Anh Hận Anh Yêu Em


Đột nhiên, anh ném đũa xuống, bắt đầu nổi điên: “Hình Dục, cô đừng ngông cuồng quá! Đừng cho rằng tôi sẽ lấy cô thật, cô còn chưa có phúc đấy

đâu!”


“Em làm sao?” Hình Dục không hiểu.


Hình Khải tức tới mức sởn cả da gà, nhìn đi nhìn đi, đúng là có những người con gái tự yêu bản thân mình quá mức.


Anh đập bàn đứng dậy, buông lời cay nghiệt: “Cô đợi đấy, có bản lĩnh thì cả đời này đừng tới cầu xin tôi.”


Hình Dục chầm chậm chớp mắt, không hiểu tại sao anh lại làm to chuyện, nổi trận lôi đình như thế.


Hình Khải than thầm, cuối cùng đã tìm ra nguyên nhân rồi, người con gái này tự tin quá mức!


Hình Khải quay về phòng ngủ trong tiếng bước chân giận dữ, đóng sập cửa

phòng lại, lật tìm tên những người con gái trong danh bạ điện thoại… Mẹ

kiếp, tưởng anh mày thiếu đàn bà chắc? Anh mày chưa bao giờ thiếu!


Vì họ tên được sắp xếp theo bảng chữ cái từ vần a đầu tiên, nên cái tên đầu tiên đập vào mắt anh… An Dao.


An Dao? Có ấn tượng, là bạn cùng lớp của Hình Dục, vì tên hai người giống

nhau, nên anh nhanh chóng nhớ ra diện mạo của cô gái này.


Hình Khải sờ sờ cằm, đã một năm rồi, không biết cô ấy đã có bạn trai chưa,

Đặng Dương Minh cũng chưa có gì mà… Nghĩ mãi nghĩ mãi, Hình Khải đảo mắt rồi búng tay cái tách.Rất nhanh, đối phương bắt máy.


An Dao: “Xin chào!”


Hình Khải: “Chào em, là An Dao phải không?”



An Dao: “Là em đây. Xin hỏi anh là ai?”


Hình Khải: “Anh… anh là anh trai Hình Dục, Hình Khải.”


Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây, rồi mới nói: “Hôm qua nghe Hình Dục kể anh sắp về… em đang nhớ anh, em nói thật đấy.”


“Nhớ anh?” Hình Khải hoang mang.


“Vâng! Nhớ một người bạn đã một năm không gặp không được sao?” An Dao cười tinh nghịch.


Hình Khải ngửa cổ lên nhìn trần nhà, không lẽ cô gái này đã sớm có ý với anh từ lâu?


“Alo, Hình Khải? Anh còn đó không?”


“Còn còn. Tối nay em rảnh không? Đến nhà anh ăn cơm.” Ánh mắt anh thoáng ánh lên niềm vui của việc trả thù.


“Được ạ, nhưng liệu có tiện không? Nghe nói vào trong khu biệt thự đó rất phiền phức.”


“Không sao. Anh sẽ nói với cảnh vệ một tiếng. À, em mang theo chứng minh thư nhé!”


“Vâng, vậy tối nay gặp!”


Sau khi cúp máy, Hình Khải híp mắt cười xấu xa, Hình Dục ơi là Hình Dục,

anh có thể tưởng tượng ra vẻ mặt khó coi của em khi nhìn thấy cô bạn

cùng lớp xuất hiện trước cửa nhà mình, em lấy tư cách gì mà kiêu với anh chứ? Chậc chậc, ái chà chà!


Hình Khải khệnh khạng bước ra cầu thang, dương dương tự đắc nói: “Em gái ơi… tối nay anh mời một cô

bạn gái tới nhà mình ăn cơm, em làm thêm mấy món ngon ngon nhé!”



Sống lưng Hình Dục như khựng lại, bàn tay đang cầm bát dừng trước vòi nước chảy, sau đó cô trả lời: “Vâng, được!”


Hình Khải bước tới đứng bên cạnh cô, bắt đầu cười đầy bí hiểm: “Ái chà chà,

em nói xem tại sao anh trai em lại sát gái đến như thế chứ? Lúc nào cũng có đàn bà con gái dâng tới tận miệng.”


Hình Dục vẩy vẩy nước bám trên đũa, không nói lời nào.


Nếu Hình Khải không nhìn nhầm thì hình như Hình Dục chẳng hề có biểu hiện

gì đặc biệt, có lẽ vẫn chưa đủ độ! Nhưng suy nghĩ lại thì có vẻ như anh

đang hành động thừa thãi, Hình Dục và anh có quan hệ gì? Vốn chẳng có

quan hệ gì cả, sao bản thân anh lại ấu trĩ như mấy diễn viên trên ti vi

thế này? Nhưng chuyện đã tới bước này rồi, cũng không nỡ để con gái nhà

người ta leo cây.


“Khà khà, mau thu dọn đám quần áo lót phơi ngoài ban công vào đi, đừng để bạn gái anh nhìn thấy lại không vui.”


“Vâng!” Động tác rửa bát của Hình Dục nhanh hơn.


Hình Khải nhìn cô đi lên tầng, không hề có vẻ gì là oán trách, ấm ức.


Anh đi ra sân chơi với Đại Dục, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía

ban công, Hình Dục thoăn thoắt rút hết quần áo phơi trên đó xuống, rất

nhanh ban công lại thênh thang như thường.


Hình Khải vuốt vuốt bộ

lông trơn trượt của Đại Dục, vừa gọi tên nó vừa buồn bực. Hình Dục…

không giận ư? Thôi, quan tâm làm gì chuyện cô ấy giận hay không?


Đại Dục thè cái lưỡi to bè của mình ra liếm liếm vào tay Hình Khải, nó đói rồi.


Hình Khải lấy từ trên giá cao xuống một nắm thức ăn dành cho chó. Chú chó

con nhỏ xíu năm đó giờ đã thành một chú chó to lớn dài hơn một mét, Đại

Dục đang trong thời kỳ động dục nên gặp ai cũng chồm lên ôm đùi để… làm

tình, khiến mấy anh lính cần vụ cũng không dám ho he bén mảng qua khu

này.


Lúc này, Đại Dục vòng hai chân trước ôm lấy đùi Hình Khải bắt đầu cọ cọ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận