Ánh Lửa Mùa Đông


Cho dù cô thật sự muốn đi toilet, nhưng lại bị một người đàn ông nhing chằm chằm như vậy, mà tiểu được sao?


Huống hồ, cô không có ý định đi vệ sinh.


Lãnh Tiểu Dã tức giận cắn răng, trên mặt vẫn nở nụ cười như cũ, tiến lên trước, đứng trước bồn cầu.


"Vậy tôi đây... không khách sáo!"


Đưa tay phải xuống, cô chậm rãi vén váy.


Làn váy màu lam ngăng bị vén lên, từng chút lộ ra đôi chân xinh đẹp, Hoàng Phủ Diệu Dương biết rõ côđang nói dối, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được nhìn vào đùi cô.


Mượn thời cơ, Lãnh Tiểu Dã nắm chặt tay, nâng một quyền.


một quyền xinh đẹp hạ xuống, mang theo vù vù, đánh vào cằm anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương bị quả đấm cô xẹt qua mặt, khiến anh ngã xuống.


Vật nhỏ, dám ra tay nặng với anh như vậy sao?


Hoàng Phủ Diệu Dương lại tức giận.


Nhìn thấy cô ra quyền, anh kéo tay cô lại, đè cô lên cửa.


Gáy đụng vào tấm ngăng, Lãnh Tiểu Dã hít một hơi lạnh, tức giận nâng đùi phải đá anh, đầu gối lại bị một bàn tay to bắt lấy.


Chân bị bắt, cô lại vươn tay phải ra.


Hoàng Phủ Diệu Dương nghiêng đầu, né tránh cú đấm, nghẹo đầu, rơi lên cần cổ cô, dùng răn cắn mộtcái.


Vật nhỏ này, không chừng phạt cô, cô sẽ không chịu ngoan ngoãn!


"A ——" cô kêu thành tiếng, dùng sức giãy giụa, "Đau quá, Hoàng Phủ Diệu Dương, anh là chó sao... Đau chết mất..."


anh không để ý đến cô, dời đến chỗ khác tiếp tục cắn.


Mỗi lần muốn bắt cô, anh đều nói với chính mình, khi bắt được cô rồi, nhất định sẽ phải khiến cô trả giá thật lớn.


Nhưng mỗi lần như bắt cô, lại không thể thực hiện được.


Đánh? không nỡ!


Trách mắng? Miệng cô còn lợi hại hơn cả anh.


Đành phải cắn cô phát tiết một chút.


Trong mũi tràn đầy mùi hương quen thuộc, dùng răng cắn da thịt mềm mại, lực đạo càng lúc càng yếu dần.


Từ từ biến thanh hôn cắn, từ cổ chuyển qua xương quai xanh, anh thở dồn dập.


cô vô cùng mềm mại, bàn tay anh hoạt động trên người cô.


cô giãy giụa, thân thể đẹp đẽ của cô cọ vào người anh.


Tất cả đều là một đòn công kích trí mạng với anh.


anh không tự chủ được dùng lực một chút, ngăn chặn cô, cảm nhận được sự khác thường cô anh, trong đầu Lãnh Tiểu Dã vang lên một tiếng "ong" trầm đục.


anh chàng này, tinh lực tràn đầy, lúc nào cũng có thể làm chuyện đó!


"Hoàng Phủ Diệu Dương, chúng ta nói chuyện một chút, được không?"


"nói!"


anh nói nhỏ một tiếng, dùng mối, đem cổ áo rộng rãi của bỏ ra.


"anh đợi một lát được không... anh nghĩ kỹ một chút, tối hôm đó là tôi đã cứu anh, nếu không, bây giờ không chừng anh đã sớm... Tôi là ân nhân của anh, anh không thể lấy oán trả ơn... không chỉ vậy, tôi còn cho anh một xu gọi điện..."


Nhắc tới tiền xu, anh lập tức nhớ lại chuyện ở công viên, tức giận cắn cô một cái.


"Quăng tôi ở lại công viên, là cứu tôi sao?"


"Đó không phải là quảng, đó là... Hơn nữa, lúc anh ngủ, tôi còn bên cạnh bảo vệ anh..."


Động tác của Hoàng Phủ Diệu Dương ngưng lại, ngẩng mặt nhìn cô.


"Em luôn ở gần đó sao?"


Lãnh Tiểu Dã thấy anh không cắn nữa, trong lòng dâng lên một tia hy vọng tiếp tục nói, "Đúng vậy, tôi thấy anh gọi điện, sau đó lão quản gia lái xe tới đón anh... anh xem, tôi đâu có lừa anh? Tôi đã cứu anhnhư vậy, anh nên buông tôi ra..."


"Như vậy sao được?" Hoàng Phủ Diệu Dương tà ác giơ khóe môi, "Tôi nhất định phải báo đáp em thậttốt."


"không cần không cần!" Lãnh Tiểu Dã lặng lẽ thu lực, muốn đem đầu gối trong tay anh rút về, vươn tay nhẹ đẩy ngực anh, "Tôi luôn làm chuyện tốt không cần lưu danh..."


rõ ràng muốn bỏ rơi anh, còn nói là vì tốt cho anh.


anh tìm kiếm, cô sau lưng anh cười anh, anh gấp đến độ tìm cô trên cả thế giới, lo lắng cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn, kết quả, cô đang ở trên du thuyền chơi đùa.


Vừa nghĩ tới điểm này, anh liền tức đến phát điên.


Cảm giác vật nhỏ lại muốn trốn, anh mạnh mẽ dùng lực, đem cô áp lên vách ngăn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận