Anh Là Xã Hội Đen Thì Sao


- Hôm nay em sao thế? Thấy chỗ nào không khỏe à? – Hải Nam ân cần hỏi.

Mai Mai lắc đầu.

Không cố ý nhưng thực tế cô lại đang bị chuyện Jimmy đột ngột bỏ về Mỹ làm cho phiền lòng. Còn Hải Nam, không biết hôm nay có gì vui mà anh ta rất phấn khích.

- Anh đang đưa em đi đâu thế?

- Rồi em sẽ biết. – Hải Nam nháy mắt đầy ẩn ý.

Mai Mai im lặng không nói gì nữa. Thực lòng cô chẳng hề tò mò trước điều Hải Nam đang bí mật kia.

- Tại sao lại dừng xe ở đây? – Mai Mai ngạc nhiên hỏi.

Hải Nam cho xe đỗ trên một bãi đất trống rất rộng, nhìn ra mặt hồ mênh mông.

Mặt trời đang từ từ lặn xuống, ánh chiều tà hắt vào mặt Mai Mai, những cơn gió mát lành từ mặt hồ thổi vào khiến tóc Mai Mai tung bay. Nhìn vầng quang đỏ rực nhưng không gây chói mắt, Mai Mai nhìn như thôi miên vào đó.

Bàn tay trái của cô từ từ nằm trong bàn tay của Hải Nam. Mặt trời cũng đang càng lúc càng thu lại vầng sáng của mình....

Quả trứng đỏ chỉ còn lại một nửa…

- Em có thích không?

- Có.

Hải Nam với lấy bàn tay bên kia của Mai Mai, đặt hai bàn tay cô trong tay mình, để Mai Mai đứng đối diện nhìn thẳng mình.

- Mai Mai. Anh hy vọng có thể ngày ngày được bên em, làm những điều khiến cho em vui, được quan tâm chăm sóc cho em… Hãy để anh được làm người yêu của em nhé!

Mai Mai hoàn toàn bị bất ngờ, cô nhất thời không biết phải nói gì. Mai Mai bặm chặt môi mình. Hải Nam đang nhìn cô chờ đợi.

Mai Mai nhẹ nhàng rút tay mình lại, cô không dám nhìn thẳng vào Hải Nam, nói:

- Em xin lỗi.

Nhưng sợ Hải Nam bị tổn thương, cô nói thêm:

- Hãy cho em thời gian suy nghĩ.

Nói xong cô vội vàng bước đi, không nhìn lại mặt Hải Nam lấy một lần. Cô bước ra khỏi bãi đất, chân cô cứ thế bước đi, cô không biết nơi mình muốn đến là đâu, chỉ biết rằng cô đang rất muốn đi khỏi nơi này.

- CẨN THẬN.

Một tiếng hét thất thanh… Mai Mai bị đẩy mạnh từ đằng sau, cô lao người về phía trước… Chỉ nghe thấy tiếng phanh xe rất gấp và….

- HẢI NAM

Hải Nam đã nằm bất động trên mặt đường và từ chỗ anh nằm có rất nhiều máu.

***

- Mai Mai, Mai Mai… thế nào rồi? Hải Nam có sao không? Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Trời đất ơi, vẫn chưa cấp cứu xong sao? Tại sao lại lâu như vậy? Cô mau trả lời đi chứ.

Thùy Linh vừa đến nơi đã hỏi tới tấp, trong khi bây giờ Mai Mai thật sự không còn sức để trả lời. Nhưng khi nhìn Thùy Linh, trông cô ta mặt mày tái mét, tóc tai cũng bị tuột xõa xượi, Mai Mai lại thấy thương hại, mệt mỏi nói.

- Bị tai nạn, là do anh ấy cứu tôi.

- Bị tai nạn, là do anh ấy cứu tôi.

- Cô làm cái gì vậy? Tại sao lại đến mức bị tai nạn? – Thùy Linh hỏi như đang quát vào mặt Mai Mai.

Người của Mai Mai từ khi Hải Nam xảy ra chuyện thì cứ run như cầy sấy, nghe Thùy Linh hỏi cô lại càng run dữ hơn.

- Tôi… là tại tôi… tôi xin lỗi. – Mai Mai không kìm được, nước mắt lã chã.

- Rốt cuộc là cô đã làm cái gì chứ?

Thùy Linh vẫn hét lên ầm ầm, nhưng giọng đã khác, thì ra đôi mắt của cô ấy đã đẫm nước mắt.

Cô ta tức tối túm lấy hai vai Mai Mai mà lắc mạnh.

- Xin lỗi… xin lỗi… - Mai Mai thì chẳng còn sức chống đỡ, đầu gối cô khuỵu dần.

Mọi chuyện chắc sẽ không dừng lại nếu ánh đèn đỏ của biển báo cấp cứu không tắt. Bác sĩ bước ra, Thùy Linh vội vã chạy đến:

- Bác sĩ, anh ấy… anh ấy…?

- Cô có thể yên tâm. Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.

Hải Nam bị gẫy một chân và rạn xương hông. Hiện tại đã được đưa về phòng điều trị đặc biệt để theo dõi.

Hai cô gái Mai Mai và Thùy Linh đã bình tĩnh lại và cùng nhau ngồi uống nước ở căng tin của bệnh viện.

- Đáng lẽ người nằm trong đó lúc này phải là tôi. – Mai Mai nói.

- Đừng nói vậy. – Thùy Linh nói, hình ảnh cô lúc này hoàn toàn khác khi nãy. – Cô cũng đâu có cố ý đâu. Nhưng qua chuyện này, đủ thấy, cô thật sự rất quan trọng với anh ấy.

Mai Mai nhìn Thùy Linh:

- Cô cũng rất quan tâm đến Hải Nam.

Thùy Linh cười đau khổ.

- Vừa rồi nhìn cô đau khổ vì anh ấy như vậy, tình cảm giữa hai người chắc đang tiến triển rất tốt?

Mai Mai thở dài, lắc đầu:

- Là bởi tôi thấy, tôi đã mắc nợ anh ấy. Bấy lâu nay, anh ấy đã luôn ở bên tôi, nhưng trong lòng tôi lại luôn chỉ có một người. Nếu không nhờ anh ấy, thì tôi không biết mình còn mê muội đến lúc nào nữa.

Thùy Linh im lặng rồi nói:

- Tôi không thích nhiều chuyện, nhưng có chuyện này tôi thấy nên nói với cô, hãy cẩn thận với Hải Nam.

Từ khi quen biết Hải Nam đến nay, chưa bao giờ Mai Mai để tâm, nhìn kĩ anh ta như lúc này, dù rằng nhìn Hải Nam bây giờ có đôi phần thảm hại.

Mi mắt Hải Nam khẽ động đậy, anh từ từ mở mắt, vầng trán nhăn nhó, nhưng khi nhìn thấy Mai Mai đang ngồi cạnh giường bệnh, cơ mặt anh lập tức dãn ra, trên môi xuất hiện nụ cười.

- Em vẫn luôn ở bên anh à?

Mai Mai nhìn Hải Nam, khó khăn lắm cô mới làm cho cơ miệng mình dãn ra thành một nụ cười, nụ cười đó diễn ra chưa đầy một giây.

- Em xin lỗi.

- Em xin lỗi.

Hải Nam cười:

- Ngốc ạ. Xin lỗi cái gì chứ?

- ….. – Mai Mai cúi gằm mặt.

- Anh không sao, nếu đổi lại người nằm đây là em, anh còn cảm thấy đau hơn nhiều.

Mai Mai vẫn không đáp lại, Hải Nam chỉ thấy vai cô khẽ run lên.

- Này, em có biết chăm sóc người bệnh không đấy? Phải làm cho người bệnh vui vẻ, lạc quan, yêu đời mới được chứ! Trời ạ, sao anh nói cứ như mình mắc bệnh nan y không bằng. – Hải Nam đùa cho thay đổi không khí.

Mai Mai bật cười, mắt thì khóc, miệng thì cười. Trong đầu cô chợt nhớ lại ngày Hải Nam gặp cô khi cô nhập viện lần trước, chính Hải Nam đã giúp cô ‘đứng lên’, Mai Mai xúc động nói:

- Em chưa chăm sóc ai bao giờ, chứ đừng nói là đi lo cho một bệnh nhân, nhưng em sẽ cố gắng.

Hải Nam chợt trầm lại:

- Đã nói là sẽ chăm sóc cho em, vậy mà giờ lại để em phải lo cho anh…

Mai Mai mỉm cười:

- Đừng nói vậy. Anh tỉnh lại rồi, để em đi gọi bác sĩ tới kiểm tra cho anh.

Nói rồi, Mai Mai đứng dậy, Hải Nam nhanh đưa tay nắm lấy tay Mai Mai:

- Anh thật không muốn buông tay em.

Mai Mai vỗ nhẹ lên bàn tay của Hải Nam, cười nói:

- Em sẽ quay lại ngay.

Mai Mai đi rồi, Hải Nam nằm một mình trong phòng, không làm sao để nhịn được cười, anh chưa bao giờ thấy hạnh phúc như lúc này.

Từ ngày Hải Nam vào viện, ngày nào Mai Mai cũng đến thăm. Cũng vì thế mà một ngày của cô trở nên bận rộn hơn, cô cũng quên mất cả chuyện đã hai tuần trôi qua mà chưa thấy Jimmy quay lại.

Chiều hôm nay, cũng như mọi ngày, tan làm cô lại vội đến bệnh viện. Vừa đi đến thang máy thì bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt Mai Mai, ngỡ ngàng trong phút chốc, Mai Mai lập tức lấy lại bình tĩnh. Jimmy cũng đã nhìn thấy cô, hai người bốn mắt nhìn nhau nhưng ngay một câu chào xã giao cũng không có. Mai Mai cũng định chào nhưng không hiểu sao chỉ ậm ờ được trong cổ họng. Hai người bước vào thanh máy. Cái thanh máy này bình thường có thể chứa được đến gần hai mươi người, diện tích của nó cũng không nhỏ, nhưng tại sao bây giờ, rõ ràng đã mỗi người đứng một góc mà sao vẫn thấy gần nhau quá.

Cuối cùng thì thang máy cũng dừng lại, thang máy vừa mở cửa Mai Mai đã vội vã bước ra, nhưng hấp tấp làm gót giầy hẫng xuống khe thang máy, cô loạng choạng suýt ngã. Một bàn tay chắc khỏe đã nhanh chóng chụp lấy cánh tay cô, tay kia đỡ bên eo kia của cô. Phản xạ tự nhiên, Mai Mai quay đầu nhìn người đỡ mình, lại một lần nữa, ánh mắt hai người giao nhau, và lần này khoảng cách giữa hai người là rất nhỏ.

Jimmy đỡ Mai Mai đứng thẳng lên, ánh mắt của hai người vẫn chưa rời được nhau. Một lúc sau thì….

Cửa thang máy đã đóng lại, và thang máy lại đang di chuyển lên trên. Lúc này Mai Mai mới sực tỉnh, cô nhìn cửa thang máy mà ái ngại, không dám nhìn sang Jimmy.

- Không sao chứ? - Jimmy hỏi.

Mai Mai lắc đầu cười gượng.

- Uhm…không sao. Anh về khi nào thế?

- Mấy hôm rồi.

Mai Mai gật đầu. Lúc này thang máy đã có thêm người vào. Hai người tự động đứng lùi vào hai góc của thang máy, không còn ai nói với ai câu nào nữa.

Mai Mai gật đầu. Lúc này thang máy đã có thêm người vào. Hai người tự động đứng lùi vào hai góc của thang máy, không còn ai nói với ai câu nào nữa.

***

Hải Nam nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, anh xem đồng hồ, theo lịch của mấy tuần gần đây thì cũng sắp đến giờ Mai Mai đến rồi.

Côc côc..

Đang ngạc nhiên tại sao hôm nay Mai Mai lại đến sớm như vậy, nhưng vừa ngẩng đầu lên, anh ta còn ngạc nhiên hơn vì người đến không phải Mai Mai.

- Cô tìm ai?

Cô gái ung dung vừa bước vào vừa nói:

- Tìm anh.

- Tôi không quen cô.

- À, tôi là Alice, thuộc tập đoàn Gold Wall Hoa Kỳ, đối tác quan trọng của tập đoàn Nhất Mai.

Hải Nam cười nhạt, anh ta đã biết đây chính là trợ lý của Jimmy.

- Thì sao? Cô đến đây làm gì?

Alice ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, nói:

- Nhất Mai là một tập đoàn lớn, dĩ nhiên sẽ bị rất nhiều kẻ ghen ăn tức ở nhòm ngó, và trong số đó sẽ có cả những kẻ tiểu nhân, không ngại làm trò hèn hạ. – Alice từ tốn nói từng câu một, trên gương mặt vẫn luôn giữ một vẻ tươi cười, nhưng vẫn khiến người đối diện phải lạnh sống lưng.

Hải Nam cười khẩy nói:

- Tôi không hiểu cô đang nói gì.

- Anh không hiểu thật hay cố tình không hiểu… - Alice vẫn chậm rãi nói, mắt không ngừng thăm dò thái độ của Hải Nam - … chỉ mình anh biết.

Nói rồi cô đứng lên, đeo lại túi xách lên vai, nói:

- Việt Nam có một câu rất hay, chắc anh cũng biết, đừng trèo cao quá, ngã sẽ rất đau đấy.

Alice quay người đi ra cửa, còn chưa kịp ra đến cửa đã nghe Hải Nam nói:

- Nhất Bảo vẫn khỏe chứ?

Alice chột dạ, cố giữ gương mặt vô cảm nhìn anh ta.

- Gửi lời hỏi thăm của tôi đến anh ta, rất cám ơn anh ta đã đặc biệt quan tâm đến tôi. – Hải Nam giọng điệu dương dương tự đắc. – Cũng đừng quên nói với anh ta rằng, tôi cũng đặc biệt quan tâm anh ta.

Alice mỉm cười, làm như là vô tư lãnh ý:

- Nhất định rồi.

Khi Alice bỏ đi, thái độ của Hải Nam lập tức thay đổi 180 độ.

Đọc truyện online - santruyen


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận