Anh Ấy Là Của Tôi


Tay đàn ông rất to, gần như che mất nửa khuôn mặt của cô, lòng bàn tay có vết chai, còn có cả mùi bột giặt trên người.


Túc Nghệ ngửa đầu nhìn lên, bắt lấy cánh tay người đàn ông, cơ thể dựa sát vào lưng ghế, Chử Ưng còn cảm nhận được cả cái nhắm mắt của cô, hàng lông mi quẹt vào lòng bàn tay ngưa ngứa.


Mọi người xung quanh ngây ra nhìn họ.


Vẻ mặt của Ngô Tuyết như muốn nói "Bọn thanh niên trẻ tuổi đúng là thật lắm trò".


Chử Ưng để yên cho cô giữ tay mình rồi hỏi: "Sao biết là anh?"


Túc Nghệ mở mắt ra, lông mi lại quét vào lòng bàn tay anh một lần nữa, sau đó nhếch môi bảo: "Bữa sau sẽ mua cho anh một chai sữa tắm cùng loại với em."


Chử Ưng bật cười, từ từ mở tay ra, Túc Nghệ dựa lưng vào lưng ghế, ngửa đầu lên nhìn anh, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Sao anh lại tới?"


"Đi thăm phim trường." Chử Ưng nói ngắn gọn, ngồi xuống cạnh cô.


Các diễn viên và những nhân viên chủ chốt của đoàn hôm qua đều đã gặp anh, thấy anh tới liền lại chào.


Phó đạo diễn bước tới, mặt mày tươi rói: "Sao Chử tổng lại tới đây, nói sớm một chút thì tôi đã đi đón ngài rồi, chúng tôi vừa quay xong cảnh đầu tiên, chỗ này đang hơi bừa bộn..."


"Đến đây xem xem," Chử Ưng nói, "rất tốt."


Chẳng biết là khen dựng cảnh tốt hay cảnh quay đầu tốt.


Phó đạo diễn thấy hai người ngồi gần nhau, gắng nhịn không hỏi gì, quan hệ giữa nghệ sĩ và ông chủ lớn thực sự rất nhạy cảm, ông ta sợ giẫm phải mìn.


Thế nhưng, rõ ràng có người không biết sợ. Từ Thiến Lam đứng cắn môi suy nghĩ, hạ quyết tâm, sửa lại chỗ tà sườn xám xẻ rồi uốn éo đi tới chỗ đạo diễn, giả bộ muốn xem diễn rồi vờ tỏ ra bất ngờ: "Chử tổng? Ngài tới phim trường thăm chị Nghệ đó sao?"


Cô ta rất muốn biết có đúng là Túc Nghệ và Chử Ưng đang ở bên nhau hay không. Cô ta vẫn luôn cho rằng không có mấy người đàn ông có thể từ chối phụ nữ đưa tới cửa, loại mà đến số điện thoại cũng không cho như Chử Ưng thì đến tám, chín phần mười là đã có vợ hoặc là bạn gái.


Không ngờ Chử Ưng chỉ thờ ơ liếc cô ta một cái, chẳng thèm đáp lại tiếng nào.


Khóe môi cô ta gượng cười gần một phút đồng hồ rồi xấu hổ tự thu về.


Túc Nghệ mặc kệ cô ta, nghiêng đầu hỏi người ngồi bên: "Không phải anh bảo đang vận động cơ mà?"


"Ừ," Chử Ưng đáp, "lúc gửi cho em là vừa xong."


Cảnh diễn tiếp theo là của hai nhân vật chính, cảnh của Túc Nghệ phải thêm vài cảnh nữa mới tới. Bỗng lóe lên một ý nghĩ, cô hỏi: "Ban nãy có xem cảnh đầu à?"


Chử Ưng nói: "Có xem."


"Thế nào," Túc Nghệ nghiêng đầu nhìn anh, cười ngọt ngào ngốc nghếch, đâu còn cái vẻ quyến rũ mới rồi, "em diễn trông đẹp chứ?"


Hai người trò chuyện khe khẽ với nhau, mặt Từ Thiến Lam hết trắng lại xanh, bỗng nảy ra ý mới, cô ta đột nhiên hỏi: "Chị Nghệ, anh Lương Bác bữa trước có tìm em hỏi địa chỉ quay phim của bọn mình, là định tới tìm chị sao?"


"Lam Lam," Lâm Hà lên tiếng, kịp thời ngăn chủ đề này lại, "sắp đến cảnh của cô rồi đấy, mau đi trang điểm lại đi."


Hai người kẻ xướng người hoạ, vứt vấn đề này lại bỏ chạy.


Đi chưa bao xa, Lâm Hà đã mở miệng trách khẽ: "Cô đi trêu chọc Chử Ưng làm gì vậy?"


"Em đâu có trêu chọc anh ta." Từ Thiến Lam bĩu môi, "Chẳng qua em chỉ không muốn để Túc Nghệ nhặt được của hời thôi."


"Phim vừa mới quay, khó khăn lắm mới có được vai diễn này, cô đừng có tự nghịch dại mà làm mất mất nhé." Lâm Hà đang quản lý rất nhiều nghệ sĩ, không thể ngày nào cũng ở Thượng Hải chờ Từ Thiến Lam quay phim được, mới hở ra có năm phút đồng hồ, cô ta liền làm ngay một chuyện ngu ngốc, nếu mà đi đi rồi thì thật đáng lo, "Mai tôi về Bắc Kinh nửa tháng. Nửa tháng này cô đừng có sinh sự gì đấy, tập trung quay phim thôi, có làm được không?"


Từ Thiến Lam hiểu, ngụ ý của đối phương là bảo cô "ngoan ngoãn" ngồi yên.

Từ Thiến Lam hiểu, ngụ ý của đối phương là bảo cô "ngoan ngoãn" ngồi yên.


Cô không hiểu, dựa vào cái gì mà Túc Nghệ có thể nghênh ngang ngồi cạnh đạo diễn xem chỉ đạo cảnh quay và lại có Chử Ưng tới phim trường thăm cô ta.


Hơn nữa, chuyện Lương Bác vừa rồi đâu phải cô nói dối, đúng thực là Lương Bác có từng hỏi cô địa điểm quay phim mà.


Cả thế giới chắc đều nghĩ là cô bôi xấu Túc Nghệ ấy nhỉ?


Thấy cô không đáp, Lâm Hà giục: "Nghe thấy chưa?"


Từ Thiến Lam cúi đầu, giọng điệu cực kỳ miễn cưỡng: "Biết rồi."


"Còn nữa," Lâm Hà mở tin nhắn ra bảo, "Kỳ tổng bảo cô tối nay tới tìm ông ta."


...


Túc Nghệ hoàn toàn không ngờ Chử Ưng sẽ tới phim trường thăm cô, từ nãy đến giờ, môi lúc nào cũng cười, đến tận khi xong cảnh diễn thứ hai, cô mới nhớ ra, đi vòng quanh người Chử Ưng kiểm tra một vòng.


Chử Ưng nhíu mày: "Sao thế?"


Túc Nghệ nói: "Đi hai tay không tới thăm phim trường hả?"


Lần đầu đi thăm phim trường, Chử Ưng không biết là còn phải nhiều chuyện như vậy: "Muốn ăn gì?"


Túc Nghệ cười khanh khách giơ tay lên, xòe ra trước mặt anh.


Rõ ràng chỉ mới quen nhau không lâu nhưng giữa hai người dường như có một sự ăn ý nhất định, Túc Nghệ chưa cần nói, Chử Ưng đã đặt điện thoại vào lòng bàn tay cô.


Túc Nghệ lên mạng, nhập thứ đang nghĩ trong đầu vào.


Năm phút sau, Chử Ưng cầm lại xem, trên màn hình là đủ các thể loại, dâu tây, đồ uống của thương hiệu nào đó, kem Cornetto, có thể thấy là toàn những thứ cô thích ăn.


"Tiểu Nghệ," Lý Mẫn rời khỏi cuộc thảo luận, giờ mới phát hiện thấy Chử Ưng, cô chào hỏi qua loa rồi lại chuyển sang nhìn Túc Nghệ, "Đi trang điểm lại đi, cảnh tới xong là tới cảnh của em đấy."


Thực ra lớp trang điểm của Túc Nghệ vốn chưa bị phai nhưng đạo diễn nổi tiếng nào cũng có một hai điểm kỳ quái như vậy khi quay phim. Điểm kỳ quái của Lý Mẫn chính là bất kể lớp trang điểm có phai hay không, trước khi bắt đầu quay đều bắt họ phải đi trang điểm lại, cho dù chỉ cầm bông phết qua loa mấy cái thôi cũng được.


Túc Nghệ từng hợp tác với cô, không cần phải nói nhiều, đứng dậy bảo: "Em qua phòng hóa trang đây."


Đợi cho bóng người con gái biến mất sau lớp cửa phòng hóa trang, Chử Ưng mới thu mắt về, cúi đầu, mở khóa điện thoại, vào baidu tra hai chữ "Lương Bác".


Mở đại mấy trang tin tức mới nhất về Lương Bác, đôi mắt anh trầm xuống nhưng ngoài mặt thì không nhìn ra thay đổi gì.


Một tin nhắn mới tới.


Chử Khê: "Anh ơi, anh đi Thượng Hải rồi à?"


Chử Ưng phớt lờ tin nhắn, tiếp tục nhìn màn hình, được một lúc thì Chử Khê gọi điện tới.


Anh nhíu mày, tắt chuông, đứng dậy đi ra ngoài rồi mới nghe máy: "Gì đấy?"


"Anh..." Chử Khê dài giọng, "Em cũng muốn đi Thượng Hải!"


Tay cầm điện thoại của Chử Ưng khựng lại, anh hỏi: "Đi Thượng Hải làm gì?"


"Lâu lắm rồi em chưa đi Disney." Từ sau chuyện lần trước, Chử Khê bị phạt, không nhốt cô ở nhà nhưng tịch thu hết tiền của cô lại... thế với nhốt thì có khác gì nhau!


"Ồ," Chử Ưng hỏi như bình thường, "chơi vui lắm hả?"

"Ồ," Chử Ưng hỏi như bình thường, "chơi vui lắm hả?"


Chử Khê lập tức hào hứng: "Siêu vui luôn!"


Tút tút.


Đầu kia đã ngắt máy.


Chử Khê:???


Người đàn ông giơ cổ tay lên xem giờ rồi quay người đi vào phim trường.


Lúc vào tới, Túc Nghệ đang diễn, dáng người cô cao gầy, rất hợp mặc sườn xám, nói năng dịu dàng, nhỏ nhẹ, ngữ điệu rất chuẩn.


Túc Nghệ quay liền hai cảnh mới xong việc. Trong lúc quay phim, cô không dám nhìn sang phía có Chử Ưng, sợ diễn sai, giờ nhìn thì Chử Ưng đã đi đâu mất.


Ngô Tuyết bảo: "Anh ta bảo phải đi họp, đi rồi."


Túc Nghệ mở điện thoại, đọc tin nhắn Chử Ưng gửi.


Chử Ưng: "Chiều có cuộc họp."


Túc Nghệ nương nương: "Vậy chừng nào rảnh thì lại tới tìm em nhé? Hầu như em đều ở phim trường. [ngồi ngoan. jpg]"


Chử Ưng: "Ừ."


Nhận được tin nhắn trả lời, Túc Nghệ mới cất điện thoại đi, nghiêng người dựa vào người Lý Mẫn cùng xem phát lại với cô.


Diễn viên vẫn đang chuẩn bị, Lý Mẫn khó lắm mới có lúc rảnh rỗi tán gẫu với cô mấy câu: "Bắt đầu yêu từ hồi nào vậy?"


Túc Nghệ nắm hai tay trước ngực: "Ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy."


Ngô Tuyết đứng đằng sau phì cười: "Em là người từ Học viện nhạc kịch ra đấy à?"


Ba người mới nói chuyện được một chút thì điện thoại của Ngô Tuyết đổ chuông, vì vẫn chưa bắt đầu quay nên chị liền đứng luôn đó nghe điện thoại.


Nói được mấy câu, chị cúi xuống nhìn Túc Nghệ.


Túc Nghệ đang gặm táo, chờ chị gọi xong mới hỏi: "Sao vậy ạ?"


Ngô Tuyết nói: "Có một show truyền hình muốn mời em."


"Không phải em đã nói là không nhận show truyền hình rồi sao."


"Người ta ra giá cao lắm." Ngô Tuyết xòe ngón tay, "Hơn nữa còn bảo chỉ cần em muốn, những điều kiện không vừa lòng đều có thể bàn lại."


Túc Nghệ vẫn không thấy hứng thú, thuận miệng hỏi: "Show gì mà rộng tay vậy?"


"Show hẹn hò, kiểu hai minh tinh giả vờ là người yêu ấy."


Túc Nghệ ngừng tay: "Để em đoán nhé, vị khách mời nam còn lại là Lương Bác?"


Ngô Tuyết xoa đầu cô: "Thông minh lắm."


"Chị bảo giờ dân mạng nghĩ thế nào vậy nhỉ?" Túc Nghệ tỏ vẻ khó hiểu, "Người ta thừa nhận yêu đương thì bảo là làm trò mèo câu khán giả, người ta phủ nhận yêu đương, vẫn bảo là làm trò. Không được, chúng ta phát thông cáo mời luật sư đi."


Ngô Tuyết bật cười: "Có ai lại vì chuyện này mà lôi luật sư ra nói chuyện chứ?"

Ngô Tuyết bật cười: "Có ai lại vì chuyện này mà lôi luật sư ra nói chuyện chứ?"


"Sao không thể," Túc Nghệ đáp, "chẳng lẽ công ty cứ để mặc vậy cho anh ta thích giở trò thế nào cũng được sao? Tiểu Tuyết Tuyết, chị cũng biết em không thích kiểu nổi tiếng thế này mà."


"Thôi thôi, cái show kia để chị chối thay cô." Ngô Tuyết đáp, "Thực ra chị cũng không thích cô lên show truyền hình lắm."


Túc Nghệ không ngẩng đầu lên: "Tại sao?"


Ngô Tuyết nói: "Cái kiểu diễn viên dễ kích động như cô chỉ hợp với loại có kịch bản sẵn mà thôi."


Túc Nghệ: "..."


Giờ cơm chiều, Túc Nghệ ngồi một mình trong phòng hóa trang, đang nhặt thịt mỡ trong hộp cơm ra thì cửa bị mở, liền đó, trước mặt bỗng có thêm mấy cái túi giấy.


Ngẩng đầu lên nhìn, là một người đàn ông lạ mặt mặc tây trang, vẻ ngoài lịch sự.


"Chào Túc tiểu thư," người đàn ông nói, "Chử tổng đang vội, dặn riêng tôi tới đưa chút đồ cho tiểu thư."


Túc Nghệ mở túi ra xem, một túi dâu tây và mấy chai đồ uống.


Trợ lý vừa đi chân trước, chân sau Ngô Tuyết liền vào phòng.


"Coi như là chị phục rồi." Ngô Tuyết có vẻ vội vội vàng vàng, ngồi ngay xuống cạnh Túc Nghệ.


Túc Nghệ đang ăn dâu tây, ú ớ hỏi: "Sao vậy ạ?"


"..." Ngô Tuyết mở weibo của công ty, "Em tự xem đi."


Túc Nghệ thờ ơ liếc xem thử rồi ngây ra.


Bài đăng trên cùng của weibo công ty là một thông cáo.


【Thông cáo: "Thời gian gần đây, trên mạng xuất hiện những tin đồn sai sự thật về Túc Nghệ, nghệ sĩ của công ty. Nay công ty xin được làm rõ, Túc Nghệ và Lương Bác không hề tồn tại mối quan hệ trên ngưỡng tình bạn, chúng tôi phản đối việc gán ghép có chủ đích, cảm ơn mọi người đã quan tâm tới Túc Nghệ. Mặt khác, nếu còn người vẫn tiếp tục tung tin bịa đặt, công ty chúng tôi sẽ áp dụng các biện pháp xử lý theo pháp luật.]


Ngô Tuyết nói: "Đăng thông cáo vì loại chuyện thế này, còn chỉ đích danh bên nam nữa, đúng là cũng chỉ có cô mới có."


"..." Túc Nghệ nhất thời cũng thấy hơi bất ngờ, "Công ty làm vậy là sao?"


"Chị vừa gọi điện thoại hỏi." Ngô Tuyết nói, "Ông chủ bảo là nhận được điện thoại của Chử thị."


Túc Nghệ: "?"


"Dạo trước không phải công ty có bảo em ký một hợp đồng khác sao, bảo là do có công ty lớn muốn thu mua công ty ta." Ngô Tuyết nói nhẹ bẫng, "Hôm nay có nguồn tin nội bộ nói, chủ công ty lớn kia họ Chử."


Túc Nghệ: "..."


"Chuyện đầu tiên đối phương làm sau khi tiếp quản chính là xử lý cái chuyện rách này của cô." Ngô Tuyết cảm thán, "Cuối cùng chị coi như cũng được biết... thế nào là "bá đạo tổng tài yêu ta" rồi."


Túc Nghệ không đáp, mở khóa điện thoại, nhanh chóng gửi cho Chử Ưng một tin nhắn.


Túc Nghệ nương nương: "Chào ông chủ, đấm lưng cho ông chủ [giờ bắt đầu hầu ngủ nào.jpg]"


2 phút sau.


Chử Ưng: "Đang vội, ngoan."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận