Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK


Thậm chí, tám năm trước, anh chưa từng gặp qua hiện trường Mạc Vô Tâm tử vong.


Tám năm sau, anh gặp được.


Những cái này càng khiến anh áy náy.


Mà bây giờ, dù anh biết rõ đây là một m mưu, nhưng vẫn lấn vào.


Anh trốn không được tâm ma của mình!


Ban ngày còn tốt, anh có thể khống chế chính mình không đi nghĩ những chuyện kia, đến ban đêm, trong lúc ngủ mơ, anh liền mất đi khống chế của mình.


Anh mất ngủ, không phải ngủ không được.


Mà chính là không dám ngủ.


Bời vì chỉ cần lâm vào giấc ngủ, trong mơ tất cả đều là Mạc Vô Tâm.


Thẩm Lương Xuyên nghĩ tới đây, cúi thấp đầu xuống.


Tập thể hình hoàn tất, anh vừa mới về đến phòng, liền thấy thím Lý cầm một phần chuyển phát nhanh tiến đến.


Cái chuyển phát nhanh này, gần như mỗi ngày một phần!


Trước đó đều là một cái thẻ, trên thẻ viết: Xuyên tử, chào cậu.


Anh cho là hôm nay cũng thế.


Cho nên, liền lên lầu, tiến vào thư phòng.

Cho nên, liền lên lầu, tiến vào thư phòng.


Tiện tay mở chuyển phát nhanh ra, lại phát hiện hôm nay trên thẻ, nội dung thay đổi: Mạc Vô Tâm bị chết thảm như vậy, anh thật sựu có thể yên tâm thoải mái sao?


Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, ném thứ được chuyển phát nhanh vào trong giỏ rác.


Anh ngồi trong thư phòng một chút, lúc này mới đứng lên.


Gần nửa tháng mất ngủ, để anh cảm giác tố chất thân thể mình hạ xuống rõ ràng.


Anh tiến đến phòng tắm, tắm vội, lúc này mới thả chậm bước chân, đi vào phòng ngủ.


Mới vừa tiến vào, liền nghe trong phòng truyền đến tiếng nghẹn ngào.


Anh hơi sững sờ.


Lập tức kéo màn cửa ra, đi tới bên giường.


Anh vén chăn lên, liền thấy vành mắt Kiều Luyến đỏ ửng, đang nhỏ giọng nức nở.


Nhìn tóc cô xõa ra, hốc mắt và cái mũi đỏ bừng, tâm Thẩm Lương Xuyên, lập tức nắm chặt.


Anh trực tiếp ôm lấy Kiều Luyến, còn chưa lên tiếng, liền nghe thấy Kiều Luyến mở miệng: "Chúng ta đi gặp bác sĩ, có được hay không?"


Có được hay không?


Thẩm Lương Xuyên ngẩn người, một lúc sau mới mở miệng: "Được."


-


Bọn họ hẹn bác sĩ tâm lý nổi danh trong nước.


Kiều Luyến và anh đi qua, đứng ở bên ngoài, không có đi vào.


Để cùng nói chuyện với bác sĩ, nhất định Thẩm Lương Xuyên phải phải có mười phần tín nhiệm đối phương.


Mà chuyện trong lòng Thẩm Lương Xuyên, Kiều Luyến không biết, hắn cũng không muốn để Kiều Luyến biết.


Kiều Luyến ở ngoài cửa phòng bác sĩ, đợi rất lâu.


Ước chừng hơn hai giờ, cửa phòng bệnh bác sĩ, lúc này mới mở ra.


Sắc mặt Thẩm Lương Xuyên tái nhợt đi ra, Kiều Luyến nhìn về phía bác sĩ: "Bác sĩ, tình huống thế nào?"


Bác sĩ tâm lý mở miệng cười: "Kỳ thật chỉ là có tâm sự, không có việc lớn gì, không có nghiêm trọng như mọi người tưởng tượng. Còn thuốc ngủ, cũng có thể dùng ít đi, nhưng không nên ỷ lại. Mặt khác chính là, mọi người cần phải buông lỏng tâm tình. Đề nghị của tôi là, mọi người ra ngoài du lịch đi! Triệt để buông lỏng, cũng rời Bắc Kinh."


Kiều Luyến nghe rất nghiêm túc, khẽ gật đầu.


Theo Thẩm Lương Xuyên trở lại Thẩm gia, Kiều Luyến còn đang suy tư đi chỗ nào chơi.


Thẩm Lương Xuyên là đại minh tinh, khẳng định du lịch bên ngoài đều không tiện, mà Trung Quốc lớn, chỗ nào đều có một đám người, vậy mà không có cách nào triệt để buông ra.


Hai người vừa mới tốt, liền thấy tim tình Hạ Diệp Hoa bất an.


Kiều Luyến nghi hoặc: "Mẹ, mẹ sao thế?"


Hạ Diệp Hoa mở miệng: "Hôm nay, Tử Hào muốn cùng Noãn Noãn qua Hải Nam lại mặt, ta có chút không yên lòng."


Hải Nam...


Ánh mắt Kiều Luyến sáng lên: " Cái này có cái gì không yên lòng, chúng con cùng qua! Coi như cả nhà du lịch!"


Chính là dễ dàng đổi hoàn cảnh, có chuyện gì làm, cũng có thể chuyển di lực chú ý!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận