Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK


Kiều Luyến sững sờ, chợt mở miệng: "Cậu nói đi."


Đội trưởng xoắn xuýt một chút, sau cùng mở miệng: "Cô biết Mạc Vô Tâm, thích cô không?"


Kiều Luyến ngu ngơ tại chỗ, kinh ngạc mở miệng: "Hả?"


Mạc Vô Tâm, thích cô sao?


Đội trưởng nhất định là lại nói đùa?


Thế nhưng... Nhìn bộ dạng đội trưởng, lại suy nghĩ một chút việc Mạc Vô Tâm đã qua đời, đội trưởng sẽ không mang một người chết ra làm trò đùa... Cô sợ ngây người.


Mạc Vô Tâm thích cô sao?


Cái người thích nhất mắng cô, đối nghịch với cô, dù về sau cô chơi game, còn lợi hại hơn Mạc Vô Tâm, vậy mà thích cô sao?


Đội trưởng gãi đầu một cái: Kthật, lúc ấy trong chiến đội, rất nhiều người đều thích cô."


Game đánh thật hay, dù không có ảnh chụp, thế nhưng nghe tiếng, cũng có thể cảm giác được là cô gái hoạt bát đáng yêu.


Mang theo đặc hữu thiếu nữ, cho tới bây giờ tiểu Kiều cũng không biết, năm đó cô được hoan nghênh cỡ nào.


Con trai trong chiến đội, đại bộ phận đều thích cô.


Ngay từ đầu, thích mang cô chơi game.


Thế nhưng cô quá thông minh, rất nhanh liền học xong tất cả thao tác, cô giống như trời sinh mà sinh ra vì game, đã hất bọn họ ra... Thẳng đến về sau, toàn bộ chiến đội, có thể đứng ở bên người Tử Xuyên, chỉ có cô!


Đến Mạc Vô Tâm, cũng không sánh nổi cô.


Dạng người này, trời sinh đã là tiêu điểm, con cưng của trời, trời sinh được người ngưỡng mộ.


Đội trưởng chưa hề nói, anh ta cũng từng thích cô, cô cũng là tình nhân trong mộng của anh ta.


Chẳng qua những lời này, giờ này khắc này, cũng không cần phải nói.


-


Rời khỏi khu mộ, Kiều Luyến có chút mộng.


Mạc Vô Tâm thích cô, cái này có thể hay không, là căn nguyên năm đó bọn họ sinh ra hiểu lầm sao?


Cô nghĩ tới đây, liền cúi thấp đầu xuống, một lúc sau mới cắn bờ môi.


Sự tình biến hóa giống như càng thêm khó bề phân biệt.


Kiều Luyến nhức đầu thở dài, muốn truy tìm chân tướng tám năm trước, làm sao lại khó như vậy?


Chẳng lẽ nói biết đến cùng xảy ra chuyện gì, ngoại trừ Thẩm Lương Xuyên, cũng chỉ có Tống Nguyên Hi sao?


Thế nhưng từ khi Tống Nguyên Hi rời khỏi Thẩm gia, căn bản cô không liên lạc được!


Cô ấy giống như bốc hơi, cũng không có xuất hiện nữa.


Kiều Luyến nghĩ tới đây, cúi thấp đầu xuống, làm sao bây giờ? Còn muốn tìm ai hiểu rõ?


Vừa nghĩ tới đây, đầu cô bỗng nhiên vang lên!


Lần trước, cùng cha mẹ Hạ Noãn Noãn ăn cơm, Mai Phượng giống như từng có cấu kết với Tống Nguyên Hi!


Mai Phượng!


Mai Phượng biết chân tướng tám năm trước.


Nghĩ tới đây, ánh mắt cô sáng lên, lập tức cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho Hạ Noãn Noãn.


Thế nhưng điện thoại gọi ra, vang lên thật lâu, nhưng không ai nghe.


Kiều Luyến ngẩn người, lại bấm một lần.


-


Điện thoại di động rung ở trên giường, thế nhưng trong phòng sáng ngời, không có ai.


Thời khắc này, Hạ Noãn Noãn đang ở trong phòng khách, bị Mai Phượng chỉ huy làm việc.


Hôm nay Thẩm Tử Hào đi công ty, chính thức bắt đầu tiếp xúc tập đoàn Thẩm gia.


Trong nhà chỉ còn lại có Mai Phượng và Hạ Noãn Noãn.


Mai Phượng chỉ quần áo bẩn trong giỏ, mở miệng nói với Hạ Noãn Noãn: "Noãn Noãn, đây đều là quần áo của Tử Hào, không thể giặt máy, trước kia con không có gả vào, đều là ta giặt, hiện tại con phải giặt tay?"


Giặt tay?


Thẩm Tử Hào thích sạch sẽ, trên cơ bản một ngày đổi hai bộ quần áo, huống hồ đây là mùa đông.


Những áo trong không nói, liền nói tới áo khoác bên ngoài... Có tới bảy bộ, cô phải giặt tới khi nào?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận