Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK


Thẩm Tu nghe nói như thế, hơi sững sờ.


Mai Phượng ở giây tiếp theo, trực tiếp đẩy cửa phòng ra.


Chợt nghe thấy trong phòng ngủ truyền đến tiếng Hạ Noãn Noãn: " Anh tránh ra..."


Trong giọng nói mang theo tức giận, nhưng bởi vì bản thân Hạ Noãn Noãn nhu tình như nước, lời nói có thể khiến người cho người ta mềm mại, cho nên giọng nói này, giờ phút này nghe qua giống như là nũng nịu, không mang theo nửa điểm cường độ.


Thẩm Tu nhíu mày.


Mai Phượng lại mở miệng: "Đây là đang làm gì?"


Thẩm Tu nhanh chân đi lên phía trước, trực tiếp đẩy cửa phòng ngủ chính ra!


Chợt, bọn họ liền bị một màn trước mắt làm cho khiếp sợ!


Bời vì, Lưu Hải Dương cởi trần thân trên, ghé vào người Hạ Noãn Noãn!


Mà Hạ Noãn Noãn cũng quần áo không chỉnh tề!


Tròng mắt Thẩm Tu bỗng nhiên co rụt lại, chợt một cơn giận dâng lên, ông ta chỉ bọn họ, tức giận hô: "Mấy người...!!"


Mai Phượng cũng mở to hai mắt nhìn: " Hạ Noãn Noãn, các con đang làm gì vậy? Người đàn ông này là ai? Con, con... Trách không được kêu con về nhà con cũng không trở về! Tử Hào vừa mới đi công tác, con lại không chịu nổi sao?! Đôi cẩu nam nữ các người! Con còn xứng đáng với Tử Hào sao?"


Lời này rơi xuống, Lưu Hải Dương liền hốt hoảng rời khỏi người Hạ Noãn Noãn.


Nghe được lời này của Mai Phượng, anh ta trực tiếp ngăn ở trước mặt Hạ Noãn Noãn: " Mấy người là ai? Vào bằng cách nào? Tôi và Noãn Noãn là chân ái!"


Thẩm Tu nghe được hai chữ chân ái, giống như là nhận lấy kích thích gì.


Chân ái...


Năm đó, Hạ Diệp Hoa và cha của Thiên Vũ, không phải là chân ái sao?!


Ông ta lập tức phẫn nộ, chỉ Lưu Hải Dương mở miệng nói: "Cậu cút ngay cho tôi! Đây là con dâu tôi!"


Vừa nghe đến chữ con dâu, Lưu Hải Dương giống như là cuối cùng hiểu rõ thân phận của người này.


Anh ta nhất thời gấp gáp, sau đó nhìn Hạ Noãn Noãn một chút: "Tôi, Tôi và Noãn Noãn là chân ái, xin mấy người buông tha Noãn Noãn, để cho cô ấy đi theo tôi!"...


Chuyện trước mắt, Hạ Noãn Noãn đã mơ màng.


Từ khi phát sinh đến bây giờ, thời gian quá nhanh, để cho cô đều không có làm rõ.


Vốn cô vẫn không rõ, thân thể của mình không thoải mái, Lưu Hải Dương không có khả năng làm gì với cô, nhưng tại sao phải làm ra vậy, giống như muốn làm ra vẻ.


Đến giờ này khắc này, còn có cái gì không hiểu?


Hốc mắt của cô lập tức đỏ lên, cô nắm chặt nắm đấm, thân thể phát run.


Phẫn nộ, xấu hổ, lại thêm một loại bi thươngtrước nay chưa có, trong nháy mắt bao phủ toàn thân của cô.


Cô cắn môi, nhìn Lưu Hải Dương còn ở nơi này diễn kịch, cô nhất thời mở miệng: "Lưu, Hải, Dương!!"


Tiếng tê tâm liệt phế, là lần đầu tiên cô phát ra...


Cô luôn luôn dịu dàng, thế nhưng dáng vẻ giờ này khắc này, cũng giống như là ác ma.


Lưu Hải Dương bị cô gọi mà choáng váng.


Mai Phượng lại nhìn về phía Hạ Noãn Noãn: " Hạ Noãn Noãn, Tử Hào đối với con tốt như vậy, tại sao con có thể đối đãi với Tử Hào như thế đố?! Con lại để Tử Hào bị lừa dối như vậy!"


Hạ Noãn Noãn lập tức vén chăn lên.


Ngoại trừ bả vai có chút lộn xộn, quần áo trên người đều hoàn chỉnh.


Cô nhìn chằm chằm Mai Phượng, lại nhìn về phía Lưu Hải Dương, sau cùng ánh mắt rơi vào người Thẩm Tu.


Cô chậm rãi đi đến trước mặt Thẩm Tu: " Cha, con và Lưu Hải Dương là trong sạch! Con căn bản không biết vì sao anh ta làm như thế, cha, cha phải tin tưởng con... Con muốn tìm Tử Hào, kêu Tử Hào trở về..."


Nói còn chưa dứt lời, Thẩm Tu bỗng nhiên đưa tay ra, đánh một cái tát vào mặt của cô!


"Ba!"


Tiếng vang lanh lảnh, vang vọng trong phòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận