Ánh Lửa Mùa Đông


Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn khẩu súng trước mắt, rồi dời tầm mắt đến khuôn mặt cô, "Tiểu Dã, rốt cuộc, em là người như thế nào?"


Thân thủ nhanh nhẹn, hiểu rõ đánh nhau, biết lái trực thăng...


Mấu chốt là, ngay cả người của anh trực tiếp đến New York để tìm kiếm thông tin của cô, nhưng lại không tra được nhiều tài liệu, ví dụ như ba mẹ, địa chỉ gia đình cụ thể các thứ.


Khiến anh không khỏi tò mò về thân phận của cô.


Lãnh Tiểu Dã nhún vai một cái, "Đại học X, sinh viên khoa thiết kế nghệ thuật."


anh không khách vạch trần cô, "Tôi không nghe nói khóa nghệ thuật có những chương tình học như đánh lộn, súng ống, còn có cả điều khiển trực thăng."


cô bĩu môi, "Sở thích cá nhân, không được sao?"


Ở đây là Mỹ, cho dù có sử dụng súng ống cũng không tính vi phạm pháp luật.


Hoàng Phủ Diệu Dương mỉm cười, "Đương nhiên là có thể, tôi rất thích."


Ra tay nhanh chóng, thực lực kinh tế không tầm thường, có một thân phận bá tước quý tộc như vậy lại có tên tiếng Trung, trong vòng hai ngày, liên tiếp trải một trận máy báy gặp trục trặc, một trận bị tay súng tập kích...


Ở sân bay Jamaico lộng hành như chỗ không người, chỉ cần hai mươi giờ đã có thể tra được thông tin của cô và An Nhạc, tay mắt của người đàn ông này có thể ngập đầy bầu trời.


anh rốt cuộc là ai?


Lãnh Tiểu Dã cũng vô cùng tò mò.


Con ngươi màu lam của Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn chằm chằm cô, trọng giọng nói không có một chút trêu đùa nào, "đi theo tôi, tôi sẽ nói cho em biết tất cả."


Lãnh Tiểu Dã nhếch môi, thu hồi vẻ mặt giễu cợt, nhìn anh, "Hoàng Phủ Diệu Dương, người đàn ông như anh, thiếu gì cô gái theo đuổi, tại sao lại muốn gây khó dễ cho mình?"


Đưa ngón tay qua, đem sợi tóc dài nắm trong tay, ngón tay Hoàng Phủ Diệu Dương thước thức mái tóc của cô, ánh mắt màu lam trầm xuống, "Tôi chỉ muốn em."


"Chúng ta mới quen biết nhau được ba ngày..."


"Ba tháng ba ngày." anh sửa lại.


Ba tháng?


Lãnh Tiểu Dã nhíu mày, "Ba tháng trước, anh thực sự đã nhìn thấy tôi sao? Ở đâu?"


Vì sao, một chút cô cũng không thể nhớ được?


Theo lý mà nói, một nhân vật như anh, cô sẽ không có khả năng quên được.


Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ nhếch môi, ánh mắt dưng trên cánh môi cô, "một nụ hôn, đổi một câu hỏi, thế nào?"


Lãnh Tiểu Dã cười một tiếng, sau đó liền lật mặt, "Coi như tôi chưa hỏi cái gì."


Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn như cũ cười cười, "Vậy bớt cho em, một nụ hôn, tôi có thể trả lời hai câu hỏi của em."


Lãnh Tiểu Dã xem thường.


"Mười." anh lại tiếp tục tăng giá.


Lãnh Tiểu Dã bĩu môi, "anh nghiện sao?!"


Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn cằm chú nhìn vào môi cô, "Đúng vậy, tôi nghiện rồi."


Lúc nào cũng muốn giữ lấy cô, thân mật cùng cô, đây là lần đầu tiên trong đời, có lẽ anh đa nghiện thậtrồi.


Lãnh Tiểu Dã không nói gì, giơ ngón tay xoa huyệt thái dương, bất đắc dĩ nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương ở bên cạnh.


"Thực ra tôi không khác gì những cô gái khác, nhưng anh chỉ mới quen tôi, cảm thấy vô cùng mới mẻ, một thời gian sau, anh cũng sẽ nhàm chán tôi giống như những cô gái khác."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận