Ánh Lửa Mùa Đông


Tầng sau là nơi khu bình thường, tầng năm là nơi giải trí cho du khách phổ thông.


"Đương nhiên, nếu ngài thích, ngài có thể đi tới tầng sáu hoặc những tàng khác, để trải nghiệm mộtchút cảm giác du khách phổ thông."


"Tôi không hứng thú." Lãnh Tiểu Dã thản nhiên nói.


Kiệt Thụy Tống cười, "Đương nhiên, một vị khách cao quý như ngài đây, giải trí tầng bảy mới là nơi hợp nhất với ngài."


"Có cái gì chơi được không?" Lãnh Tiểu Dã hỏi.


"Thuyền của chúng tôi được thiết lập một loạt sòng bài, tầng bảy còn có đầu bếp Lâm, người này sẽcung cấp nhưng thức thức ăn ngài muốn, đương nhiên cả bữa ăn thông thường. Trừ điều đó ra, còn có nững đồ chơi cùng nhiều thiết bị giải trí, bao gồm cả rạp phim cao cấp nhất..."


"Khụ!" Lãnh Tiểu Dã nhẹ ho một tiếng, "Ông nên biết, tôi không muốn nói những thứ đó, tôi muốn cái gì đó kích thích hơn!"


"Nơi này..." Kiệt Thụy Tống cười, "Tôi không hiểu rõ ý ngài."


"Nghe nói, thuyền các ông đôi khi cũng tổ chức buổi đấu giá." Lãnh Tiểu Dã cố ý lắc lắc chiếc nhẫn kim cương to đùng, "Tôi thích đã quý, hoặc những vật đáng giá khác."


"Ngài nghĩ sai rồi, chúng tôi chỉ có đánh bạc, không có buổi đấu giá nào cả. Nhưng..." Kiệt Thụy Tống đánh giá cô một lướt, dừng trên chiếc xinh đẹp, "Nếu ngài muốn kích thích, tối nay tám giờ, đại sảng tầng bảy, có một vũ hội mặt nạ, tất cả nhưng cô gái chưa lập gia đình đều được mời đến, hi vọng ngài sẽ đến tham dự."


Chỉ mời những cô gái chưa lập gia đình?


Trong mắt Lãnh Tiểu Dã lóe lên tia sáng quái dị, "Chẳng lẽ không cho phép đàn ông tham gia sao?"

Trong mắt Lãnh Tiểu Dã lóe lên tia sáng quái dị, "Chẳng lẽ không cho phép đàn ông tham gia sao?"


"Đây là bữa tiệc thuyền chúng tôi đặc biệt tổ chức, chưng tôi gọi nó là "Đêm kích thích", chuyên dành cho những vị tiên sinh, tiểu thư chưa có gia đình."


Đêm kích thích?


Chỉ nghe cái tên thôi đã cảm thấy vô cùng mập mờ.


Lãnh Tiểu Dã còn muốn hỏi Kiệt Thụy Tống vài điều, nhưng thang máy đã dừng lại.


Kiệt Thụy Tống dẫn cô về phòng, để danh thiếp lại sau đó rời đi.


Annie giúp cô thu dọn hành lý, Lãnh Tiểu Dã an vị ngồi trên sofa ngáp vài cái, "Tôi hơi mệt, muốn ngủ một chút, hai người cứ về phòng nghỉ ngơi đi."


"Phải, tiểu thư. Cần tôi ở lại bồi ngài không?" Trần Tư Viễn đứng một bên hỏi.


"Bồi tôi?" Lãnh Tiểu Dã bỏ mắt kính xuống hỏi, "anh muốn bồi tôi thế nào?"


Trần Tư Viễn đỏ mặt, "Ý tôi là, có cần tôi ở lại bảo vệ ngài không?"


"không cần." Lãnh Tiểu Da vẫy tay, "Lúc nào cần tôi sẽ cho anh đến."


Annie cùng Trần Tư Viễn ra khỏi phòng cô, lười biếng dựa vào ghế sofa, Lãnh Tiểu Dã lập tức trợn to mắt, tinh thần vô cùng hưng phấn gấp trăm lần.

Annie cùng Trần Tư Viễn ra khỏi phòng cô, lười biếng dựa vào ghế sofa, Lãnh Tiểu Dã lập tức trợn to mắt, tinh thần vô cùng hưng phấn gấp trăm lần.


trên máy bay cô đã không ngủ được, ở nơi này cũng không có chút buồn ngủ.


Cởi quần áo trên người xuống, lấy một bộ quần áo dễ hành động từ tủ quần áo ra, thuận tay lấy thêm một chiếc mũ che nắng, đi ra khỏi phòng, đi hết hành lang, đến sàn tau.


trên bể bơi ở sàn tàu, không ít trai gái, đều ăn mặc rất mát mẻ.


Nhin thấy cô, một người con trai tóc vàng chỉ mặc áo tắm liền huýt sáo một hơi.


"Tiểu thư, muốn phơi nắng cùng không?"


Lãnh Tiểu Dã liếc hắn một cái, "NO!"


cô vừa đến, đã gặp chuyện không hay.


Nhấc châm, Lãnh Tiểu Dã vừa đi bên mép thuyền ngắm phong cảnh, tiện thể tìm kiếm hình dáng Dạ Phong Dương.


Cùng lúc đó,


trên ban công tầng chín đối diện bể bơi, Hoàng Phủ Diệu Dương cúi người ghé vào lan can, híp mắt lại ngắm cảnh biển phía xa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận