Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?


Uyên ngơ ngác nhìn Minh, cái con người này tới kì lạ, mới mấy hôm

trước hắn còn chửi mình, hôm nay lại tử tế thế? Hôm đó , cô thực sự sốc, cha sinh mẹ đẻ chưa có ai nói cô như thế, nhưng không hiểu sao cô lại

không ghét anh ta, chắc có uẩn khúc gì đó, mấy lần Uyên định nhắn tin

hỏi Ngọc mà ngại nên thôi, tốt quá, hôm nay có cơ hội gặp riêng Minh, có lẽ thắc mắc của cô sẽ được giải đáp. Tuy nhiên, sực nhớ ra không biết

Ngọc đã biết Minh ở đây chưa, luống cuống tìm điện thoại nhắn tin thì

Minh quay lại nói:


-”Ngọc bảo tôi tới trước giúp Uyên, Ngọc bận quay phim”.


Uyên thở phào:


-”Ừ, không có gì cần giúp đâu, việc tôi nên làm mà, anh cứ thoải mái

làm gì thì làm…” Nói xong Uyên thộn mặt, thầm nghĩ:”Trời ơi, con ngu

này, sao không hỏi chuyện hôm trước?”


-”À, Uyên này…”


-”Sao cơ?”


-”Chuyện lần trước…”


“Chuyện lần trước làm sao? Sao anh lại đối với tôi như thế, anh định

nói tiếp để chửi tôi hả…”Uyên thầm nghĩ, nhưng Minh không để cho Uyên

tưởng tượng xa xôi, anh nói:


-”Tôi xin lỗi, có thể là do hiểu nhầm…”



“Có thể ư? Có thể cái con khỉ, chắc chắn là hiểu nhầm rồi! Tố Uyên ta đây xưa nay làm gì cũng quang minh chính đại, vậy mà đùng một cái bị xỉ nhục tới thế là sao?”


Đang chìm trong dòng suy nghĩ, Uyên giật mình.


-”Uyên nấu cái gì đó?”


-”À, vài món linh tinh thôi, tôi cũng không biết nấu ăn lắm”.


Uyên lấp liếm sợ lộ chuyện, nghĩ sâu xa thì nhờ anh ta mà Ngọc mới

cần người nấu ăn, Uyên mới có công việc này, mà tính Uyên cũng chẳng hay để bụng bao giờ, chợt, nàng mặt nàng đỏ ửng:


- “Uyên cứ khiêm tốn, tôi ăn đồ ăn Uyên nấu rồi, ngon lắm, mùi vị y như Ngọc nấu vậy.”Minh cố tình nhấn mạnh.


-”À, anh cứ khách sáo…”


-”Sợi dây chuyền của Uyên đẹp nhỉ?” Minh cố tỏ vẻ hỏi vu vơ.


-”Á, anh đang tự khen mình biết chọn chứ đâu phải khen tôi đeo dây

đẹp, phải cảm ơn Ngọc nữa, đã tặng tôi sợi dây may mắn này. Nhưng anh

đừng có mà giận Ngọc, đồ anh tặng nhiều quá, cô ấy đeo không hết nên cho tôi thôi”


Minh băn khoăn cái gì đó, phân vân, nhưng có vẻ rất nhanh anh đã tự

thấy mình ngu, nếu như Uyên lấy cắp sợi dây đó thật, với một người hiểu

biết cũng mức đại học thì không dại gì cứ đeo trước mặt người bị đánh

cặp món đồ như thế, vậy là bao lâu nay anh đã nghĩ sai về nàng rồi, anh

tự nhủ từ giờ việc gì cũng sẽ suy nghĩ kĩ lưỡng. Mặc dù Uyên bảo không

cần giúp, nhưng anh vẫn muốn ngồi trong bếp, cảm giác ấm cúng hơn cái


phòng khách lạnh lẽo ngoài kia. Để ý thấy Uyên ngại ngùng, mặt ửng lên

như trái đào chín, Minh càng thấy thích thú. Hình như Uyên cũng biết

được có người đang nhìn, nên nàng trở thành lóng ngóng, vụng về như con

bé mới tập nấu ăn vậy. Như một làn gió nhẹ thổi qua, làm dịu mát tâm hồn bị tổn thương giày xé bấy lâu nay, Minh ngủ ngon lành trong căn bếp…


Ngọc mệt mỏi đẩy cửa vào nhà, uống cốc nước, định vào bàn dọn thức ăn ra thì thấy Minh đang ngủ ở đó, Ngọc tái mét, run sợ tới nỗi rơi cả

chiếc cốc thủy tinh. Tiếng động làm Minh giật mình tình giấc:


-”Em nấu cơm rồi còn chạy đi đâu đấy? Anh đợi nhớ chết đi được.”


-”Em, …em đi mua chút gia vị”


Do quá hoảng nên có lẽ Ngọc không tinh ý nhận ra sự khác biệt trong

giọng Minh, nhìn cô thở nhẹ nhõm Minh cười khẩy, một cảm giác khinh

thường và bực mình dành cho người con gái đứng trước mặt anh- người mà

anh đã tin tưởng vô điều kiện, anh đưa mắt về phía cửa như để tìm bóng

hình một ai đó.


-”Thôi ăn đi em, anh có chuyện muốn nói.”


-”Vâng, hôm nay em nấu món sườn xào chua ngọt anh thích ăn nhất đấy, cố ăn nhiều nhé, dạo này anh gầy lắm”


Ngọc thoăn thoắt dọn cơm, việc làm rất thành thục, Minh nhìn cô rồi

tự an ủi, cô ấy là diễn viên xuất sắc cơ mà, mình bị lừa thế này có khi

còn nhẹ ý chứ. Chợt, anh nhớ tới một ai đó, hồi nãy còn lóng ngóng vụng

về, tự nhiên Minh lại có ý nghĩ khác sau bao toan tính, anh quyết định

để lần sau mới kết thúc với Ngọc. Anh cũng không hiểu sao mình lại làm

thế, vì muốn chứng kiến cảnh Ngọc sợ hãi cho hả dạ, cảm giác được trả

thù, vì muốn ăn những bữa cơm giả tạo này hay là vì anh còn muốn gặp lại một người nào đó…


-”Anh định nói gì cơ?”


Xới bát cơm đưa cho Minh, Ngọc thắc mắc.


-”À ừ, anh…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận