Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK


Thái tử hoạt động cổ tay, cảm thấy giờ này khắc này, ván thắng thua này, đều đã không quan trọng, quan trọng là, có thể đánh tận hứng.


Anh ta nhìn chằm chằm thời gian phục sinh, mắt thấy chính mình sống lại, đang định đấu tiếp với Tử Xuyên, màn hình điện thoại di động, bỗng dưng tối sầm!


Thái tử:...!!


Thái tử đều sợ ngây người.


Lúc này mới phát hiện, điện thoại di động của mình không có pin!


Anh ta tức giận kém chút là quẳng điện thoại di động, vội vàng ném điện thoại di động qua bên cạnh, sau đó cầm lấy điện thoại di động khác, đăng nhập tài khoản của chính mình.


Đáng tiếc là đã bị cắt ngang, anh ta rời khỏi trận đấu.


Thái tử vội vàng nhắn tin cho Tử Xuyên:


【 thái tử: Vừa rồi điện thoại di động hết pin, lại đến!)


Phát xong tin này, anh ta đợi Tử Xuyên trả lời.


Đáng tiếc là...


Chờ trọn vẹn mười phút đồng hồ, Tử Xuyên chưa có đáp lại.


Anh ta dự tính tiếp tục gửi tin nhắn, đúng lúc này, phát hiện Tử Xuyên thoát rồi!!


Logout rồi sao?


Tại sao có thể logout hả?


Anh ta còn không có chơi chán! Nâng lên hứng thú của anh ta, lại lại đột nhiên biến mất.


Cái Tử Xuyên này, đến cùng đang làm cái gì?


-


Làm cái gì?


Hai người đã đến một cục diện bế tắc.


Khảo sát phía sau, ai sẽ sai lầm trước.


Đánh xuống, cũng không có ý tứ.


Huống hồ... Sáu đầu người đã cầm được, liền không có tiếp tục đánh.


Cho nên, Thẩm Lương Xuyên gọn gàng thoát khỏi trò chơi, căn bản cũng không có nhìn thấy khiêu khích của thái tử, căn bản cũng không biết, trong nhà khách nào đó ở Tô Châu, thái tử đều đầu sắp bị anh tra tấn điên rồi.


Sau khi anh thoát khỏi trò chơi, tiếp tục xem APP cạnh tranh, Kiều Luyến phát sóng trực tiếp.


Đám fan hâm mộ khen ngợi.


Dù sao, một ván tranh tài vừa rồi, mặc dù cô thua, thế nhưng thực lực của cô, mọi người cũng rõ như ban ngày.


Thẩm Lương Xuyên nhìn chằm chằm màn hình, nhìn chằm chằm ván đánh...


Sau cùng, anh chậm rãi khơi gợi bờ môi.


Tiểu Kiều, anh giúp em báo thù.


-


Thẩm Lương Xuyên đang xem phát sóng trực tiếp, cửa phòng bị đẩy ra lần nữa, chợt Tống Thành đi đến.


"Anh Thẩm..."


Vừa lên tiếng chào, Thẩm Lương Xuyên liền làm thủ thế im lặng, tiếp tục si mê nhìn chằm chằm phát sóng trực tiếp.


Buổi tối hôm nay, không biết anh gửi bao nhiêu quà tặng.


Tóm lại bên trên phát sóng trực tiếp biểu hiện ra tên của anh.


Kiều Luyến mở miệng: "... Cám ơn Tư Kiều tặng bong bóng, nhưng đã đủ nhiều rồi! Buổi tối hôm nay anh luôn tặng quà, thật sự cám ơn anh!"


Thẩm Lương Xuyên gửi một tin nhắn:


【 Tư Kiều: Dẫn chương trình vì sao không lộ mặt?)


Anh rất muốn nhìn Kiều Luyến một chút, nhìn xem cuộc sống của cô.


Thật không nghĩ đến lời này rơi xuống, Kiều Luyến nở nụ cười ở trong game.


"Bởi vì bộ dạng tôi không đẹp! Mà chúng tôi đây là dẫn chương trình game, không cần thiết lộ mặt, không phải sao? Vẫn là bảo trì một số hoang tưởng thì tốt!"


Bộ dạng tôi không đẹp...


Thẩm Lương Xuyên bỗng nhiên gợi khóe môi, bỗng dưng nghĩ đến lúc trước qua tìm Vong Xuyên, cô tra tấn chính mình thành bộ dạng xấu xí.


Sự tình của quá khứ, giống như rõ mồn một trước mắt, giống như phát sinh hôm qua.


Anh không nhịn được sa vào trong hồi ức.


Cũng không biết qua bao lâu, ván hôm nay đánh xong, Kiều Luyến ở trong phát sóng trực tiếp, tạm biệt mọi người: "Được rồi, hôm nay đánh đến đây thôi, dù sao đã ba giờ, mọi người cũng mệt mỏi, buổi tối nên ngủ sớm một chút! Tạm biệt."


Sau đó, trên màn hình, liền lập tức kết thúc phát sóng trực tiếp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận