Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK


Kiều Luyến dứt lời, Tống Nguyên Hi hơi sững sờ.


Kiều Luyến chú ý tới đối phương không có cúp điện thoại, lúc này mới lên tiếng: "Nếu như anh không thể được trị liệu, khẳng định sẽ ảnh hưởng thân thể, ảnh hưởng đến sức khỏe sinh mệnh!"


"Tống Nguyên Hi, tôi biết, cô một mực hận tôi, cô đối với Thẩm Lương Xuyên, tình cảm đối với mẹ rất sâu. Cô không sẽ cam lòng tổn thương bọn họ, không phải sao?"


"Cô có thể nói cho tôi biết chân tướng không? Hoặc là cô không nguyện ý nói cho tôi biết, như vậy cô liền đi nói cho bác sĩ tâm lý, để bác sĩ tâm lý đề ra phương án trị liệu tốt cho Thẩm Lương Xuyên đi."


"Hai ngày Thẩm Lương Xuyên bời vì mất ngủ, dẫn đến té xỉu, cả người rơi vào trạng thái vô cùng mệt mỏi."


"Tống Nguyên Hi, coi như tôi xin cô."


Cô liên tiếp nói ra những lời này, liền lẳng lặng chờ đợi Tống Nguyên Hi.


Một lát sau, Tống Nguyên Hi mới mở miệng: " Tôi không ở Bắc Kinh, ngày mai trở về, cùng cô gặp bác sĩ tâm lý."


Kiều Luyến nhất thời thở dài một hơi, hốc mắt của cô đều lập tức có chút ẩm ướt, một lúc sau, mới lên tiếng nói: "Được."


Cúp điện thoại, Kiều Luyến lẳng lặng nằm ở trên giường, nhẹ nhàng thở ra.


Rốt cuộc tìm được biện phápgiải quyết, cuối cùng, chân tướng tám năm trước, lại cách cô gần một bước.


Kiều Luyến nhắm mắt lại.


Trong lúc ngủ mơ, hình như nghe thấy tiếng gì.


Kiều Luyến vội vàng mở mắt, liền thấy Thẩm Lương Xuyên đã trở về rồi.

Kiều Luyến vội vàng mở mắt, liền thấy Thẩm Lương Xuyên đã trở về rồi.


Anh hình như uống rượu, trên người mang theo hơi rượu.


Giờ phút này đang thay quần áo trong bóng đêm.


Chờ đến khi thay xong, đứng ở đó, giống như đang quan sát Kiều Luyến.


Kiều Luyến không nói chuyện, cũng không có động.


Thẩm Lương Xuyên giống như cảm thấy, hình như cô ngủ thiếp đi.


Cho nên liền đi tới bên cạnh, lấy thuốc ngủ ra.


Anh cầm một viên, do dự một chút, lại cầm hai viên, cuối cùng ba viên thuốc ngủ, cứ nuốt vào như vậy.


Tiếp theo, lúc này anh mới lục lọi đi lên giường.


Kiều Luyến chờ đợi ở trong bóng đêm, chờ thật lâu, cuối cùng nghe được tiếng hít thở của anh bên cạnh.


Cuối cùng Thẩm Lương Xuyên ngủ thiếp đi.


Kiều Luyến yên tâm nhắm mắt lại.


Nửa đêm, người bên cạnh đứng lên, đi phòng vệ sinh.


Chờ đến khi trở lại, lẳng lặng nằm ở bên cạnh cô, tuy nhiên động cũng không động.


Nhưng Kiều Luyến cũng biết, anh không ngủ.


Ba viên thuốc ngủ, chỉ để anh ngủ hai giờ.


Hai giờ...


Kiều Luyến siết chặt nắm đấm.


-


Trời có chút sáng lên, Thẩm Lương Xuyên rời giường, sau khi rửa mặt, xuống lầu, vừa vặn thấy được Hạ Diệp Hoa nấu canh cho anh.


Thẩm Lương Xuyên nhíu mày, liền thấy Hạ Diệp Hoa đi tới, ánh mắt rơi trên mặt anh: " Lương Xuyên, đêm qua ngủ có ngon không?"


Ánh mắt Thẩm Lương Xuyên trầm xuống, thoải mái mở miệng: "Ngủ rất ngon, uống một chút rượu, có trợ giúp giấc ngủ."


Hạ Diệp Hoa khẽ gật đầu, nhẹ nhàng thở ra: " Vậy là tốt rồi!"


Thẩm Lương Xuyên đi ra ngoài, chạy bộ.


Chạy quanh công viên ba vòng, lúc dừng lại, đã cảm thấy trước mắt có chút biến thành màu đen.


Thân hình anh lảo đảo một chút, đỡ cái cây bên cạnh, thân hình vừa đứng vững.


Thế nhưng, ngẩng đầu lên, nhìn trước mặt, tất cả đều có chút hoa.


Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày, dùng sức lắc đầu.


Anh đứng tại chỗ, nhắm mắt lại, chờ trong chốc lát, lúc này mới cảm giác thể lực khôi phục một chút, sau đó bước chân đi về nhà.


Mà Thẩm Lương Xuyên không có phát hiện, tất cả, đều bị Kiều Luyến đứng ở ban công lầu hai, nhìn trong mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận