Anh Có Mang Nắng Về Bên Em


Theo như nó biết thì sân thượng ở các trường đều được các đàn anh lấy

làm lãnh thổ để yên giấc trong những buổi cúp tiết. Khốn nạn hơn là lúc

thiết kế ngôi trường này nó lại khá chăm chút cho cái sân thượng của

khối 12. Diện tích rộng rãi, địa thế và cảnh quan cực tốt, có thể nhìn

thấy tất cả các dãy phòng khác, lại ngay hướng đón gió, có cả mái hiên

hình vòm phủ hết sân thượng chẳng sợ mưa nắng. Nếu muốn có thể mang cả

cái giường đặt lên đây để ngủ. Nhưng cái quan trọng hơn hết là bây giờ

nó đang "đơn thân độc mã" đi giành địa bàn của kẻ khác, mà không, là

giành lại những gì nên thuộc về mình.


Hai bạn nam trên

này được nó đưa từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, và ngạc nhiên

nhất là khi nhìn nó bước ra từ phòng Hiệu trưởng và tiến về phía cầu

thang dẫn lên sân thượng. Một dấu chấm hỏi to đùng nhảy múa trên đầu hai

chàng trai cùng với câu hỏi "Con nhỏ đó là ai?".


Không

ngoài dự đoán của nó, sân thượng quả nhiên đã được chiếm đóng không chỉ

bởi một mà đến hai thằng đại ca. Mà hai thằng con trai thì làm gì trên

sân thượng nhỉ, chẳng lẽ ... ? Hầy, suy nghĩ lung tung nữa rồi.


Lúc

thân ảnh nó xuất hiện cũng là lúc vong hồn của bạn Gin lượn trên thiên

đàng mất vài giây. Nhưng ngay sau đó anh bạn của chúng ta đã nhanh chóng

lấy lại hồn vía, và máu đào hoa nổi lên. Gin nở nụ cười mê hoặc, cho

hai tay vào túi từ từ tiến về phía nó.


- Cô bé là học sinh mới à? - Gin hỏi với giọng trêu ghẹo nhưng thực sự cậu cũng rất thắc mắc.



đưa ánh mắt băng lãnh nhìn người đang đứng trước mặt mình. Tên đó gọi

nó là gì nhỉ? Cô bé? Ừ, so với hai thằng cao lớn đó nó có thấp hơn một

cái đầu đấy, nhưng cũng đâu đến nỗi bị xem như một con nhóc ranh. Trêu

gái kiểu này thì đáng bị đập lắm, nó hất mặt trả lời.


- Rồi sao?


- Sao em không vào nhận lớp mà lại lên đây? - Gin vuốt nhẹ mặt nó, hic, mịn quá.


- Giành địa bàn! - nó đáp chỉ đủ hiểu và...


BỐP!!!


Gin

bất ngờ chưa kịp phản xạ nên lãnh trọn cú đấm như trời giáng đáp ngay

vào mặt, khoé miệng cậu ứa máu. Gin trố mắt nhìn hung thủ, lực quả đấm

vừa rồi khá mạnh, nhỏ đó phải con gái không vậy trời. Vừa rồi cậu còn

nghĩ nó yểu điệu thục nữ nữa chứ, thật sai lầm!


- Cái này là dành cho sự xúc phạm thân thể vừa rồi - nó lạnh lùng tuyên bố.


Gin

đưa lưỡi liếm vệt máu ở khoé miệng rồi nhếch môi. Con nhỏ hung dữ thật,

cậu chỉ khẽ vuốt má thôi mà nó tặng lại cho cậu một "cái chạm nhẹ" với

lực mạnh gấp đôi... kèm thêm hai số 0. Đúng là con gái càng xinh càng

nguy hiểm mà. Đề ba xong rồi, giờ chiến thôi!


Round 1: Thiên Khánh Tuyết - Nguyễn Kỳ Phong

Round 1: Thiên Khánh Tuyết - Nguyễn Kỳ Phong



tung thêm một quả đấm nữa nhưng lần này Gin đưa tay đỡ được, tiếp sau

đó là liên tiếp các chiêu thức với lực mạnh và tốc độ khá nhanh tấn công

vào cậu. Gin bất ngờ vì chẳng biết sao tự nhiên nó lại nhào vô cắn mình

điên cuồng vậy, chẳng phải ăn xong cú đấm lúc nãy là huề rồi sao, cậu

chỉ kịp tránh và đỡ đòn. Đằng kia hắn ung dung giương mắt đứng nhìn,

gương mặt chẳng chút biểu cảm.


- Cô bị gì vậy hả? - Gin quát lên.


- Cô ta muốn giành sân thượng với chúng ta - hắn nhàn nhạt lên tiếng trả lời hộ.


Rồi,

đã hiểu. Gin nhà ta thuộc tuýp người thích thì chiều, nhưng cậu vẫn tôn

thờ chủ nghĩa "Lady first" với con gái, đặc biệt là con gái đẹp, nên

vẫn không nỡ ra tay với nó. Nhận ra Gin không có ý đánh trả nó quyết

định dùng chiêu cuối, chứ cứ sần sượn thế này tốn sức chết. Nó lấy đà

xoay chân trái 360° và tung cú đá với lực cực mạnh và tốc độ kinh hoàng

bằng chân phải vào đầu đối thủ. Gin không ngờ nó dám dùng chiêu này khi

đang mặc váy, vâng, chính là váy, và tốc độ lại nhanh đến không kịp thấy

nên đương nhiên bị knock out cực kì đẹp mắt.


Kết thúc hiệp 1, Khánh Tuyết thắng! Sau đây là đôi lời của người chiến thắng dành cho kẻ bại trận.


- Nhân nhượng với kẻ thù chính là tàn ác với bản thân - nó vứt cho Gin một câu rồi quay sang tên còn lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận