Ảnh Hậu Siêu Hộ Thực



"Được rồi, làm sao còn đỏ mặt không xong rồi, ngươi sẽ không thật sự sẽ biến sắc chứ?" Lâm Úc Thanh cũng rất bất đắc dĩ, cười hỏi.

"Mới không phải đâu.." Bạch Dã hờn dỗi một tiếng.

Lâm Úc Thanh để nàng đứng dậy, tiểu gia hỏa còn lười trong lòng cô không đứng lên rồi! Đây chính là ngươi muốn ôm ta~

"Lâm a di, cùng con tương tác với phim đi?"

"Huh?"

"Ngày mai cảnh kia dì muốn làm sao diễn, chúng ta tương tác một chút trước, để con có chuẩn bị tâm lý, đến thời điểm đó có lẽ thì sẽ không hốt hoảng như thế."

Lâm Úc Thanh suy nghĩ một hồi, điều này cũng là một cách.

"Được, phân cảnh hôm nay không qua kia?" Vừa nhắc tới đóng phim, Lâm Úc Thanh hứng thú đến, ở nhà còn có người cùng chính mình qua cơn nghiện phim, đắc ý a.

"Ừm ừm, được, vậy dì dự định diễn thế nào?"

Lâm Úc Thanh suy nghĩ một chút, "Trước tiên dựa theo dáng vẻ trước đó một lần xem hiệu quả."

"Ừm!" Bạch Dã hứng thú bừng bừng đứng dậy, đi tới cửa đưa lưng về phía Lâm Úc Thanh, hít sâu, điều chỉnh tâm thái.

Lâm Úc Thanh cũng ngồi đến trên ghế, nhắm mắt lại tìm kiếm cảm giác.

"Lâm a di, con xong rồi."

"Ừm." Lâm Úc Thanh nhìn nàng một cái, tiểu gia hỏa này trạng thái tới rất nhanh a, lại rơi vào bên trong đôi mắt to xinh đẹp của tiểu Dã lóe qua một tia giảo hoạt.

"Vậy bắt đầu rồi nha!"

"Ừm." Lâm Úc Thanh đưa lưng về phía cửa ngồi xong, hơi lim dim mắt.

"A nương!" Tiểu gia hỏa vô cùng đẹp đẽ kêu một tiếng, Lâm Úc Thanh suýt chút nữa ra kịch, không một chút nào như ban ngày không lưu loát hoặc là e lệ, ngược lại còn gọi ra một tia mùi vị làm nũng.

"Ừm." Lâm Úc Thanh nhỏ giọng hơi hơi che dấu một hồi, nhanh chóng tìm về trạng thái.

"Tại sao lại trở về rồi?"

"Ừm.." Bạch Dã nhếch miệng, bước chân nhẹ nhàng chậm chạp đi đến phía sau Lâm a di, hít sâu một hơi to gan lên, sau đó quyết tâm liều mạng, vừa nhắm mắt lại, duỗi ra hai tay từ phía sau lưng ôm cái cổ của Lâm a di, "Nhớ người rồi~"

Thân thể Lâm Úc Thanh cứng đờ, vô cùng quyết đoán thì ra kịch rồi, nghiêng đầu liếc nhìn tiểu gia hỏa, còn có thể như vậy? Ngươi lúc này làm sao không đỏ mặt rồi hả?

"Khà khà!" Bạch Dã hì hì nở nụ cười, cũng không biết nàng đây là diễn hay là thật.

Lâm Úc Thanh bĩu môi, "Làm lại lần nữa."

"Ừm." Bạch Dã vừa gật đầu, rất tốt, đánh đòn phủ đầu, chính mình thì sẽ không quá thẹn thùng, cứ như vậy, tiếp tục!

* * *

Bắt đầu lần nữa, Bạch Dã bóp bóp cổ họng, vì cướp đoạt quyền chủ động.

"A nương!" Một tiếng này liền dứt khoát là hờn dỗi, Lâm Úc Thanh đối với thế tiến công làm nũng của tiểu gia hỏa không hề có năng lực chống cự, hận hận vỗ vỗ não của chính mình, con thỏ nhỏ chết bầm này!

"Ngươi nói chuyện cẩn thận cho ta!" Mặt tối sầm lại hù dọa Bạch Dã.

"Ngô..
Nhưng mà thiết lập nhân vật An Khê chính là không cần mặt mũi mà."

"..."

Làm lại lần nữa.
"Lâm Úc Thanh ngồi thẳng người, cô còn cũng không tin, còn có cảnh cô không tiếp nổi?

" Khụ, bắt đầu nha? "Mắt thấy Lâm a di nghiêm mặt tựa hồ tiến vào trạng thái, Bạch Dã đẹp đẽ nháy mắt mấy cái.

" A nương! "

" Ừm, tại sao lại trở về rồi? "Lâm Úc Thanh đang khi nói chuyện đứng dậy, muốn cho Bạch Dã không có cách nào diễn cảnh từ phía sau lưng ôm lấy cô, nhưng mà Bạch Dã đã đi đến phía cô rồi, cô như thế vừa đứng lên lại quay người lại, Bạch Dã đúng lúc thì va vào trong lòng cô.

" Ơ.
"Bạch Dã còn thở nhẹ một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên nở nụ cười hì hì với Lâm a di," A nương, ngài khá nhớ ta nha.
"

"! "Lâm Úc Thanh là thật sự rất muốn đem tiểu gia hỏa phiền lòng này đè ở trên đùi cố gắng dạy dỗ một trận, dáng vẻ cợt nhả này là thật sự rất muốn ăn đòn a! Nhưng mà nếu như bởi vì chuyện như thế đánh nàng, sau này nàng sẽ không dám tự do phát huy mà đi quay phim, được thôi, nhịn vậy!

" Làm lại.
"


Lần này Lâm Úc Thanh cũng không ngồi, đứng lên cầm một quyển sách giả làm bản đồ, đưa lưng về phía tiểu Dã.

" A nương! "

" Ừm làm sao lại trở về rồi? "Lâm Úc Thanh hơi hơi nghiêng đầu, liền tiếp tục lật xem quyển thư tịch trên tay.

Bạch Dã đầu quả dưa nhỏ nhanh chóng vận chuyển, cất bước đi tới phía sau Lâm Úc Thanh," Nhớ ngài mà~ "

Lâm Úc Thanh khẽ cười một tiếng, không chờ quay người.

" A nương ngài có mệt hay không? Ta xoa bóp eo cho ngài được chứ? "Hết cách rồi, Lâm a di đứng lên có chút cao, dựa theo kịch bản mà nói để nàng bóp vai thật sự là không tiện lắm, nhưng mà bóp eo đúng là rất thuận tiện đó~~nhìn chằm chằm eo con kiến của Lâm a di, tiểu gia hỏa con mắt đều đang bốc lên ánh sáng xanh lục rồi đó~

Cảm giác được hai cái móng vuốt nhỏ không an phận của tiểu gia hỏa đang quấy phá trên eo mình, Lâm Úc Thanh dở khóc dở cười, đem sách để xuống trên bàn, xoay người lại, tay trái từ phía bên phải vòng tới phía sau tiểu Dã, đem nàng kẹp ở dưới cánh tay, tay phải nâng cao, ở trên cái mông của tiểu gia hỏa không nhẹ không nặng vỗ một cái, trọn bộ động tác làm liền một mạch, tiểu Dã căn bản chưa kịp phản ứng.

" Ngày mai nếu như ngươi dám diễn như vậy với ta, ta ngay ở trước mặt toàn bộ nhân viên đánh ngươi.
"Buông ra tiểu gia hỏa, rất hung dữ cảnh cáo.

Bạch Dã bĩu môi, có thể oan ức hỏng rồi, thiết lập con người không biết xấu hổ này thật là khó duy trì a!

" Được được, làm lại lần nữa, không cho phép ra chiêu trò.
"Lâm Úc Thanh trịnh trọng cảnh cáo.

" Ừm ừm ừm.
"Bạch Dã vội vàng gật đầu như con gà con mổ thóc.

" Còn có, nơi này là ta chủ động, trước tiên ngươi dựa theo diễn biến ban ngày như vậy, đừng tự mình phát huy.
"Nhiều lần không có tiếp nổi cảnh của tiểu gia hỏa, trên mặt Lâm Úc Thanh có chút mất mặt, đều do cái tên này, quá không theo lẽ thường ra bài rồi!

" Được~! "

Lần nữa bắt đầu, Bạch Dã thu lại lòng chơi, là thật muốn cùng Lâm a di cố gắng học tập một hồi.

Lâm Úc Thanh dựa theo giả thiết của trước đó, ngồi ở trên ghế đưa lưng về phía cửa.

" A nương.
"Lần này thanh âm của Bạch Dã cũng rất bình thường.

Lâm Úc Thanh biểu thị rất hài lòng.

" Ừ.
"

" Tại sao lại trở về rồi? "

Bạch Dã cười đi tới gần," Nhớ ngài rồi.
"Đang khi nói chuyện, giơ tay giúp Lâm Úc Thanh xoa nắn lấy bờ vai.

Lâm Úc Thanh khẽ cười cười, đưa tay đến phía sau, nắm lấy tiểu gia hỏa, kéo về phía trong lồng ngực của mình, tiểu gia hỏa liền thuận thế ngồi ở trên đùi cô.

Bạch Dã sớm có chuẩn bị tâm lý, không đến nỗi rất hoảng loạn, ngẩng đầu lên nhìn nhau với Lâm Úc Thanh, nhìn Lâm a di một mặt nụ cười sủng nịch này, Bạch Dã không khỏi thất thần.

Lâm a di đang cười với mình a..

Lại như vào lúc ấy, khi bị bóng tối bao trùm, khi không nhìn thấy ánh sáng và hy vọng, cô đạp ánh sáng mà đến, chiếu sáng một phương thiên địa cho mình.

Vô số lần nửa đêm mơ lại, luôn là mơ thấy chính mình nho nhỏ lạc lối ở trong bóng tối, nhanh chóng va chạm lung tung xung quanh, lại làm sao chạy không thoát, mãi đến tận có một nữ nhân đi tới trước mặt mình, bóng người kia từng bước từng bước đi kiên định đặc biệt, chính mình nho nhỏ rập khuôn từng bước đi theo phía sau cô, địa phương cô đi qua, bóng tối tản đi, ánh sáng xâm nhập.

Cũng mặc kệ mình tại sao nỗ lực truy đuổi, nàng luôn là cùng mình vẫn duy trì khoảng cách nhất định, chính là không đuổi kịp cô, mà cô chưa bao giờ quay đầu lại nhìn chính mình một chút, mình cũng chỉ có thể, rất xa ngước nhìn cô.

Nhưng trước mắt, người trong mộng, quay đầu lại, đang nhìn chính mình, đang cười với mình, để nàng làm sao không xúc động..

" Tiểu Dã? "Lâm Úc Thanh có chút ngu ra, phản ứng của cái tên này làm sao hoàn toàn khác nhau như ban ngày, một đôi mắt to hiện ra đỏ là cái quỷ gì, không đỏ mặt, đổi thành con đỏ mắt rồi sao?

Bạch Dã hít sâu một hơi, khóe miệng không tự giác tràn ra ý cười, duỗi ra hai tay ôm lấy cái cổ của Lâm Úc Thanh, hơi đứng thẳng người dậy, đi phía trước ngó nghiêng đầu, dán vào gò má của Lâm Úc Thanh mổ nhẹ.

Môi ấm áp dán vào gò má của Lâm Úc Thanh hồi lâu cũng không nỡ rời đi, thật vất vả mơ tới dì, liền để con hôn đủ đi!

Thân thể Lâm Úc Thanh cứng đờ, đầu óc có chút chuyển không tới, bên mặt còn có thể cảm giác được khí tức nóng ướt của tiểu gia hỏa thở ra, dây cung nào đó trong lòng nới lỏng ra một chút, không tự giác nuốt ngụm nước, cánh tay ôm lấy lưng của tiểu Dã theo bản năng thu lại một chút, đem nàng siết chặt ở trong lồng ngực của mình.

" Các ngươi đang làm gì? "Đột nhiên một tiếng thét kinh hãi từ cửa truyền đến.

Hai người từng người ngớ ra cùng nhau hoàn hồn, Lâm Úc Thanh nghiêng đầu, buông lỏng ra tay ôm Bạch Dã.

Bạch Dã nháy mắt một cái, hãy còn không thể tin được chính mình làm chuyện tốt gì, vừa kích động, suýt chút nữa từ trên đùi Lâm Úc Thanh té xuống, hoảng loạn đứng dậy, chống đỡ bàn học phía sau, không tự nhiên vén vén tóc, một cái tay khác bất an khẩy bên cạnh bàn

Mình hôn Lâm a di mình hôn Lâm a di mình hôn Lâm a di?

Vẫn là trắng trợn như thế..

Hôn Lâm a di!

Trời ạ trời ạ trời ạ, xong rồi xong rồi xong rồi, cô có tức giận hay không, cô sẽ tức giận chứ..

Bạch Dã sợ đến trong lòng ầm ầm nhảy lên, tê cả da đầu, tay chân lạnh lẽo, lọt vào tai toàn là tiếng tim mình đập, Hạ Tiểu Tử ở bên tai nàng kêu nàng mấy lần nàng đều không nghe thấy.

Cuối cùng, Hạ Tiểu Tử nhéo nhéo lỗ tai của nàng, mới để cho tên tiểu tử này hoàn hồn.

" Mất hồn rồi? "

" Tiểu, tiểu di..
"Bạch Dã gian nan nuốt ngụm nước, hoàn toàn không dám quay đầu đi nhìn Lâm Úc Thanh, Lâm a di sẽ sẽ tức giận đó, sẽ cảm thấy chính mình rất kỳ quái chứ..

" Ngươi làm sao rồi, không phải đang tương tác phim sao, làm sao làm đến giống như làm hoạt động gì không thể gặp người.
"Hạ Tiểu Tử cười khẽ một tiếng, thuận tiện chọc ghẹo nàng một câu.

"..
Hở? "Bạch Dã sững sờ, ta là đang làm hoạt động gì không thể gặp người a!

Một mặt mờ mịt quay đầu nhìn Lâm Úc Thanh, người sau cũng không có dị dạng gì, hình như cũng không có giận bản thân mình đó!

Hạ Tiểu Tử ôm cánh tay nhìn Bạch Dã một chút, trực giác vẫn cảm thấy không đúng, vừa rồi nàng nhìn thấy tư thế thực sự là quá mập mờ, tuy nàng không có nhìn quá rõ, nhưng nhìn thế nào cũng giống như là tiểu Dã đang hôn Lâm Úc Thanh đó!

Nhưng mà Lâm Úc Thanh giải thích là, cô chỉ là đang tương tác kịch với tiểu Dã, muốn tìm cách để giúp tiểu Dã khắc phục tật xấu thích đỏ mặt, vừa rồi tiểu gia hỏa thẹn thùng, lại đem mặt chôn ở cần cổ cô, chỉ đến thế mà thôi.

Hạ Tiểu Tử tuy bán tín bán nghi, nhưng Lâm Úc Thanh không phải người biết nói dối, nghĩ tới nghĩ lui, cũng là tạm thời tin lời giải thích của Lâm Úc Thanh.

Chỉ có điều, trước mắt thấy được dáng vẻ ấy của tiểu Dã, trong lòng nàng lại có chút bồn chồn thì phải rồi.

" Hai ngươi cũng quá tập trung rồi, ta rửa chút hoa quả, ở phía dưới gọi các ngươi cũng không ai để ý đến ta, gõ cửa hồi lâu cũng không ai đáp lời, ta cứ không có cảm giác tồn tại như vậy sao? "Hạ Tiểu Tử vừa chống nạnh, tức giận gạt đi cảm giác tồn tại.

Bạch Dã ngượng ngùng xoa xoa sau cổ, nàng có thể nói vừa rồi nàng thật sự rất tập trung sao..
Tập trung đến đều không có ý thức được mình là thật sự đang..
suy nghĩ, lại rất chột dạ liếc nhìn Lâm Úc Thanh một chút.

" Không còn sớm, về sớm một chút nghỉ ngơi đi.
"Lâm Úc Thanh thì vô cùng bình tĩnh.

" Được, Lâm a di ngủ ngon, tiểu di ngủ ngon! "Bạch Dã quả thực chính là chạy trối chết.

" Ơ, ta rửa sạch quả nho ngươi không ăn chút sao? "

" Không ăn đâu! "

Trở về phòng, Bạch Dã lập tức đem mình vùi vào trong chăn, trời ạ, chính mình làm sao thì không nhận nhịn được đây, hiện tại làm thành như vậy, gặp mặt lại có thể rất lúng túng hay không? Lâm a di xem ra hình như còn không hề tức giận, nhưng..
Ai nha, làm sao sẽ làm thành như vậy!

Bạch Dã càng nghĩ càng thẹn, đây cũng quá không mất tự nhiên rồi! Hận hận đá lung tung trong chăn.

* * *

" Ngươi còn không trở về, ở đây làm cài gì? "Lâm Úc Thanh liếc nhìn Hạ Tiểu Tử như cọc gỗ cấm ở bên cạnh.

Hạ Tiểu Tử nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy cần phải cho Lâm Úc Thanh tiêm mũi dự phòng trước.

" Thanh tỷ, ngươi nói tiểu Dã nàng..
Có thể thật sự yêu thích nữ nhân hay không? "

Lâm Úc Thanh chau mày," Ngươi đây nên đi hỏi nàng a, ta làm sao biết.
"

" Ngươi thì không quan tâm một chút sa? Lỡ như thực sự là như vậy thì sao? Ngươi chẳng lẽ còn muốn để bi kịch của Cố Hân Nhiên một lần nữa trình diễn sao? "Hạ Tiểu Tử bực tức nói.

Lâm Úc Thanh hung hăng chau mày, không tự giác nghiêng đầu, tránh ra ánh mắt sáng quắc của Hạ Tiểu Tử," Vậy..
Ngươi thì nhắc nhở nàng nhiều một chút, trở về đi, ta muốn nghỉ ngơi.
"

" Ừm, ngủ ngon.
"Hạ Tiểu Tử gật gật đầu, lúc này mới rời khỏi.

* * *

Ban đêm, Lâm Úc Thanh nằm ở trên giường lăn lộn khó ngủ, thân thể ấm áp của tiểu Dã dường như còn đang trong lòng, chọc đến cô lòng ngứa ngáy khó nhịn.

Luôn luôn bình tĩnh tự tin, thanh tâm quả dục, lại không nghĩ rằng sẽ bị hủy trên người tiểu Dã.


Nhưng vừa nghĩ tới tiểu Dã vùi ở trong lồng ngực của mình, kết cục bi thảm của Cố Hân Nhiên và Bạch Y Lam lại không ngừng chiếu lại ở trong đầu, ép tới cô thở không nổi, thậm chí đã không có tâm tư đi suy nghĩ tiểu Dã nhiều hơn.

* * *

Căn phòng cách vách, Bạch Dã cũng không có ngủ, còn đang kéo dài hưng phấn cùng với thấp thỏm, lo lắng ngày mai không biết nên làm sao đi đối mặt Lâm a di, hơn nữa hôm nay khi chính mình hôn Lâm a di, hình như còn bị tiểu di thấy được rồi, tiểu di lấy việc này để làm chính mình xẩu hổ sao?

* * *

Trong một phòng khác, Hạ Tiểu Tử cũng mất ngủ, lúc trước nàng nói câu nói "chẳng lẽ ngươi còn muốn để bi kịch của Cố Hân Nhiên một lần nữa trình diễn sao" kia với Lâm Úc Thanh, ngược lại làm cho bản thân nàng không cầm được nhớ lại chuyện năm đó, người, tốt như vậy, cứ như vậy không còn, thật làm cho người tiếc hận

* * *

Sáng sớm ngày thứ hai, Bạch Dã dậy trễ.

Trước ngày hôm qua nàng còn đang suy nghĩ hôm nay nhìn thấy Lâm a di sẽ rất lúng túng đó, nhưng mà cũng không có..

Lâm Úc Thanh như người không liên quan, cùng bình thường hoàn toàn không có bất kỳ chỗ khác nhau nào, Bạch Dã cũng là yên tâm, hơn nữa nàng dậy trễ, nghĩ đến Phương a di có thể đã ở giao lộ chờ mình, cũng rất sốt ruột, cũng không có rối rắm chuyện này nữa, vội vã rửa mặt xong, liền chuẩn bị ra cửa.

" Chờ một chút, lấy cái này cầm trên đường ăn, nếu không nên đau dạ dày.
"Hạ Tiểu Tử giúp nàng xếp vào một sandwich, sáng sớm nàng cũng dậy trễ, thì tùy tiện làm chút bữa sáng đơn giản cấp tốc

" Được, biết rồi, ta ra cửa trước.
"Chào hỏi với hai người, vội vàng chạy ra bên ngoài, ngày thứ nhất ước hẹn với Phương a di thì đến muộn, quá không nên rồi!

Một đường chạy chậm về phía giao lộ, rất xa thì nhìn thấy xe ô tô màu đỏ của Phương Di, vội bước nhanh hơn nữa.

Phương Di nhìn thấy nàng chạy tới, đem xe chạy đến phía trước đón nàng.

" Phương a di, thật ngại quá ta đã tới chậm rồi! "

" Không có chuyện gì, lần sau không cần gấp như vậy chạy tới, ta cũng không phải không chờ ngươi.
"Phương Di cười cười, cầm cái khăn giấy đưa cho nàng.

Bạch Dã sửng sốt một chút, giơ tay tiếp nhận, cũng cười cười, lời này làm sao nghe tới có chút quen thuộc chứ.

" Hả? Làm sao? "

" Không có, chẳng qua là cảm thấy ngài khá giống tiểu di ta.
"Bạch Dã cười hì hì, lau vết mồ hôi trên trán một cái.

" Còn không có ăn cơm sao? "Phương Di nhìn thấy đồ ăn trong tay nàng.

" Ừm, hôm nay dậy trễ, ra ngoài gấp.
"

" Lần sau nếu trễ nói với ta một tiếng thì được rồi, không cần gấp gáp như vậy.
"

" Ừ, lần sau sẽ không.
"

Phương Di bất đắc dĩ cười cười, khởi động xe.

" Trước tiên nghỉ một chút rồi ăn đồ ăn.
"Nhắc nhở một câu.

" Ân, Phương a di ăn điểm tâm chưa? "

" Không có, ta không ăn bữa sáng.
"

" Không ăn bữa sáng sao được? Buổi sáng sẽ không đói sao? "Bạch Dã nói xong, đem sandwich trong tay bẻ một nửa, nửa kia đựng ở trong túi, đặt ở bên cạnh lan can," Nếm thử tuyệt sống của tiểu di ta đi, sandwich nàng làm ăn cực kỳ ngon.
"

Phương Di ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía nàng, nhìn thấy nàng nở nụ cười ngọt ngào với mình, một trận xuất thần.

" Ừ, cảm tạ.
"

" Không cần cám ơn! "

Khoảng cách đợi đèn đỏ, Phương Di liếc nhìn sandwich trong tay Bạch Dã một chút, ánh mắt ngưng lại, cầm lấy sandwich trong túi hơi nếm thử một miếng.

" Thế nào? Bánh mì có phải là đặc biệt giòn! Nhưng mà bị túi bịt lâu như vậy, chắc mềm nhũn, vị không tốt rồi.
"

" Ừm, ăn rất ngon, đây là tuyệt sống của tiêu di ngươi? "

" Ừm! Nàng đều không chịu nói cho ta biết như thế nào có thể đem bánh mì nướng xốp giòn như thế, chính ta từng thử, không phải quá cứng chính là quá mềm, nếu không chính là dính lại, vị kém rất nhiều.
"

" Vậy ngươi lần sau có thể thử dùng nồi rán thử, ở trên miếng bánh mì tô một tầng bơ, rán từng mặt.
"

" Ơ? Phương a di biết làm cơm sao? "

" Không biết, thế nhưng ta có một người bạn, làm sandwich cũng ăn rất ngon, ta từng hỏi nàng.
"

" Vậy ta trở lại thử xem! "


* * *

Khi hai người đến đoàn phim đúng lúc bảy giờ rưỡi, công nhân viên lục tục cũng đều đến rồi, Bạch Dã rất sớm đi tới phòng hóa trang chờ trang điểm.

Trong lúc đó, ngồi ở trên ghế chợp mắt, tối ngày hôm qua cũng không biết mất ngủ đến mấy giờ mới ngủ, sáng sớm đồng hồ báo thức vang lên cũng không dậy, vẫn là tiểu di tới gọi nàng mới tỉnh.

Đang buồn ngủ, nghe được âm thanh có người tới, làm sao mí mắt thực sự quá nặng, không mở ra được, thân thể Bạch Dã dựa vào phía sau, đem đầu gối lên trên ghế dựa, như vậy chắc thì không ảnh hưởng hóa trang rồi, hơi ngủ bù một chút thì được rồi..

Mơ mơ màng màng, Bạch Dã cảm thấy có chút không đúng, có thể cảm giác được có người ở bên cạnh mình, nhưng cũng không có thanh âm hoặc là động tác gì, nếu như là chuyên gia trang điểm, không phải nên hóa trang cho mình sao?

Lòng tràn đầy nghi hoặc, ra sức nhướng nhướng mí mắt, nhưng mà vừa nhìn lên, sợ đến nàng tâm tư gì cũng không có, lập tức thì hết buồn ngủ rồi!

Bởi vì người đứng bên cạnh nàng ôm cánh tay ở trên cao nhìn xuống tựa như cười mà không phải cười nhìn nàng không phải người khác, chính là vị đại lão kia - Tiết Nguyệt Hiền!

Bạch Dã có chút sợ, vội ngồi thẳng người, liên tiếp nhìn xung quang về phía cửa, người này tại sao lại ở đây?

" Tỉnh ngủ rồi tiểu bảo bối? "

"...
"

Bạch Dã một trận phát tởm, run lên một cái, đây là xưng hô cái quỷ gì..

" Có người từng nói dáng vẻ ngươi ngủ đặc biệt đáng yêu hay không, xem ra siêu cấp ngoan ngoãn.
"Tiết Nguyệt Hiền cười híp mắt, giơ tay liền muốn bóp gò má của Bạch Dã, Bạch Dã vội cản lại tay của nàng, nhưng không nghĩ tên kia lại ở trên tay mảnh khảnh của Bạch Dã sờ tới sờ lui.

Bạch Dã ra sức rút tay về, đứng dậy vừa chạy ra ngoài, đầu cũng không dám quay lại, chạy ra khỏi phòng, còn có thể nghe được tiếng của Tiết Nguyệt Hiền trong phòng cười đến phóng đãng.

Bạch Dã chạy thẳng đến phòng nghỉ ngơi, Phương Di đang ngồi ở trên ghế loay hoay điện thoại.

" Phương a di.
"

" Hả? "

" Cái kia..
Cái kia Tiết..
Lại tới nữa rồi..
"

" Sớm như vậy? "Phương Di rõ ràng sững sờ, ngàn tính vạn tính, không tính tới Tiết Nguyệt Hiền sẽ rời giường rất sớm!

" Không có chuyện gì, ngươi đi hóa trang trước đi, ta đi gặp nàng.
"

" Ân, vậy ngươi cẩn thận một chút nha.
"

Phương Di dẫn tiểu Dã thẳng đến phòng hóa trang, quả nhiên nhìn thấy Tiết Nguyệt Hiền đang ngồi ở trên ghế loay hoay mỹ phẩm," Đây đều là thứ đồ hư gì, làm sao có thể tô trên mặt tiểu bảo bối của ta? "

" Hí..
"Bạch Dã chà xát cánh tay, giữa mùa hè sửng sốt là bị nàng buồn nôn ra cả người nổi da gà.

" Ngươi được rồi, đừng ở chỗ này buồn nôn người ta.
"Phương Di liếc liếc nàng.

" Ta lại không nói chuyện với ngươi, bản thân ngươi nguyện nghe, mắc mớ gì đến ta.
"Tiết Nguyệt Hiền bất mãn lườm nàng một chút, nhưng mà nhìn lên thấy Bạch Dã bên cạnh nàng, sắc mặt lập tức hòa hoãn, đồng thời vẻ mặt ôn hòa, trở mặt có thể nói phải cực kỳ nhanh rồi.

" Ngươi không biết mình đáng ghét sao? "

Phương Di để tiểu Dã ngồi ở chỗ ngồi trong góc, lại để chuyên gia trang điểm giúp nàng hóa trang, đang buồn bực làm sao đều sắp bắt đầu làm việc rồi diễn viên khác còn còn chưa tới, vừa quay đầu lại mới phát hiện, vây quanh trước cửa một nhóm người, căn bản không dám đi vào..

Tiết Nguyệt Hiền này sợ là trở thành ôn thần của đoàn kịch rồi đó..

Khi Tiểu Dã hóa trang, Tiết Nguyệt Hiền thì ngồi ở vị trí bên cạnh nàng, nâng quai hàm nhìn chằm chằm nàng, một mặt mê gái.

Ánh mắt sáng quắc kia mặc dù là nhắm mắt lại cũng có thể cảm giác được, để tiểu Dã rất không thoải mái, cũng may Phương Di đúng lúc đứng ở giữa hai người, chặn lại ánh mắt của Tiết Nguyệt Hiền.

" Này này này, lão nương sáng sớm đến không phải nhìn cái mông của ngươi.
"Tiết Nguyệt Hiền cũng rất bất mãn.

" Ngươi xem ta ngươi còn có lý? "

" Chớ đùa, thì hình mông này của ngươi, ngươi lộ ra cho ta nhìn ta cũng không nhìn.
Ngươi xem một chút người ta kia.
"Tiết Nguyệt Hiền ngẩng đầu lên, dùng cằm chỉ chỉ phương hướng tiểu Dã," Đây chính là mông mật đào, bóp lên cảm giác cực kỳ tuyệt, ngươi nhìn lại ngươi một chút, mông dẹp này của ngươi, chậc..
Lười nói.
"

"...
"

Phương Di cũng rất giận, lão nương sáng sớm tới là để ngươi bình luận cái mông của ta sao!

" Ha ha ha ha ngươi xem nàng còn biết mặt đỏ, nói nàng một câu thì mặt đỏ, cô gái thích xấu hổ như thế là không thấy nhiều, ta đây nói cái gì cũng phải đuổi tới tay! Ai cũng đừng cản ta, người nào cản trở ta ta quýnh mông người đó!"Nhìn thấy gò má ửng hồng của Bạch Dã, con mắt Tiết Nguyệt Hiền đều sáng rồi, cái này nếu như thời điểm đó, nàng còn không phải đỏ mặt chết a! Chậc, ngẫm lại đều rất mang cảm giác a!

Hết chương 34
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận