Ánh Lửa Mùa Đông


"Tôi đã quyết định sẽ báo đáp cho em thật tốt!" anh nhìn chằm chú vào đôi mắt có chút hoảng loạn của cô, gằn từng chữ, "Lấy, thân, thể, yêu, thương, em, mỗi, ngày!"


Khuôn mặt người đàn ông tái xanh, cả người đều lộ ra vẻ nguy hiểm.


Cảm giác được vật cứng rắn chạm vào cơ thể cô, Lãnh Tiểu Dã lo lắng nuốt một ngụm nước miếng.


Theo bản năng giật chân trái, vết thương dưới lòng bàn chân cũng bị ảnh hưởng theo, một cỗ đau đớn dâng lên.


cô nhíu mày hít một hơi khí lạnh.


Hoàng Phủ Diệu Dương chỉ xem như cô đang giả vờ, vẫn đè cô như cũ, không cử động, đôi môi dừng trên cánh tai cô, nhẹ giọng nói.


"Nếu còn làm như vậy, tôi sẽ không giống như hai lần trước."


nói xong, anh hé miệng, ngậm cắn cô.


nhẹ nhàng hôn cắn.


một trận tê dại truyền đến, nháy mắt, tóc gáy cô đều dựng thẳng, yết hầu run lên, suýt nữa đã rên ra tiếng.


Đáng chết, rõ ràng cô đang nghĩ ngược lại, nhưng cơ thể lại không thể tự chủ được nỗi lên phản ứng.


Cảm thấy sự khác thường dưới bụng, cô vô cùng xấu hổ.


"Hoàng Phủ Diệu Dương, anh có còn lương tâm không, vết thương của tôi là do anh băng lại, anh khôngthể xem một chút sao?"


Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng mặt lên, nhìn thoáng qua.


một chân cô đã bị anh cầm lấy, hiện tại, toàn bộ lực đạo đều dồn hết lên chân trái, lòng bàn chân cong lên, chỉ còn chút nữa thôi, bàn chân sẽ rơi ra khỏi chiếc giày, ngay cả băng gạc cũng đã bị lỏng ra.


Ai bảo cô đang bị thương mà còn chạy lung tung!


Tuy trong lòng anh đang trách móc cô, nhưng rốt cuộc vẫn buông cô ra, buông bàn tay đang cầm đầu gối ra, ôm lấy hông cô, giống như đang ôm một đứa trẻ vào lòng.


Lãnh Tiểu Dã cho rằng đã muốn, định giãy giụa, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương ôm cô ngồi lên bồn cầu.


"Nâng chân lên."


cô khẽ thở nhẹ một hơi.


Lãnh Tiểu Dã ngoan ngoãn nâng chân lên, anh liền vươn tay cởi đôi giày thể thao ra, cẩn thận mở băng gạc trên chân cô, kiểm tra vết thương cho cô..


Lãnh Tiểu Dã nhanh chóng liếc mắt nhìn bốn phía, tầm mắt dừng trên nắp bồn cầu.


cô nghĩ nếu dùng cái nắp kia đập anh một cái, không biết anh chàng này có ngất đi không?


"Đau!"


Giả vờ kêu đau một tiếng, nhân tiện cô dựa vào lòng anh, hai tay đặt lên vai anh, lén lút đưa về phía sau nắp bồn cầu.


Hoàng Phủ Diệu Dương ngồi lên bốn cầu, cô tách hai chân ngồi trên đùi anh, tư thế này, giống như côđnag ôm anh.


Hai tay lặng lẽ đưa tới, chạm vào nắp bồn cầu.


Lãnh Tiểu Dã cố gắng di chuyển một chút.


Nhưng đầu ngón tay lại không có nhiều lực đạo, bất đắc dĩ, cô đành phải xích lại gần anh.


Hai cơ thể dường như đã dán vào nhau.


Cách một lớp áo mỏng, bầu ngực mềm mại cùng nụ hoa, hiện lên rõ ràng.


Cảm nhận được thân thể cô... Lửa dục của Hoàng Phủ Diệu Dương vừa tắt, lại bùng lên trong nháy mắt.


Nhìn vết thương trên chân cô đã đóng vảy, cũng không biết nứt ra, bàn tay anh liền trượt vào bắp chân cô, Lãnh Tiểu Dã vẫn còn đang chăm chú tới nắp bồn cầu, không để ý tới hành động của anh.


Bàn tay anh hơi dừng lại trên đầu gối cô, sau đó lập tức trượt vào váy, vuốt ve đùi cô.


anh đã không thể mang cô về phòng kịp nữa rồi, bây giờ, anh muốn cô!


"Đợi chút!" Lãnh Tiểu Dã cảm thấy tình hình hiện tại có vẻ không đúng, hoảng loạn rút tay lại, đè bàn tay anh, "Chúng ta... Về phòng trước... Chỗ này... không có tình cảm..."


Hoàng Phủ Diệu Dương híp mắt lại, nhìn thấy rõ ràng sự hoảng loạn trong mắt cô.


"Nhưng tôi thích ở trong này!"


Giọng nói của anh vô cùng gian ác.


Nếu không phải nắp bồn cầu không mở ra được, Lãnh Tiểu Dã chắc chắn sẽ đập chết anh.


anh thích, cô không thích!


Bình tĩnh một chút, suy nghĩ suy nghĩ...


cô tự nhắc nhở mình, dùng sức chặn bàn tay anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận