Anh Hận Anh Yêu Em


Chính vì vậy, đám trẻ con trong đại viện khi nhìn thấy Hình Phục Quốc là sợ nơm nớp như nhìn thấy sói. Bọn họ cũng không chịu chơi với Hình

Khải, sợ chú Hình lại túm nhầm đối tượng.


Đặng Dương Minh là

người duy nhất chịu làm bạn với Hình Khải, cũng có thể là hợp tính hợp

nết không chừng. Hai vị trưởng bối thường xuyên phải đi công tác, mặc dù ban cấp dưỡng cử người tới dọn dẹp và đưa cơm đúng giờ, nhưng hai chàng trai bắt đầu chán ngấy việc phải nhìn những bộ mặt lúc nào cũng nghiêm

trang hình sự kia, không chịu dậy đúng giờ, cũng không chịu ăn cơm đúng

bữa, chơi điện tử tới khuya sau đó nằm lăn ra ngủ, không phân biệt nhà

cậu nhà tôi, thân thiết như anh em ruột.


Có điều, từ sau

khi Hình Dục vào nhà họ Hình, Đặng Dương Minh và Hình Khải không còn đi

học muộn nữa. Hình Dục gọi Hình Khải dậy, tiện thể cũng đánh thức Đặng

Dương Minh luôn, khi hai chàng trai làm xong vệ sinh cá nhân, cũng là

lúc cháo và quẩy nóng được dọn lên bàn. Rất nhiều người hiểu lầm cho


rằng con cái của những cán bộ cấp cao được sống một cuộc sống sung sướng như hoàng thái tử, nhưng nói thật, chỉ có tiền tiêu vặt là nhiều hơn

một chút thôi. So với những đứa trẻ bình thường khác, chúng gần như

không có được sự chăm sóc yêu chiều của cha mẹ, càng rất hiếm khi được

biết đến một bữa sáng đầm ấm quây quần cả gia đình.


Đặng

Dương Minh phần nào hiểu thân phận của Hình Dục, nên đôi lúc anh rất

thông cảm với cô bé. ở thời đại mà những cô bạn cùng tuổi còn mải mê với shopping, lướt mạng hay điên cuồng hâm mộ một ngôi sao Hàn Quốc nào đó, thì Hình Dục phải đích thân tới ban cấp dưỡng chọn rau chọn thịt, một

ngày nấu ba bữa theo đúng thực đơn mà Hình Khải yêu cầu. Không chỉ thế,

cô còn phải giặt giũ quần áo chăn đệm cho Hình Khải. Tóm lại, toàn bộ

việc nhà đều dồn lên đôi vai bé nhỏ đó, những binh sĩ hậu cần phụ trách

việc chăm sóc cho Hình Khải như trút được phần nào gánh nặng.


Đúng lúc này, Hình Khải một tay kẹp chặt lấy cổ Đặng Dương Minh, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.



“Đang nghĩ gì thế?” Hình Khải nhìn anh huýt sáo hỏi.


“Đối xử với vợ cậu tốt một chút đi.” Rất ít khi Đặng Dương Minh tỏ ra nghiêm túc như thế này.


Hình Khải rùng mình: “Cậu đừng làm mình buồn nôn, người khác không biết đã

đành, cậu còn không biết? Cô ta đích thị là bảo mẫu của mình.”


“Vậy cậu có dám phản đối mệnh lệnh của bố cậu để khỏi phải cưới cô ấy không?” Đặng Dương Minh nhướn mày hỏi.


“Chuyện này…” Hình Khải quay người lại trừng mắt với Hình Dục, nói bằng âm

lượng đủ để Hình Dục có thể nghe thấy: “Mình đã tìm hiểu rồi, theo quy

định của pháp luật phải hai mươi hai tuổi mới có thể kết hôn, ít nhất

mình cũng còn tới sáu năm để đuổi cô ta đi.”


Hình Khải quay đầu lại nói thêm một câu: “Này! Tránh xa bọn tôi ra một chút, đúng là cái thứ đức hạnh quê mùa chết tiệt!”


Bước chân Hình Dục như thoáng chậm lại, cô khẽ đưa tay vuốt vuốt mái tóc tết đuôi sam đang vắt ra phía vai trước.


Đặng Dương Minh khẽ thở dài, càng thấy thêm phần ái ngại cho cô gái bé nhỏ kia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận