nâu phản lại một loại ánh sáng kỳ lạ.


Ánh mắt cô dần dần thích ứng với ánh sáng lờ mờ, lập tức nhận ra khuôn mặt quen thuộc kia, còn có con mắt màu lam kia nữa.


Chẳng qua, lúc này đây, ánh mắt đó khiên cô cảm thấy lạ lẫm.


Ánh mắt đó, có một chút... Dịu dàng.


"Hoàng Phủ Diệu Dương?"


"Đánh thức em sao?"


Giọng nói của anh, đương nhiên có một sự dịu dàng kỳ lạ.


Lãnh Tiểu Dã tức giận đến mức muốn giết người.


Căn bản, tất cả những việc vừa nãy đều không phải là mơ.


anh vừa rồi làm chuyện như vậy, còn dám hỏi cô vấn đề này sao.


Đầu óc người này bị lừa đá đi mất rồi chăng?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận