Anh Ấy Chỉ Hẹn Hò Với Siêu Mẫu


Edit: La Thùy Dương


​Tiến vào giữa hè, Thẩm An Chi bước vào quá trình quay phim điện ảnh, hai người lại có một khoảng thời gian không gặp mặt nhau. Sau khi Ninh Trí từ nước ngoài trở về thì lại đến công ty trình diện. Bởi vì danh tiếng trong nước của cô đang lên nên không thể tùy ý đi tới nơi đông người, vì thế công ty chuẩn bị giúp cô một chiếc xe bảo mẫu.


Lần này đến công ty, chủ yếu là bàn bạc về công tác tiếp theo của Ninh Trí, quản lý Trương đề xuất hướng đi muốn cô phát triển ở trong nước.


“Tháng sáu cuối năm còn một gameshow …”


Lời của hắn còn chưa nói hết, Ninh Trí liền ném cho hắn một ánh mắt sắc như dao. Quản lý Trương sờ sờ cổ, tăng điều hòa trong phòng làm việc cao thêm một chút, lại gọi trợ lý đem hai ly café vào.


“Tại sao lại muốn cho tôi tham gia gameshow?” Ninh Trí không vui nhíu mày nói.


“hiện tại gameshow rất hút fan, những ảnh hậu ảnh đế kia ai cũng đều tham gia, thậm chí các Thiên Vương Thiên Hậu từ bên đài truyền hình danh tiếng ở Hong Kong cũng đều hướng tới các gameshow trên thị trường, tại sao? Còn không phải vì muốn kiếm tiền dễ dàng hơn hay sao.” Quản lý Trương nhận tách café từ trợ lý, uống một ngụm, “Còn cô, đi sàn chữ T ở khắp các buổi tuần lễ thời trang, lao lực gần chết nhưng tiền kiếm được còn không bằng một lần làm người phát ngôn. thì bọn người đó cũng vậy thôi, đóng phim nhiều đã đủ mệt, tham gia gameshow vừa dễ kiếm được thêm nhiều tiền, lại còn có tính chiến lược nữa.”


Ninh Trí nghe hắn nói rõ ràng rành mạch, hỏi có lệ: “Là gameshow gì vậy?”


“Gameshow phiên bản Trung Quốc《 Next Top Model 》(*), được mua bản quyền lại từ Mỹ.”


=> Giải thích một chút: Ở chỗ này theo đúng như tác giả ghi thì là 下一个超模, dịch sát nghĩa theo tiếng việt tức là Siêu Mẫu Tiếp Theo, với Next Top Model thì cũng mang nghĩa tương tự. Đại loại thì xem cách miêu tả bên dưới thì vẻ như đúng là Next Top Model (qua phiên bản TQ đã được đổi tên thành I Supermodel), nhưng mình còn hơi ngần ngại chỗ này. Bạn nào hiểu tiếng hoa, nếu thấy mình chưa dịch đúng tên thì giúp mình góp ý nhé. Thanh kiu


Ninh Trí lộ ra biểu cảm không nói nên lời hỏi hắn: “anh, muốn tôi tham gia chương trình kiểu này?”


Quản lý Trương nhìn cô một hồi, liền sáng tỏ cô đã hiểu lầm ý mình, vội vàng xua xua tay nói: “không phải, không phải, cô làm sao còn tham gia mấy chương trình tuyển người mẫu như này được. Tổ chương trình muốn cô làm MC, nguyện vọng của bọn họ rất mãnh liệt, nếu cô không muốn thì có thể làm giám khảo. Dù sao đến lúc đó xem lịch trình của cô là được.”


cô ghét bỏ nhíu mày, “Chương trình kiểu này rất thái quá, toàn tìm những cô người mẫu mảnh khảnh ảo tương mười mấy tuổi cho thách đấu, nhốt bọn họ trong cùng một căn phòng, cho dù bọn họ có thắng đi chăng nữa thì nhiều năm rồi, tôi cũng đâu thấy có được mấy người xuất hiện ở hậu trường trình diễn thời trang đâu.”


“Mánh khóe lấn át bản chất mà.” Quản lý Trương gật gù.


“Họ để các cô xung đột mâu thuẫn với nhau, một chút yếu tố drama này nhất định sẽ thỏa mãn được khán giả xem truyền hình. Rồi các cô này vừa ăn thức ăn không lành mạnh vừa ở một bên cười nhạo cô gái gầy còm khác, rồi vui vẻ vì cảm thấy mình vẫn giống người bình thường.” Ninh Trí nhún nhún vai, “Kiểu chương trình thực tế này không có chút ý nghĩa nào, xem việc sàng lọc như chuyện sinh tử hệ trọng như vậy. Nếu anh muốn tôi tham gia kiểu chương trình thế này lúc tôi mới 17 tuổi, hỏi tôi có muốn trở thành quán quân hay không ...”


“Tôi nhất định sẽ trả lời, không đâu, cảm ơn nha.”


Quản lý Trương không thể làm gì khác hơn, nói: “hiện tại cô có thể làm MC hoặc giám khảo, ít nhất không ai ở trong nước có thể làm lung lay địa vị siêu mẫu của cô được.”


“Còn tệ hơn.” Ninh Trí lạnh lùng đáp.


Trò chuyện công việc kiểu này đang tiến vào cục diện bế tắc, quản lý Trương thông minh nói lảng sang chuyện khác, quan tâm đến đời sống tình cảm của cô, “cô và Thẩm An Chi sao rồi, quen nhau có thuận lợi không?”


“Tính sơ thì cũng nửa tháng không gặp rồi.” Ninh Trí thờ ơ trả lời.


Lần này quản lý Trương bị chấn động đến suýt rớt cả cằm xuống đất, “Dạo này Thẩm An Chi bận chuyện gì vậy?”


“Quay phim điện ảnh.”


“Vậy sao không làm một chuyến thăm dò một chút, không chừng cậu ta cũng đang trông ngóng cô đấy. Vừa khéo buổi chiều tôi không có việc, tôi cùng đi với cô.” Quản lý Trương vừa nói xong liền đứng dậy thu xếp, hắn gọi ngay cho lão Triệu hỏi về tiến độ quay phim. Sau khi xác nhận xong hành trình của Thẩm An Chi, liền đặt hẹn trà chiều rồi đi đến chỗ quay phim.


Ninh Trí còn chưa kịp suy nghĩ xem có đi hay không, thì lập tức đã bị quản lý Trương nhét vào trong xe rồi.


Phim điện ảnh được quay ở ngoại ô thành phố, bây giờ tiết trời nóng bức, bọn họ đành quay nội cảnh ở trong phòng trước.


Lúc Ninh Trí tới, mọi người đang quay một cảnh trong phòng studio, bối cảnh trong phòng được dựng khá hẹp, hai thanh niên trẻ tuổi đang vì chuyện bạn cùng lớp của “bố” sắp kết hôn mà rầu rĩ khôn nguôi.


Dạo trước cô đã xem qua kịch bản của phim này rồi. Nửa đoạn đầu có thể nói là hài kịch, làm cho người khác phải bật cười.


Vai người “con” Thi Nhạc vô cùng lo lắng nói: “Vậy sau này làm sao đây, tại sao lại từ chức chứ?”


Thẩm An Chi lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, trong mắt chất chứa sự tức giận, “Phiền chết người! Ai bảo đợi cả ngày lẫn đêm mà họ cũng không chịu mua nhà, trời nóng vậy mà tôi còn phải chiều theo họ dẫn đi xem phòng ốc, kết quả không một ai ra quyết định có mua hay không. Vốn dĩ tôi chỉ là mộtsinh viên mà thôi, làm sao có khả năng tiêu thụ được loại công việc này chứ.”


Thi Nhạc khuyên giải: “Cậu toàn nói như rồng leo, làm như mèo mửa (1) thôi. Vậy phí sinh hoạt tháng sau phải làm sao đây?”


(1) nói như rồng leo, làm như mèo mửa: đồng nghĩa với nói một đằng làm một nẻo.


Lời này vừa thốt ra, Thẩm An Chi liền trầm mặc, anh ngồi trên sofa, buồn bực nhả ra khói. Thi Nhạc bèn lôi ra một tấm thiệp mời.


Thẩm An Chi miễn cưỡng nâng mi hỏi, “Cái gì vậy?” Sau khi anh cầm lên đọc, động tác rõ ràng cứng đờ, yết hầu động một cái.


“Thiệp cưới.” Thi Nhạc nghiêng đầu nói.


một cái tên đầy nữ tính xuất hiện trong ống kính máy ảnh, cảnh tiếp theo, Thẩm An Chi cào cào tóc, một cước đạp đổ thùng rác, Thi Nhạc đứng lặng một bên, gương mặt có vẻ như ‘chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.’


Vai người cha của Thẩm An Chi lúc mới 23 tuổi chính là một thanh niên không biết điều, anh nói một đằng làm một nẻo, làm công việc nào cũng chưa tới hai tháng thì liền từ chức, ngày này qua ngày nọ. Có một hôm anh bị kẻ gian cướp ví tiền ở bên ngoài, trong ví còn sót lại tiền sinh hoạt của anh, rồi trong lúc tuyệt vọng, bỗng có một thanh niên trẻ giúp anh lấy lại ví tiền.


Thẩm An Chi mời thanh niên nọ ăn bữa thịt nướng, ở bữa ăn anh phát hiện sở thích của thanh niên này và anh giống nhau khá nhiều, nhưng lại khôngmấy để trong lòng. Có điều không ngờ anh chàng đó về sau lại dựa dẫm vào anh, ngồi xổm trước cửa phòng trọ của anh, dáng vẻ tựa như một chú chó tìm được gia chủ nhưng bị vứt bỏ không cho vào cửa. Rốt cuộc Thẩm An Chi cũng động lòng trắc ẩn, để cho anh ta vào nhà.


Bọn họ thường xuyên vì tiền phát sầu, Thẩm An Chi lại còn phải ở trước mặt con trai mà đối diện với chuyện nữ thần thời đại học kết hôn, theo tình hình khách quan mà nói, anh liền thể hiện ra mình là một loser rồi.


Cảnh này qua đi, cảnh tiếp chính là vai người con Thi Nhạc nghĩ ra cách kiếm tiền.


không khí trong trường quay rất yên tĩnh, chỉ có hai diễn viên đang nói lời thoại, hậu trường quay phim dùng cách thức im lặng để thử thách diễn viên đọc kịch bản và năng lực tác nghiệp của họ.

không khí trong trường quay rất yên tĩnh, chỉ có hai diễn viên đang nói lời thoại, hậu trường quay phim dùng cách thức im lặng để thử thách diễn viên đọc kịch bản và năng lực tác nghiệp của họ.


Đạo diễn Tôn nhìn màn hình chăm chú, vừa lòng gật đầu. Trước kia nghe nói có một ít diễn viên còn non ngay cả đọc thoại cũng đọc không xong, lúc quay phim đều phải dựa vào tiếng hô “một hai ba bốn năm sáu bảy”, còn để cho hậu kỳ lồng tiếng. Những diễn viên kiểu này đúng là kiến thức cơ bản cũng không có, không chuyên nghiệp đúng là không chuyên nghiệp. Nhưng may mắn cả hai tiểu sinh hắn đang gánh đều phù hợp với yêu cầu của hắn, thuộc thoại, ít khi tạm ngừng, biểu cảm cũng khá tốt.


Bọn họ phối hợp chuyên nghiệp như vậy, vừa đạt được yêu cầu nghiêm khắc của đạo diễn và biên kịch, vừa có thể đảm bảo được tiến độ quay phim. Nhất thời, cả trường quay đều bao phủ bởi bầu không khí lạc quan vui vẻ.


Thẩm An Chi ngồi tùy ý trên sofa xem TV, trong TV đang chiếu World Cup, ánh mắt Thi Nhạc đang ngồi trước ghế sofa đột nhiên sáng lên, “Tôi biết cách tạo ra tiền rồi.”


“Ờ, nói đi.” Thẩm An Chi không ôm kỳ vọng hỏi.


“Trận đấu tiếp theo là nước nào đấu với nước nào?”


“Uruguay và Italia.”


“Cha … khụ, không phải, cậu còn nhiêu tiền? Cược hết cho Uruguay thắng!”


“Cậu điên rồi hả?” Giọng Thẩm An Chi cao vút lên.


“Tin tôi đi! Tôi biết được tỷ số và cả ghi bàn thắng, mau mau mau! Mở máy vi tính ra!”


Thẩm An Chi mở laptop, gõ ra trang web mua vé số, sau khi lựa chọn xong chuẩn bị xác định ấn phím thì khựng lại, mũi tên chuột cũng đứng lại. Lúc này ống kính quay cận cảnh biểu cảm trên mặt Thẩm An Chi, từ chờ mong, nghi ngờ, mâu thuẫn giãy dụa, mọi cảm xúc trạng thái đều được thể hiệnhết trên mặt một cách vô cùng nhuần nhuyễn.


“Tốt!” Đạo diễn Tôn hạ giọng hô một tiếng.


Thẩm An Chi liếc nhìn Thi Nhạc, nói: “Nếu cậu dám gạt tôi, tôi nhất định đánh chết cậu!”


“Tin tôi đi!”


Sau khi Thi Nhạc dứt lời, Thẩm An Chi xác định bấm nút. Kết quả trận bóng hiện ra, Urugoay thật sự thắng cường hào Italia. Thẩm An Chi lập tức bật cười ha hả, anh đấm một phát lên vai Thi Nhạc, “Cậu nha! Thoắt một cái liền lời hai mươi ngàn! Cậu là tiên tri đấy hả?”


“không, tôi chỉ biết như vậy thôi.” Thi Nhạc chột dạ rũ mắt, hắn xuyên không đến đây, tất nhiên phải biết rõ tỷ số của World Cup rồi.


“Quá tốt! Tôi phải đi mua một bộ âu phục cao cấp, làm kiểu tóc, đúng rồi, còn phải thuê một chiếc xe sang trọng, phải để cái đám bạn học dám khinh thường tôi sáng mắt một chút mới được.”


Sắc mặt Thi Nhạc thay đổi, hắn không thể tin được thốt: “Cậu còn muốn xài hết luôn sao? không định giữ số tiền này lại để trù hoạch cho tương lai sao? Tại sao lúc nào cậu cũng như vậy? Sớm biết như vậy tôi sẽ không giúp anh làm gì!”


Thẩm An Chi đang hưng phấn cầm điện thoại di động cũng chợt biến sắc mặt, anh hung tợn nhìn chòng chọc Thi Nhạc, tựa như đang nói, thằng ranh này dựa vào gì dám quản lý tôi!?


Bầu không khí giương cung bạt kiếm!


“Đóng máy!” Đạo diễn Tôn hô một tiếng, không khí tại trường quay lập tức nhẹ nhõm.


Thẩm An Chi thoát khỏi vai diễn, bộ dáng lông bông chán nản trong nháy mắt biến mất, liền trở lại với phong thái nhã nhặn ôn hòa. Ninh Trí thấy bộ dáng anh đóng phim đặc biệt mới mẻ, bất tri bất giác liền bị diễn xuất của anh làm cho mê muội. Thẩm An Chi lúc bình thường có thực đúng là anhkhông, cô thực sự có chút hơi nghi ngờ.


Vào lúc cô còn đang ngẩn người, quản lý Trương đã kéo cô đến chỗ đạo diễn Tôn lôi kéo làm quen. Đạo diễn Tôn quay đầu lại vừa thấy Ninh Trí, ánh mắt liền sáng lên, khi nghe được đây là bạn gái Thẩm An Chi liền vội vàng thốt lên: “Được rồi được rồi, khách sáo quá rồi. Mọi người cất công đến thăm đoàn phim một chuyến, lại còn mang theo nhiều bánh ngọt đồ uống như vậy, cảm ơn nhé! Đúng rồi, không biết tiểu thư Ninh Trí có hứng thú muốn đóng vai khách mời không nhỉ?”


Ninh Trí vừa bắt tay với đạo diễn Tôn, nghe ông ta nói vậy, lời từ chối còn chưa kịp thốt ra miệng thì đã bị quản lý Trương tiếp lời, “Được chứ được chứ!”


Ninh Trí bất mãn trừng mắt với quản lý Trương, thừa dịp đạo diễn Tôn đang giao tiếp với nhà sản xuất phim, quản lý Trương liền kéo cô qua, giọng điệu van nài, “Bà cô của tôi ơi, xem như tôi cầu xin cô, về mặt nghiệp vụ này cô cũng đừng ngắt lời tôi. Đây chính là đạo diễn Tôn, đạo diễn danh tiếng đấy, mấy tiểu hoa đán muốn xuất hiện trong phim ông ta cũng không được, cô chỉ đến tham quan có chút thì đã liền được mời. Đây đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống mà.”


“Tôi không biết diễn xuất đâu.” Ninh Trí thẳng thắng nói.


“Có ai trời sinh liền biết diễn đâu, đều phải qua đào tạo tôi luyện cả. Được rồi, chuyện này cô cứ nghe tôi đi! Tôi đã nói với cô rồi, con gái tôi sắp lên tiểu học, bà vợ nhà tôi lại đang nhìn trúng một khu trường học, tiền tài của tôi đành phải trông cậy hết vào cô thôi đấy!”


“…” Ninh Trí cảm thấy quản lý Trương không đi đóng phim thật sự quá uổng phí.


Studio kết thúc công việc. Thi Nhạc đang lau mồ hôi, thấy nhân viên công tác đưa bánh ngọt qua thì không hứng thú lắc đầu, cuối cùng hắn cùng người đại diện rời đi trước. Lúc lướt ngang qua Ninh Trí, ánh mắt không tự chủ liếc xuống cặp chân dài của mỹ nữ cao gầy đang mặc bộ trang phục công sở, dưới chân mang một đôi sandal trắng nhỏ làm nổi bật đôi chân dài trắng nõn mềm mại. hắn nhìn một hồi, lúc này mới chú ý đến gương mặt cô, ngũ quan vô cùng hài hòa thanh thoát.


Khi tầm mắt của hai người chạm nhau, Thi Nhạc hơi gật đầu với cô, lướt qua rồi rời đi.


Ninh Trí nhìn bóng Thi Nhạc rời khỏi, thời điểm người này đóng phim thật sự giống như trở thành một người khác. Đạo diễn vừa hô đóng máy thì liền thoát vai trở lại với khí chất ngang bướng bất cần đời ngay được. Diễn viên đúng là thần kỳ!


cô vừa nhìn vừa nghĩ như vậy, nhưng rơi vào trong mắt Thẩm An Chi thì lại không như thế. anh kéo tay Ninh Trí lại, nắm lấy cổ tay cô, thấp giọng nói: “Em nhìn hắn lâu vậy làm gì, không cho phép nhìn nữa!”


“Được rồi.” Ninh Trí lại nhìn sang Thẩm An Chi, lớp hóa trang của anh đặc biệt tái nhợt, vẻ như muốn đem đường nét sắc sảo trên gương mặt anh che lấp hết toàn bộ, “Lúc anh diễn xuất cứ như một người khác vậy.”


“Đối với anh mà nói, nhân vật này không giống anh chút nào.” Thẩm An Chi ôm eo cô, chào với lão Triệu một tiếng, lão Triệu ghét bỏ xua xua tay như đuổi anh đi.


Hai người bước ra studio, anh hỏi: “Ban nãy đạo diễn và em đã nói gì với nhau vậy?”


“Ông ấy ngỏ ý muốn em đóng một vai khách mời.”


“Hửm?” Thẩm An Chi ngạc nhiên hỏi, “Vai gì?”


“Bạch Nguyệt Quang, bạn gái cũ của anh!”


“…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận