Anh Ấy Chỉ Hẹn Hò Với Siêu Mẫu


Edit: La Thùy Dương ​


Hạ Luyến ngồi im lặng nhìn nữ diễn viên đầu tiên thử vai bắt đầu diễn xuất trước ống kính. Cứ nghĩ rằng bản thân có thể chuyên tâm chờ đợi đến lượt, nhưng thực chất tiếng tám chuyện ồn ào của hai người bên cạnh đã liên tục vọng vào tai Hạ Luyến, làm cô phân tâm không thể không nghe ngóng câu chuyện của họ.


Hai người nọ là hai vị tiểu hoa đán trực thuộc công ty giải trí Tinh Quang Thế Kỷ, nhìn sơ thì địa vị cũng nằm ở tuyến hai tuyến ba, lúng túng gượng gạo. Nếu không phải có công ty đại diện chống lưng, e là không có khả năng được mời đến thử sức rồi.


Có thể là khẳng định được mình có một chỗ dựa vững chắc, hai vị mỹ nữ nọ cứ vậy mà thẳng tuột buôn chuyện về công ty của ông chủ, Hạ Luyến nghe một hồi, rốt cuộc cũng men theo những điểm mấu chốt mà biết được tên của người đàn ông nọ. 


“Kỷ tổng chưa bao giờ đến dự bất cứ buổi casting phim điện ảnh nào, nhưng vì sao lần này lại đến?”


“Tôi chợt có một dự cảm đặc biệt là không phải vậy. anh ấy là thiên tài của giới tài chính, xưa nay chưa hề can thiệp vào ngành sản xuất truyền hình hay điện ảnh bao giờ. Nếu không phải vì cô ta, Kỷ tổng sao có thể ‘hạ mình’ tới tận đây tranh vùng nước đục, dùng vốn công ty giải trí ra để đầu tư chứ!”


“Đúng đó, đúng đó. cô có nghe qua vụ lần trước có một nữ nghệ sĩ mới vào nghề tự cho quyền được cùng giường với Kỷ tổng, bị anh ấy nói thẳng một câu ‘cô rất lùn’ hay chưa?”


“Là ai mà thích tự rước lấy nhục vậy?” 


Hai người bật cười khanh khách, dù lúc này có đang hạ thấp âm lượng thì vẫn phải nhờ đến nhân viên phụ trách liếc mắt cảnh cáo, họ mới ngoan ngoãn nín bặt, nghiêm chỉnh ngồi yên một chỗ.


Hạ Luyến cúi đầu nhìn điện thoại, lần theo tin tức hai vị tiểu hoa đán cung cấp mà rốt cuộc cũng tra được tư liệu của người kia ở trên mạng. Người nọ tên Kỷ Cách Phi - một thương gia, vốn là thành viên trong hội đồng ban quản trị với chức danh phó chủ tịch tập đoàn, năm nay ba mươi mốt tuổi. anh ta đã được bầu vào vị trí ủy viên ban quản trị từ khi còn đang học đại học, tổng sản nghiệp mà tập đoàn có được cho tới ngày nay hiện đã lên tới con số mấy chục tỷ.


Nhiều người đồn rằng Kỷ Cách Phi từ thuở trung học đã tiến vào thị trường chứng khoán, chơi cổ phiếu nhiều năm cũng chưa từng thất thủ. Về mặt tác phong cá nhân, giới truyền thông tài chính đánh giá người này không như những thiếu gia ăn chơi trác táng đa tình phong lưu, đích thực là từ hai bàn tay trắng gầy dựng nên một khối sản nghiệp khổng lồ.


Còn về scandal của người này, hoàn toàn không thể moi được gì trên mạng. không đụng chạm nữ minh tinh nào, cũng không dính vào bê bối tình ái, mọi đời tư cá nhân đều bị bịt kín hay do anh ta quyền lực đến nỗi ngay cả đám chó săn cũng không dám bám theo?


Hạ Luyến xem đến đây thì bắt đầu thấy hơi hoảng. Rất may lần trước cô ta không bốc đồng đến nỗi công khai tấm hình mình đã chụp trộm lên mạng, bằng không nếu như chọc phải kẻ không nên động đến, khả năng thứ mà cô chờ đợi chính là bị phong sát (1)


(1) phong sát: thuật ngữ này mình từng giải thích từ này ở chương nào đó rồi nhưng mà giải thích lại cho bạn nào không nhớ. Phong sát thường được dùng trong showbiz mang nghĩa tẩy chay, cấm vận mọi hoạt động và sự nghiệp của đối tượng nào đó trên quy mô cực lớn. 


cô ta ra vẻ lơ đãng liếc sang hai vị mỹ nữ kia, nếu như lời bát quái của họ là sự thật vậy thì“cô ta” trong miệng của họ hẳn là Ninh Trí. Có người bảo vệ ‘hộ giá’ cho mình trong giới giải trí, lại còn được Thẩm An Chi nâng đỡ trong sự nghiệp, đúng là rất có bản lãnh đấy! 


Ở đằng trước, phần casting của người đầu tiên đã chấm dứt. cô ấy cúi người chào rồi liền rời khỏi phòng, đạo diễn thấp giọng quay sang hỏi ý kiến của Kỷ Cách Phi.


anh ta lãnh đạm nói: “Chọn ra người nào thì tôi chưa có ý kiến, đạo diễn Ngô anh cứ việc quyết định là được. đã tới lúc tôi có một cuộc họp, đành phải đi trước.”


Đạo diễn Ngô vừa định giữ người lại nhưng lập tức đã bị trợ lý của mình ngăn cản. Về phía Kỷ Cách Phi, anh ta vừa rời đi vừa hồi âm lại tin nhắn của Ninh Trí. Đáng lý mục tiêu làm ăn của anh ta năm nay toàn bộ đều dồn hết vào địa sản, nhưng đột nhiên bây giờ thì lại hơi hứng thú với thị trường điện ảnh rồi.


Bản tính thương nhân, chỉ biết trục lợi. Ninh Trí lúc đọc được tin nhắn thì phản ứng đầu tiên chính là câu nói này, cô im lặng tặng cho người nào đó một dòng mỉa mai.


Tin nhắn vừa được gửi, điện thoại Ninh Trí cũng liền reo lên. cô vừa thấy tên người gọi thìbắt máy lập tức, đầu dây bên kia liền truyền đến giọng của Thẩm An Chi. 


“Chẳng phải bây giờ anh đang casting sao?” Ninh Trí khó hiểu hỏi.


“Ừm hửm, bởi vì anh có chút lo lắng nên là, muốn em có thể cổ vũ tinh thần cho anh.” Giọng của Thẩm An Chi mang chút gì đó mờ mịt


Ninh Trí đổi sang tay khác cầm điện thoại, “anh cũng biết khẩn trương sao? Đừng nói anhchờ em giật dây bắc cầu cho anh thật đó nhé, vậy thì mất thể diện quá đi thôi.”


“Chẳng lẽ ngay cả chút chuyện nhỏ này em cũng không thỏa mãn anh?”


“…” Ninh Trí trầm mặc một chút. Sau một hồi cân nhắc tỉ mỉ trong đầu, nếu bây giờ cô rút lại lời chế giễu mang nặng tính công kích với Kỷ Cách Phi ban nãy, liệu có kịp không nhỉ?


Điện thoại bên kia chợt truyền đến tiếng phì cười của Thẩm An Chi, cô nghe được rất rõ, nhịn không được nghiến răng nghiến lợi: “anh dám trêu em?”


“anh chỉ muốn xem thử phản ứng của em một chút thôi, không ngờ đúng là em đang lo thật. anh rất cảm động.” Thẩm An Chi khẽ nói, “Được rồi, trước anh còn người nữa chưa hoàn tất phần casting, em không cần lo lắng! Huống hò chính đạo diễn đích thân mời anhđến, vị trí này anh nắm chắc trong tay, hẳn là chưa đến lúc bạn gái của mình phải ra tay rồi.”


Ninh Trí thật dở khóc dở cười với trò đùa của anh.


“Phim lần này anh phải quay ít nhất cũng phải mất nửa năm, nhưng giờ còn chưa quay mà anh đã bắt đầu thấy nhớ em rồi. Lần trước lúc anh quay phim, em để lại một câu khônghợp thì liền chạy đến New York, lỡ chuyện này xảy ra lần nữa thì anh tính sao đây.” Thẩm An Chi nhớ lại mà vẫn còn sợ.


Ninh Trí nghe anh nói mà tâm ngứa ngáy đến từng sợi tơ lông cũng dựng cả lên, hừ lạnh một tiếng: “Nếu không thì anh muốn gì mới được, chẳng lẽ muốn em vào đoàn phim cùng anh à?”


“anh có thể hy vọng điều này xảy ra kh …”


Thẩm An Chi còn chưa dứt câu thì chớp mắt vừa xoay người đã thấy một người đàn ông trẻ tuổi bước qua tầm mắt mình. anh không chắc chắn về thân phận của đối phương, thế nên chỉ khẽ gật đầu chào hỏi. không ngờ người nọ ngược lại còn rất từ tốn nói một câu, “nấu cháo điện thoại với bạn gái đó hả.”


Thẩm An Chi đưa mắt khó hiểu nhìn người đàn ông mặc âu phục nọ rời đi, bên tai lại vang lên tiếng của Ninh Trí: “… hình như em nghe được giọng của ai đó, mà thôi, chuyện này để em thảo luận với quản lý Trương đã.” 


“Dựa theo hiểu biết của anh, anh ấy sẽ vui vẻ đồng ý ngay thôi.” Thẩm An Chi thu lại tầm mắt, đáp lại cô.

“Dựa theo hiểu biết của anh, anh ấy sẽ vui vẻ đồng ý ngay thôi.” Thẩm An Chi thu lại tầm mắt, đáp lại cô.


“Đúng vậy, anh ấy còn chưa quên chuyện phải mua một căn nhà ở gần trường kia mà.” Ninh Trí bất đắc dĩ nói, “Mặc dù đã tham gia một bộ trước đó, nhưng dù sao cũng phải có vai diễn thích hợp mới được. Em sẽ thảo luận chuyện này với anh ấy, sẽ cố tranh thủ.”


“Ừm, vậy anh cúp đây. Phải chuẩn bị một chút trước khi casting rồi.”


“Được, bái bai!”


Thẩm An Chi cúp máy, vừa quay đầu đã liền chạm phải lão Triệu đang đi ra tìm mình. Thấy vẻ mặt của Thẩm An Chi, hắn chua xót nói: “A, xong rồi hả, cuối cùng cũng có thể chuyên tâm được rồi.”


Hai người cùng đi đến phòng nghỉ, lão Triệu chợt hỏi: “Gần đây Ninh Trí đang bận gì thế?”


“Chụp trang bìa cho tạp chí, còn cả một vài danh mục thương hiệu trong nước nữa. May mắn nhãn hiệu này mời người mẫu nước ngoài sang đây chụp hình, đúng lúc đối phương lại là bạn của cô ấy, không cần phải bay tới bay lui. Gần đây mọi thứ trôi qua cũng khá suôn sẻ.” Thẩm An Chi trả lời.


Lão Triệu ngẫm nghĩ một chút, khó hiểu hỏi: “Cậu có lưu ý điểm này không, dường như phạm vi hoạt động trong công việc của Ninh Trí hơi thoải mái quá thì phải. Phần lớn đều do cô ấy tự quyết định, năm ngoái nói trở về New York thì liền trở về New York, năm nay không muốn đi thì công ty đại diện cũng không một chút ép buộc, cũng quá tự do rồi đấy. Còn chưa kể năm ngoái cô ấy vừa nói muốn rút lui khỏi sàn catwalk, công ty đại diện vậy mà cũng đồng ý luôn.”


Thẩm An Chi nghe vậy thì cười xòa: “anh suy nghĩ quá nhiều rồi.”


“Chắc là vậy.” Lão Triệu vẫn không tài nào hiểu được vì sao Ninh Trí lại có thể nhàn hạ đến thế. Kể cả có là một minh tinh thì đôi khi vẫn phải tiếp nhận công việc mặc dù khôngmuốn, nhưng với Ninh Trí thì chuyện sắp xếp công việc dường như lại quá mức thoải mái. Đúng là kỳ lạ!


Lão Triệu nhìn bóng lưng Thẩm An Chi mà nhịn không được đoán mò, tốt nhất là đừng như hắn đã nghĩ. Thẩm An Chi mê muội không có nghĩa là hắn cũng mê muội, tình huống như của Ninh Trí vừa nhìn liền biết ngay cô có chỗ dựa ở phía sau rồi. Nếu đổi lại là một người khác thường xuyên tùy hứng như thế, lý nào quản lý Trương lại một câu trách móc cũng không hề có? Chuyện khác thường rõ ràng như ban ngày thế này, bảo hắn làm sao khôngnghĩ nhiều cho được.


Ở bên kia, khâu casting cho vai nữ chính đã chấm dứt, kế tiếp bước sang công đoạn casting dành cho nam chính. Đến lượt Thẩm An Chi thử sức, đạo diễn Ngô và nhà sản xuất cùng nhau bước vào một căn phòng nhỏ đã được bố trí sẵn sàng các camera. Thẩm An Chi tiếp nhận bản thảo lời thoại từ phía trợ lý, chuẩn bị thử vai.


“Thẩm An Chi, anh không cần nhìn kịch bản để diễn thoại sao?” Đạo diễn Ngô thấy anhkhông nhìn vào kịch bản liền hỏi.


Thẩm An Chi hơi mỉm cười, “Tôi đã thuần thục các lời thoại cả rồi.”


“Vậy thì chúng tôi sẽ tùy ý chọn một cảnh trong đó, bắt đầu được rồi chứ?”


“Có thể được rồi.”


Sau khi màn diễn của Thẩm An Chi được bắt đầu, đạo diễn Ngô cùng nhà sản xuất đều liên tục liếc nhìn nhau, trong mắt đều lộ rõ sự tán thành. Thẩm An Chi là diễn viên có năng lực chuyên môn cao, vốn đã là người có tư chất ngay từ đầu nay lại cộng thêm kỹ năng diễn xuất khá tinh tế, chưa kể lại là đối tượng có nhân khí cao và có sức hút mãnh liệt với doanh thu phòng vé. Gộp hết mọi yếu tố, đúng là hiện tại bọn họ không có lý do nào để cự tuyệt một đối tượng như Thẩm An Chi.


Rất nhanh, đoàn phim << Tôi Là Sát Nhân>> công bố dàn diễn viên chính trên trang Weibo chính thức của mình, nam chính là Thẩm An Chi, nữ chính không ai khác do Hạ Luyến trực tiếp thủ vai.


Vai nữ chính bây giờ biến thành sân chơi cho ai muốn diễn thì diễn rồi à? Fan Thẩm An Chi thương xót ca cẩm cho thần tượng vì lần nào cũng giữ vai trò làm ‘vú em’, hết lần này đến lần khác đều xuất hiện diễn viên cản đường làm ảnh hưởng. Phim trước vừa mới gặp Thi Nhạc, nay đến với phim mới lại chạm mặt Hạ Luyến, trùng hợp là cách đây không lâu họ còn góp mặt hẹn hò trong We Got Married, thật giả trắng đen giữa họ cũng đủ làm các fan đau đầu rồi.


Lại còn có người đề xuất muốn Ninh Trí đảm vai chính cùng Thẩm An Chi, dù năng lực diễn xuất của Ninh Trí trên màn ảnh rộng sẽ có thể bị gượng gạo thì họ cũng sẽ không để ý đâu. Tất nhiên ý kiến này cũng chỉ là câu nói bông đùa mà thôi.


Song ngày diễn ra LHP Cannes càng gần kề, tạp chí Vogue cũng đồng thời ghi hình clip quảng cáo ngắn ba mươi giây, nhãn hiệu đặc biệt mời Thẩm An Chi đến tham gia ghi hình cùng Ninh Trí. Có thể nói, sự kết hợp giữa người mẫu và diễn viên mang lại hiệu quả phù hợp với chủ đề của đoạn quảng cáo lần này.


Mang chủ đề NẾU, bối cảnh ghi hình lần này được chỉ định tại một khu vui chơi nằm trong lòng ngoại ô thành phố. Thẩm An Chi và Ninh Trí hôm nay mặc sản phẩm xuân hè mới của Gucci, vui vẻ ngồi trên ngựa gỗ xoay vòng. Vì nội dung không cần đến thoại nên họ chỉ việc toát ra dáng vẻ lạnh lùng như sở trường thường ngày của Ninh Trí là được. Có điều vấn đề không thoại cũng không thể làm khó được Thẩm An Chi, nhân lúc đám người biên tập kiểm tra lại cảnh quay xem có chỗ nào không đạt, Thẩm An Chi liền ở phía sau ôm lấy Ninh Trí, đầu gác lên vai bạn gái.


một động tác kia lập tức kéo theo một trận tiếng gào thét chói tai từ phía các fan đang vây xem ở chung quanh, nhưng Thẩm An Chi lại vẫn hồn nhiên không chút để ý, âm thầm nhỏgiọng bên tai bạn gái, “Gần đây có nhận công việc mới nào chung với anh hay không?” 


“Hình như không có.” Ninh Trí bình tĩnh đáp.


“thật không.” Hai tay của Thẩm An Chi càng thêm sít chặt vòng eo thon nhỏ của Ninh Trí, anh gác cằm lên vai cô, giọng đầy ám muội, “Em gạt anh.”


Bị hơi thở cực nóng phà lên cổ, Ninh Trí không nhịn được trêu chọc liền nghiêng đầu né tránh, rốt cuộc đầu hàng: “Được rồi được rồi, em có tham gia một vai, chỉ là một vai phụ rất nhỏ thôi. Đại khái là tuyến năm hoặc tuyến sáu gì đó, vậy được chưa?”


Thẩm An Chi lúc này mới chịu lùi một chút, hôn cái bẹp lên mặt cô, “anh có nghe quản lý Trương nói, anh ấy vì muốn tìm vai cho em mà đã nhọc lòng không ít hửm.”


“Nhưng được vậy cũng đã tốt rồi, ít ra chúng ta cũng có thể gặp nhau ở đoàn phim một thời gian ngắn. Hình như cũng phải đến giữa kỳ, anh mới bắt đầu vào đoàn phim phải không?” (*)


(*): Câu này có nghĩa là những cảnh quay của TAC được sắp xếp vào giữa tiến trình quay, trước đó thì đoàn phim sẽ dựa theo lịch quay mà quay những cảnh khác trước.


“Đúng vậy.”


Cũng không màng đến đám ký giả và các fan đang ở xung quanh, Thẩm An Chi hưng phấn ôm cô thật chặt.


Tin Ninh Trí tiếp tục đóng phim vẫn còn chưa kịp công bố ra ngoài thì đột nhiên lúc này, trên mạng lại rộ lên một topic lá cải --- [818 (2) Mượn quan hệ cá nhân, nữ diễn viên A lợi dụng bối cảnh đặc thù chiếm một vai diễn trong phim điện ảnh mới]


(2) 818: Thuật ngữ mạng TQ, có nghĩa buôn chuyện bát quái, thường để ở đầu tiêu đề như một kiểu nhấn mạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận