Anh Chờ Em Lâu Rồi


Tô Tiểu Hy quan sát biểu tình trên mặt Trương Đình Dương một lúc, rồi bỗng phá lên cười. Đình Dương vẫn không hiểu, đần thối nhìn cậu. Tiểu Hy đắc ý, toe toét với anh:


- Đúng là gậy ông đập lưng ông, tôi chỉ đùa với anh thôi. Nếu bị rape thật thì tôi mới là đứa phải đi điều trị tâm lý.


Dường như đã cởi mở hơn, Tô Tiểu Hy thoải mái kể:


- Nhà tôi vốn rất nghèo. Bố tôi lại mất sớm. Tôi là nguồn lao động chính của cả gia đình. Năm mười sáu, mẹ bắt tôi bỏ học để đi làm phụ hồ. Tôi mặc dù đi làm phụ hồ, nhưng vẫn thường xuyên trốn việc để tới trường. Tới khi tôi mười tám, mẹ tôi phát hiện ra. Cùng lúc ấy, tôi dành được học bổng Đại học ở A thị. Vậy là tôi khăn gói, một mình trốn lên thành phố. Tôi ở đây đã ba năm. Trong ba năm ấy, tôi lăn lộn, hết làm phục vụ, bán hàng, rồi tới tiếp thị, chỉ để kiếm tiền ăn ở và gửi về cho mẹ tôi dưới quê. Nhưng rồi bạn cùng phòng giới thiệu cho tôi về quán của bác La...à không, của anh. Thế là tôi có công ăn việc làm tử tế, lại còn được ở căn nhà to đẹp bát ngát như thế này đây. Xem ra, câu chuyện của tôi vừa nhạt nhẽo, vừa ngắn gọn hơn anh nhiều.


Trương Đình Dương trầm tư nhìn Tô Tiểu Hy một lát. Rồi đột nhiên, anh kéo cậu vào lòng, ôm chặt. Cậu thấy vai anh run run:


- Xin lỗi.


- Ha...?


- Vì đã không đâm xe vào em sớm hơn.


Tiểu Hy để mặc cho Đình Dương ôm. Lâu lắm rồi, không ai ôm cậu như thế. Ừm, mười hai năm nhỉ. Vòng tay anh rộng lớn, làm cậu cảm thấy ấm áp và an toàn vô cùng. Cậu hít hà thật sâu, ngửi thấy một mùi hương chờn vờn quanh chóp mũi. Một mùi hương quen thuộc.


- Cháy, cháy kìa. Khét lèn lẹt!! Anh nấu ăn kiểu gì thế...?


- À nhỉ ~ quên không tắt bếp. Giờ sao nhỉ? Gọi pizza về ăn nhé ~


- Mau lên. Tôi đói ~


- Được, được rồi.


Sau khi Đình Dương gọi điện đặt hàng bác La tầm hai mươi phút, một chiếc motor phân khối lớn đỗ xịch trước nhà. Tiếng chuông cửa dồn dập vang lên. Trương Đình Dương như không nghe thấy, ung dung rửa bát. Rốt cuộc, Tô Tiểu Hy phải đứng lên mở cửa.


Trước thềm nhà, một anh chàng tóc nhuộm hoa hoè hoa sói, cười tươi chói lọi, tay cầm hộp pizza, nhìn Tiểu Hy:


- A ~ quý khách, pizza tới rồi đây ~ chỉ trong vòng hai mươi mốt phút và tám giây nhé. Của quý khách 200 đồng.


Tiểu Hy lấy tiền ra đưa hắn, rồi vừa kí vào tờ biên lai màu hồng, vừa cười toe toét, khoe lúm đồng tiền sâu hoắm:


- Tôi với cậu là đồng nghiệp đấy ~


- Ô, vậy ra cậu là nhóc lấy tiền của sếp Dương? Tôi kết cậu rồi đấy.


Hắn sảng khoái vỗ vai Tiểu Hy:


- Hôm nào đi ăn nhé lính mới, tôi mời.


Tô Tiểu Hy tạm biệt Hoa Hoè Hoa Sói rồi quay vào nhà. Sau lưng cậu, Trương Đình Dương mặt đen như nồi cá vừa cháy khi nãy, âm trầm hỏi:


- Hắn ta là ai thế?


- À, nhân viên giao hàng của quán anh đấy.


- Không muốn hắn bị đuổi việc, thì tránh xa ra một chút.


- Ủa, vì sao?


- Tại vì tôi thích em.


Tô Tiểu Hy nghe như sét đánh ngang tai, hốt hoảng nói:


- Nhưng....nhưng tôi thẳng mà....


- Từ từ bẻ là được.


- Quầy sư maaaaa (*Tại saoooo)...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận