Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?


Anh vỗ má nàng liên tục, gọi thất thanh, một lúc, nàng cũng tỉnh,

nàng yếu ớt, liên tục kêu rét, nước mắt giàn giụa, nàng cứ thiêm thiếp

rồi lại tỉnh, toàn thân ướt sũng, chân tay nàng lạnh toát còn đầu lại

nóng hầm hập. Mở điện thoại gọi xe cấp cứu thì mới nghĩ ra vùng núi đồi

này thì lấy đâu ra sóng, anh cũng không thể đưa nàng đi được vì bão đã

làm ngập khắp các con đường. Làm cách nào đây, Minh lo lắng, luống

cuống…Sực nhớ nàng đang ướt nhẹm, anh xả nước ấm, lau qua người rồi giúp nàng thay áo quần. Nhẹ nhàng dặt nàng lên giường, sấy tóc cho nàng rồi

trìu mến đặt một chiếc khăn mát lên trán. Nhìn nàng lịm đi mà anh bất

lực, đan tay mình vào tay nàng, nước mắt anh tuôn trào. Bao nhiêu năm

mạnh mẽ uy hùng, vậy mà một cô gái nhỏ bé như nàng lại làm anh sợ hãi

tới thế, anh gọi nàng không ngừng:


-”Dậy đi mà em, tôi xin đấy…”


-”Tôi biết lỗi rồi, dậy đi mà…tôi biết tôi sai rồi…em dậy đánh tôi đi này…”


-”Xin em đấy, tha thứ cho tôi đi…”



-”Xin em đấy, đừng dọa tôi mà…tôi hối hận lắm rồi…”


Minh vuốt ve đôi bàn tay búp măng của nàng, nó rất đẹp, anh hôn nhẹ

lên từng ngón tay, cố dùng hơi thở của mình, mong mỏi đôi bàn tay ấy có

thể ấm hơn, dù chỉ một chút…Anh xót xa nhìn nàng tái xanh, đôi môi căng

mọng lúc trước trở nên trắng nhợt nhạt . Anh day dứt không nguôi, tất cả là tại anh, giá như anh không cố chấp bắt nàng lên xe, giá như anh

không có cái ý nghĩ ích kỉ, muốn đưa nàng tới một nơi thật xa, để nàng

chỉ thuộc về riêng anh, chỉ quan tâm tới anh, giá như anh xuống kéo nàng lên ngay lúc nàng bị ngã, giá như…giá như…


Một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng…Dù anh van xin, nàng vẫn lặng

thinh. Dù anh chỉnh nhiệt độ cao lên, đắp bao nhiêu chăn thì người nàng

vẫn lạnh toát. Không còn cách nào khác, anh nhẹ nhàng đẩy chăn, siết

chặt nàng trong lòng, ủ ấm cho nàng bằng chính cơ thể anh, khẽ thì thầm

vào tai nàng:’Em sẽ không sao cả, có tôi ở đây rồi, quỷ thần hay diêm

vương cũng chẳng thể mang em đi đâu, vì sao ư? Vì tôi không cho phép…vì

em là của tôi…’



……………………..


Nửa đêm, trong mơ màng, nàng nhận ra một mùi hương rất quen thuộc,

nàng mở mắt, tính cựa quậy nhưng lại bị giữ chặt bởi một ai đó, ngước

nhìn anh, tim nàng xốn xang. Anh rất đẹp trai! Một vẻ đẹp nam tính đầy

lôi cuốn. Nhìn anh ngủ mới đáng yêu làm sao, nàng mân mê từng đường nét

trên khuôn mặt anh, bất chợt, nàng thấy tay nàng ươn ướt, anh đã khóc ư? Vì sao anh lại khóc? Từ lúc ngã xuống bể bơi thì nàng chẳng nhớ gì cả.

Đúng rồi, nàng đã ngã xuống bể bơi. Cái con người độc ác này đã bắt nàng về đây, để nàng ngã xuống bể bơi mà không thèm cứu…Nàng như bừng tỉnh

khỏi cơn mộng mị, rồi thấy người có gì đó trống trải, nhìn xuống phía

dưới, chiếc áo sơ mi của anh khoác lên cơ thể bé nhỏ của nàng từ bao

giờ, nàng hét toáng, làm anh cũng thức giấc.


-”Đồ khốn nạn…” Nàng đánh liên tục vào người anh.


-”Đúng rồi, em đánh đi, tôi đáng bị đánh, em đánh chết tôi đi…”.


Minh mừng quá, chưa bao giờ anh sung sướng tới thế. Sờ lên trán nàng

-hạ sốt rồi, nàng còn khỏe mạnh đánh được anh thế này, anh vừa cười mà

khóe mắt rơm rớm. Trong khi đó Uyên vẫn hiểu nhầm, nàng ôm mặt khóc lóc

nức nở:


-”Sao anh nỡ…nỡ…huhu…sao anh dám cướp đi đời con gái của tôi…ANH ĐIÊN RỒI!!!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận