Ánh Lửa Mùa Đông


Khong chỉ là nguy hiểm, còn tâm lý lúc nào cũng như đang bị treo lơ lửng.


không cần phải nói, mọi chuyện đều là nói dối, cô thật sự không thể thích ứng được.


"Ai... Thực sự không phải công việc gì tốt! Xong vụ án này, tốt nhất mình nên trở về làm nhà thiết kế thôi."


Ngã người xuống ghế salon, Lãnh Tiểu Dã mở điện thoại ra, điều chỉnh âm thanh lớn nhất, rồi bắt đầu bấn số của Kiều.


"Cha nuôi yêu quý, con đã lên thuyền rồi, bây giờ đang ngồi ghế salon xem tivi, phong cảnh cũng khôngtệ, nhưng vẫn còn nhiều chỗ con chưa thể chơi được..."


"Con vẫn bình an là tốt rồi." Kiều cười nói, "Nghe nói, con gặp người quen sao?"


Biết Dạ Phong Dương đã đem chuyện Hoàng Phủ Diệu Dương ra thông báo với Kiều, Lãnh Tiểu Dã cũng không thèm giấu diếm làm gì. "Đúng vậy, y hệt một viên kẹo mè xửng, phiền chết mất."


"không cần lo lắng, chú đã nói chuyện với Dương, cậu ta sẽ cô gắng sắp xếp một kế hoạch hoàn chỉnh. Còn nữa, bọn chú đã điều tra được, trước khi Tống An Nhã chết, đã có người đến thăm cô ta, con có thể đoán được là ai không?"


Lãnh Tiểu Dã ngồi thẳng dậy, "Chẳng lẽ... Là kẹo mè xửng sao?"


"Đúng vậy." Giọng nói của Kiều có chút trầm thấp, "Hơn nữa... Chú có đầy đủ chứng cứ nghi ngờ anhta."


"Có chứng cớ?"


"không đâu, tay của đối phương rất sạch sẽ."


Lãnh Tiểu Dã khẽ thở một hơi.


"Có vẻ cháu đang rất căng thẳng." Kiều nói.


Giọng nói Lãnh Tiểu Dã có chút bất đắc dĩ, "Chú cũng biết mà, tuy con nói dối như vậy, nhưng con chả thích tí nào."


một câu dối trá, sẽ được sử dụng, đó không phải cuộc sống mà cô thích.


Kiều rất quen thuộc với ý kiến của cô, đương nhiên cũng biết tính cách cô, tuy nha đầu kia không kiềm chế được vẻ khinh cuồng, nhưng lại là một đứa trẻ đơn thuần.


"Nếu con muốn rời khỏi nơi đó..., chú sẽ sắp xếp cho con."


Lãnh Tiểu Dã cười cười, "Chú Kiều, chú hiểu con đấy, nhưng bây giờ con không có cơ hội từ bỏ rồi, không phải sao?"


Chuyện quan hệ với Hoàng Phủ Diệu Dương, khiến cô cùng vụ án này càng liên kết chặt chẽ với nhau, vị trí này, không ai có thể thay thế được.


Bởi, người có thể tiếp cận được Hoàng Phủ Diệu Dương, duy nhất, chỉ có cô.


Kiều trầm mặc một hồi, "Tiểu Dã, chú vẫn nói câu kia, bất kể chuyện gì xảy ra, con đều phải an toàn trở về."


Giọng nói Lãnh Tiểu Dã trở nên nhẹ nhàng, "Chú cứ yên tâm đi, lúc nhỏ, con và anh trai từng cùng ba chơi trò canh gác, nhưng mỗi lần đều không bị bắt lại... Con trốn là giỏi nhất!"


Kiều cười rộ lên, "Thời gian không còn sớm, con nên đi nghỉ ngơi đi."


"Chờ chút đã, con vẫn còn một việc." Lãnh Tiểu Dã vội vàng gọi ông, "Ngài giúp con đuổi hai người trợ lý kia đi nhé, nhưng, vẫn phải trả tiền cho bọn họ đó! Đương nhiên, không cần chú phải bỏ tiền ra đâu, hôm nay con đã thắng mấy ngàn vạn trên thuyền, đến lúc đó, con sẽ trả lại cho chú."


Kiều cười khẽ, "Mấy ngàn vạn, sao con lại coi tiền như cỏ rác như vậy?"


Coi tiền như cỏ rác?!


Nghĩ đến Hoàng Phủ Diệu Dương, Lãnh Tiểu Dã bĩu môi.


Tên kia vì muốn cô mời anh một bữa cơm, liền cố ý thua mấy ngàn vạn, cũng chỉ vì muốn tán gái.


Đương nhiên, cô sẽ không nói chuyện này cho Kiều biết.


cô nhanh chóng đổi đề tài, "Đúng rồi, con đề cử cho chú một nhân tài, bản lĩnh của người vệ sĩ kia không tệ, có tinh thần, hơn nữa lại vô cùng trách nhiệm, nếu làm vệ sĩ như vậy thật đáng tiếc, con cảm thấy chú nên cho cậu ta một công việc thích hợp."


"Chú sẽ xem xét." Kiều nghiêm túc đồng ý.


Có thể khiến Lãnh Tiểu Dã khen ngợi như vậy, ông cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú với người vệ sĩ này.


"Cứ vậy đi, có việc gì con sẽ gọi lại cho chú, tạm biệt."


Cúp điện thoại, Lãnh Tiểu Dã dựa vào sofa, tiện tay kéo một chiếc gối ôm vào lòng.


Nhớ tới bộ dáng Hoàng Phủ Diệu Dương khi nãy, cô nở một nụ cười, sau đó lại tức giận cắn chặt răng.


Khốn kiếp, cô không cẩn thận nhảy vào lưới anh mất rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận