Ánh Lửa Mùa Đông


Hoàng Phủ Diệu Dương đặt ly nước chanh xuống, mở lá bài ra rồi nhìn thoáng qua một lượt.


"Tôi bỏ cuộc." ( "放弃.")


một câu nói, hai từ ngữ, làm mọi vị khách xung quanh vô cùng thất vọng.


Mọi người đến xem trước mắt đều biết, Hoàng Phủ Diệu Dương là người có cơ hội thắng lớn nhất, dù sao anh bài của anh cũng vô cùng tốt, trừ Lãnh Tiểu Dã và Dạ Phong Dương có được lá 9 cơ hoặc A cơ, nếu không sẽ không thể thắng được anh.


Mỗi lá bài khi được phát ra, cơ hội chiến thắng của mỗi người hầu như đều bằng nhau, mà mỗi người chỉ được sở hữu một lá bài.


Dưới tình huống này, phần thắng thuộc về anh lại tăng gấp đôi.


Nếu trong tay anh không phải A cơ hay 9 cơ, nhưng chỉ cần anh tập trung một chút, cũng có thể khiến đối thủ phải lo lắng.


Bất kể nếu phân tích theo phương diện kia, anh cũng không nên trả lời "bỏ cuộc" như vậy.


Lãnh Tiểu Dã liếc nhìn anh một cái, hút một ngụm nước chanh rồi nhìn Dạ Phong Dương nói, "Này, tới lượt anh rồi!"


Dạ Phong Dương nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương rồi nhìn lá bài trước mặt.


"Tôi... Cũng bỏ cuộc."


Cả căn phòng đều ồ lên.


Người em trai chi bài đứng sau lưng Dạ Phong Dương cũng nhíu mày nghi ngờ.


Là một ngàn đô la đó, sao anh Dương lại có thể bỏ qua như vậy được chứ?


Dựa vào kinh nghiệm của Trang Hà, đã thắng phải lấy tiền, kể cả bài Poker.


Tuy Dạ Phong Dương lên thuyền chưa được bao lâu, nhưng kỹ thuật của anh không tồi, một người có kỹ thuật cao như Trang Hà cũng không phải là đối thủ của anh.


Dựa vào kinh nghiệm của anh, đem lá bài đổi thành một lá A cơ, không phải rất dễ dàng sao?


"Tôi thắng!" Lãnh Tiểu Dã cười híp mắt đặt ly nước chanh lên bàn, nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương bên cạnh, "nói giữ lời, đi thôi, tôi mời anh ăn cơm."


nói xong, cô cầm một nắm xu ném vào mặt Dạ Phong Dương.


"Cái này... Cho anh tiền boa đó!"


Hoàng Phủ Diệu Dương cùng cô đi ra ngoài, lão quản gia nhẹ vẫy tay, bảo bọn cận vệ giúp hai người bọn họ thu dọn đống xu trên bàn.

Hoàng Phủ Diệu Dương cùng cô đi ra ngoài, lão quản gia nhẹ vẫy tay, bảo bọn cận vệ giúp hai người bọn họ thu dọn đống xu trên bàn.


Mọi người khi nãy vô cùng náo nhiệt đến xem, cũng đã tản đi chỗ khác.


một người em trai đến cạnh Dạ Phong Dương, "anh Dương, anh sao vậy... Sao lại bỏ qua một cơ hội tốt như thế? Lần này là mấy ngàn đô đó, nếu ông chủ biết được, ông ta nhất định sẽ vô cùng tức giận."


Dạ Phong Dương chỉ vào lá bài của Hoàng Phủ Diệu Dương, "Cậu xem đi, sẽ biết được lý do."


Trang Hà nghi ngờ đi qua, cầm lấy lá bài của Hoàng Phủ Diệu Dương, chậm rãi lật lên xem.


Nhìn thấy lá bài, mắt anh ta liền trừng lớn.


một trái tim màu đỏ ở giữ, lá bài của Hoàng Phủ Diệu Dương, không sai chính là một lá A cơ.


Trách không được vì sao Dạ Phong Dương không gian lện, lá A cơ của Hoàng Phủ Diệu Dương, chỉ có một lá trong mỗi bộ bài, nếu Dạ Phong Dương lại có thêm một A cơ, rõ ràng đã cho thấy anh đang gian lận.


Nhưng bây giờ, người mà Trang Hà nghi ngờ không phải Dạ Phong Dương mà là Hoàng Phủ Diệu Dương.


Lá A cơ này, cùng với bốn lá bài khác, đã được xem là lớn nhất trong sòng này rồi.


Có một lá bài như vậy trong tay, dù cược thế nào cũng có đường thẳng, chẳng lẽ anh chàng này rất thừa tiền, vứt bỏ mấy ngàn đô sao?


Cầm lá A cơ, Trang Hà xoay mặt, nhìn Lãnh Tiểu Dã cùng Hoàng Phủ Diệu Dương ra khỏi cửa.


"Chỉ vì một người con gái... Cả mấy ngàn đô cũng không cần, thần kinh người này đúng là không bình thường."


Dạ Phong Dương cau mày không lên tiếng.


Dạ Phong Dương vươn tay, nhanh chóng cầm lấy lá bài của Lãnh Tiểu Dã.


Thừa dịp Trang hà không để ý, anh lật lá bài của Lãnh Tiểu Dã lên.


Quả nhiên, đúng như trong trí nhớ của anh, chỉ là một lá -- chuồn 2.


Nếu anh không bỏ cuộc, Lãnh Tiểu Dã sẽ không có cơ hội thắng được ván bài này, không cần suy nghĩ nhiều, ván bài này anh đã cố ý nhường Lãnh Tiểu Dã, dĩ nhiên không phải vì muốn cô thắng tiền, mà là muốn cho Lãnh Tiểu Dã một cơ hội tiếp xúc với Hoàng Phủ Diệu Dương.


Cất lá bài trên bàn, trong lòng Dạ Phong Dương không hề cảm thấy thoải mái gì.


anh không biết, việc anh bỏ cuộc lúc nãy, có đúng hay không.


Theo góc độ phá án mà nói, để Lãnh Tiểu Dã tiếp xúc cùng Hoàng Phủ Diệu Dương càng nhiều, thì việc điều tra càng thuận lợi.

Theo góc độ phá án mà nói, để Lãnh Tiểu Dã tiếp xúc cùng Hoàng Phủ Diệu Dương càng nhiều, thì việc điều tra càng thuận lợi.


Nhưng nếu Hoàng Phủ Diệu Dương thực sự là "K", thì Lãnh Tiểu Dã sẽ gặp nguy hiểm mất.


...


...


anh bỏ tay vào trong túi, chậm rãi đi trong đại sảnh cùng Lãnh Tiểu Dã, "anh muốn ăn gì?"


Giọng nói Hoàng Phủ Diệu Dương lộ ra vài phần dịu dàng, "Cái gì cũng được."


Lãnh Tiểu Dã nhìn anh một cái, rồi dừng bước, "Vậy... Ăn món Trung được không?"


"Được." Hoàng Phủ Diệu Dương đáp.


Hai người tiếp tục đi, đến nhà hàng Trung.


trên thuyền đa số là người Trung Quốc, nên các món Trung ở đây cũng rất đa dạng, khá đông khách lại vô cùng ồn ào.


Thấy bọn họ bước vào, một người bối bàn đi lến đón.


"không có phòng riêng sao?" Lãnh Tiểu Dã hỏi.


Bồi bàn tỏ ra có lỗi, "Rất xin lỗi, vì phần lớn khách trên thuyền đều là người phương Đông, nên muốn có được phòng riêng đều bắt buộc phải đặt trước. Nếu các vị không chê, bên trong vẫn còn vài bàn trống."


Lão quản gia nhìn đại sảnh, rồi khẽ nhíu mày, "Bá tước tiên sinh, chỗ này rất ồn ào, bằng không..."


Hoàng Phủ Diệu Dương không vui nhìn lão một cái, lão quản gian lập tức im lặng không lên tiếng.


Nếu như mọi khi, những chỗ thế này Hoàng Phủ Diệu Dương sẽ không đứng ngay ngốc như vậy hơn ba giây, mà ngay lập tức rời đi.


Nhưng giờ phút này, chỉ cần có thể cùng Lãnh Tiểu Dã ăn cơm, ở nơi ồn ào như vậy anh cũng có thể chịu được.


"Chỗ này cũng rất ồn ào." Lãnh Tiểu Dã xoay người nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương, "Chúng ta đến phòng của anh ăn được không?"


"Được." Hoàng Phủ Diệu Dương cười đồng ý.


Quyết định này của cô, anh cầu còn không được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận