Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK


Ngày thứ hai, là hôn lễ của Thẩm Tử Hào và Hạ Noãn Noãn.


Sáng sớm, Hạ Diệp Hoa liền rời giường, gọi Kiều Luyến vào, hai người phụ nữ ở trong phòng thay quần áo thương lượng muốn mặc đồ gì.


Hạ Diệp Hoa khẩn trương cầm một bộ đồ màu đỏ: "Hôm nay là ngày vui Tử Hào, ta mặc áo quần này, thế nào?"


Kiều Luyến mở miệng: "Xinh đẹp, còn vui mừng!"


Hạ Diệp Hoa lại lắc đầu: " Thế nhưng quá tươi, ta đã tuổi này... Được rồi."


Nói xong, muốn ném bộ đồ sang bên cạnh.


Kiều Luyến nhanh chóng nắm chặt tay Hạ Diệp Hoa: "Mẹ, hôm nay mẹ là mẹ chồng! Đương nhiên phải mặc đẹp một chút! Mẹ mặc quá thanh lịch, Tử Hào sẽ không vui vẻ!"


Hạ Diệp Hoa có chút xoắn xuýt do dự.


Thẩm Lương Xuyên mặc bộ đồ tây chỉnh tề, đứng ở cửa: Mmẹ, không phải là đi tham gia hôn lễ thôi sao? Sao mẹ khẩn trương như vậy?"


Hạ Diệp Hoa lập tức liếc mắt: " Con biết cái gì? Đây chính là lần đầu tiên con trai cưới vợ! Đương nhiên mẹ phải khẩn trương!"



Lời nói vừa ra khỏi miệng, trong cả căn phòng, bỗng nhiên an tĩnh một chút.


Hạ Diệp Hoa vội vàng ngẩng đầu lên, liền thấy quả nhiên là Kiều Luyến hơi ngây ngẩn cả người.


Nhìn Thẩm Tử Hào và Hạ Noãn Noãn chuẩn bị hôn lễ, Kiều Luyến luôn cảm thấy, trong lòng là lạ, luôn có cảm giác khó chịu.


Giờ này khắc này, cuối cùng cô hiểu rõ.


Bời vì, hôn lễ thuộc về cô, còn chưa tới.


Giờ này khắc này, bị Hạ Diệp Hoa nhắc tới, Kiều Luyến bỗng nhiên cũng có chút không biết làm thế nào.


Cô cũng không biết tiếp câu nói này như thế nào, ánh mắt lóe lên mấy lần, bỗng nhiên quay đầu, đối mặt ánh mắt của Thẩm Lương Xuyên.


Thẩm Lương Xuyên cũng không có nghĩ đến vấn đề này, nghe lời Hạ Diệp Hoa, tròng mắt anh tối đen, ngẩng đầu nhìn về phía Kiều Luyến, đã thấy ánh mắt cô, rõ ràng có chút không muốn nói tới vấn đề này.


Nghĩ đến dự tính ban đầu lúc mình cưới cô, nghĩ đến anh còn thiếu cô một hôn lễ, lại nghĩ tới gần nhất, cô luôn luôn nghĩ biện pháp để anh và Hạ Diệp Hoa vui vẻ.


Thế nhưng anh, vậy mà bởi vì Mạc Vô Tâm, mấy ngày lạnh nhạt cô.



Anh nhất thời cảm thấy lòng sinh áy náy, bỗng nhiên đi vào trong phòng.


Hắn chậm rãi mở miệng: "Tiểu Kiều, anh sẽ cho em một hôn lễ đặc biệt."


Nói đến đây, anh liền nhìn về phía Hạ Diệp Hoa: " Mẹ, vừa vặn hôm nay mẹ đi học tập một chút, vì lấy kinh về sau chuẩn bị hôn lễ cho con."


Hạ Diệp Hoa phát giác được xấu hổ giữa hai người, lập tức cầm tay Kiều Luyến, mở miệng cười: "Ừm, đến lúc đó chúng ta không cử hành ở Bắc Kinh, chúng ta đi tìm một cái đảo! Nhất định phải làm vô cùng lãng mạn mới được!"


Kiều Luyến nghe Thẩm Lương Xuyên và Hạ Diệp Hoa, cố ý lạnh lùng, sau đó mở miệng nói: "Ai nói muốn gả cho anh, anh đến cầu hôn không có! Em không muốn gả cho anh!"


Nói đến đây, vừa nghiêng đầu, kiêu ngạo bắt đầu cho lễ phục cho mình.


Hạ Diệp Hoa cho Thẩm Lương Xuyên một ánh mắt, cầm bộ đồ trong tay, lặng lẽ rời khỏi phòng.


Kiều Luyến căn bản không biết phía sau xảy ra chuyện gì, đang nghĩ xem hôm nay mặc lễ phục gì, chính đang suy tư, một cánh tay ấm áp, bỗng nhiên ôm eo cô, chợt, hơi thở đàn ông, liền phun lên trên cổ của cô: "Tiểu Kiều, anh yêu em."


Kiều Luyến:...


Động tác Kiều Luyến cứng đờ.


Cô không thể tin đứng đó, chỉ cảm thấy hốc mắt có chút chua xót.


Cô cúi thấp đầu xuống: "Ừm" một tiếng.


Thẩm Lương Xuyên liền mở miệng lần nữa: " Em, nguyện ý gả cho anh không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận