Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)


không gian bên trong hộp quà lại rất lớn, còn trải thảm lông thỏ mềm nhũn, thoạt nhìn đáng yêu lại tinh xảo. Nhưng đây cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là trên đám lông thỏ như tuyết, một con thỏ nhỏ đang nằm nhắm mắt ngủ say.


Con thỏ nhỏ kia chân dài cuộn tròn, tay nhỏ bé ôm trên ngực, một đầu tóc dài rối tung như mực buông xuống dưới, xõa lên khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc lại càng đáng thương đáng yêu. Ở trên đỉnh đầu, mọc lên hai cái tai thỏ, khi nàng ngủ say, vì hô hấp nhẹ nhàng lay động, khiến người ta chỉ muốn vươn tay ra sờ một chút để kiểm tra.


trên người nàng mặc trang phục cô gái thỏ rất ngắn, không phải màu đỏ thẫm yêu mị, mà là trong trắng mang theo hồng, có vẻ mềm mại vô cùng. Quần áo quấn vòng quanh thân hình nàng linh lung đẹp đẽ, bộ ngực nhỏ cao cao, cái mông kiều kiều, mà giữa tuyết đồn tròn xoe cong mềm kia, nhô ra một đám đuôi thỏ lông xù màu trắng. Cố Dần Thành nhịn không được vươn tay túm lấy cái đuôi nhỏmột chút, con thỏ nhỏ ai nha một tiếng, kinh hoảng mở mắt.


"Người này thực đáng giận, sao lại kéo cái đuôi của ta." Con thỏ nhỏ tức giận hỏi.


Cố Dần Thành thản nhiên vuốt cằm, trong lòng vừa kinh lại hỉ -- phần quà sinh nhật này thật đúng là quá nổi bật. hắn nghĩ đến lễ vật của Diệp Huyên hẳn là tìm cách đút no mình, không nghĩ tới tiểu gia hỏa còn có thể chơi tình thú như vậy, thế nhưng còn dùng thuật pháp để mọc ra lỗ tai và đuôi thỏ, sau đó tự đóng gói mình thành lễ vật đưa tới.


đã muốn chơi tình thú, con sói to đương nhiên vui vẻ phối hợp, hắn nhướn mi: "Con thỏ nhỏ, chẳng lẽ ngươi không biết hiện giờ ngươi đang ở nơi nào?"


Diệp Huyên trong mắt to toát ra thần sắc ngây thơ: "Ta, ta không biết."


Cố Dần Thành tựa tiếu phi tiếu, rất có thần thái ác ôn nói: "Ngươi bị người ta lấy làm lễ vật tặng cho ta, hôm nay ta sẽ ăn luôn ngươi." nói xong còn "nhe răng cười" hai tiếng, một bộ dáng đắc chí mãn ý, chọc Diệp Huyên suýt nữa hỏng vai diễn.


Nhịn xuống cười thầm trong bụng, Diệp Huyên càng toát ra bộ dáng sợ sệt co rúm, nhỏ giọng trả lời: "Hóa ra, ngươi là đại phôi đản", thấy nam nhân "ừ" một tiếng, giống như uy hiếp lại muốn túm cái đuôi nàng, nàng vội vã mắt nước mắt lưng tròng cầu xin, "Xin ngươi không cần ăn ta, ta... ngươi muốn ta làm gì ta đều đáp ứng ngươi."


Cố Dần Thành nắm đám lông xù trắng nhỏ ở trong tay, nhẹ nhàng xoa nắn, phát hiện cái mông nhỏtròn xoe phía dưới cũng run run lên. hắn có hứng thú nghĩ, không ngờ thuật pháp biến ra đuôi cũng có thể tâm huyết tương liên với tiểu Huyên, cái đuôi này cũng mẫn cảm giống thân thể nàng. Miệng hắnchậm rãi nói: "Khó mà làm được, ta hiện giờ rất đói bụng, không ăn ngươi, ngươi muốn đút no ta thế nào?"


Diệp Huyên ngầm thối hỗn đản không biết xấu hổ này một ngụm, ngượng ngùng đứng thẳng dậy: "Ngươi nói muốn như thế nào... đều có thể."


"Tốt lắm", nam nhân khí định thần nhàn cười, "Tự mình đi đến bàn cơm nằm sấp xuống." nói xong liền cất bước đi vào phòng bếp, chờ khi hắn bưng ra một mâm dâu tây đã rửa sạch sẽ còn mang theo vết nước trở lại nhà ăn, con thỏ nhỏ đã vểnh mông ngoan ngoãn quỳ lên bàn cơm.


Thanh âm nam nhân mang theo cười nhẹ từ phía sau truyền đến, Diệp Huyên chỉ cảm thấy chỗ mông chợt lạnh, vải dệt bọc lấy chỗ giữa hai chân trực tiếp bị xé, lộ ra kiều hoa non nớt phía dưới. Nơi đó đãsớm ẩm ướt rối tinh rối mù, nếu không có quần áo ngăn cản, chỉ sợ d*m thủy đã từ mông nhỏ chảy đầy chân Diệp Huyên, làm cái đuôi lông xù cũng muốn ướt nhẹp.


ngón tay thon dài vươn đến, cầm dâu tây, từng quả một nhét vào trong hoa huy*t nhỏ. Diệp Huyên trong miệng kêu nhỏ ô ô, kiều khu chướng vô cùng. Nàng nơi đó tuy rằng ẩm ướt, đến cùng cũng chưa bị khuếch trương vẫn còn chật hẹp, một ngón tay vói vào trừu sáp đã thật khó khăn. Cố tình dâu tây mềm, Diệp Huyên không dám giáp mạnh, chỉ có thể liều mạng khống chế mị thịt trong dũng đạo, cái miệng nhỏ nhắn chỗ hạ thân kia khép mở như là thật tham ăn.


Nàng cảm giác được đã bị nam nhân nhét vào ba quả dâu tây, trong hoa huy*t vừa trướng lại ngứa, nhịn không được lắc lắc mông nhỏ muốn trốn: "không được, ưm... Ăn không vào, tiểu huyệt huyệt ăn không vào..."


Cố Dần Thành ba một tiếng vỗ một cái lên trên mông nhỏ đang xoay loạn: "không nghe lời? Con thỏ nhỏ, ngươi muốn ăn dâu tây, hay là muốn ta đến ăn ngươi?" Con thỏ nhỏ dưới tay quả nhiên học ngoan, Cố Dần Thành còn chưa xong, lại vỗ mấy bàn tay nữa, đánh cho con thỏ nhỏ rầm rì kêu lên, lúc này mới chịu ngừng tay, "Ngươi ngoan ngoãn một chút, đã nói muốn đút no ta, ta dùng tiểu bi ấm ấm của ngươi ép những quả dâu tây này, chẳng lẽ không phải là việc ngươi phải làm?"


Bình thường nếu hắn đổi trắng thay đen nói dâm ngữ lung tung như vậy, Diệp Huyên sớm đã vung chân đá, nhưng hiện tại nàng sắm vai con thỏ nhỏ nhu nhược đáng thương, đành phải thút thít ngoan ngoãn gật đầu, lại mềm giọng năn nỉ: "Vậy chỉ ăn một viên, chỉ ăn một viên nữa được không... Trong tiểu bi thật trướng."


"Ngươi như vậy là không thể được", con sói to thản nhiên cầm dâu tây tiếp tục nhét vào trong huyệt, "dương v*t của ta so với chừng này dâu tây có thể còn lớn hơn, như vậy đã ăn không vào, về sau làm sao bây giờ." Vừa nói, lại nhét mấy quả nữa vào, một quả cuối cùng trên huyệt khẩu thật sự là nuốt không xuống nữa, lộ ra chút thịt quả màu đỏ, mềm ngấy ẩn ở giữa hoa môi.


Cố Dần Thành vừa lòng quan sát một lúc lâu, sau đó mới gật gật đầu: "Tốt lắm, ngươi đi xuống dưới."


Diệp Huyên tay mềm chân cũng nhuyễn, d*m thủy từng đợt dũng mãnh tràn ra, cả người ngứa ngáy khó nhịn, ngay cả khí lực để đứng đều không có. Lúc đó Cố Dần Thành ý bảo nàng quỳ xuống phía trước hắn, cái miệng nhỏ nhắn đối diện khố gian của nam nhân. Bàn tay to vươn ra, mềm nhẹ vuốt ve cái tai của con thỏ nhỏ, thanh âm trầm thấp liêu nhân đến cực điểm: "Ngoan, ta cũng có thứ tốt cho ngươi ăn, có muốn không?"


=====================================================


Tu sĩ đùa tình thú, thật có phải so với phàm nhân còn cao hơn không (ω)


Phiên ngoại. Hằng ngày cùng con sói to 4 (cao H)


"Ô, ô ư... thật lớn..." Diệp Huyên mơ hồ nỉ non không rõ, tận lực mở to cái miệng nhỏ nhắn ăn vào côn th*t thô trưởng trong tay, nước bọt không khống chế được từ khóe miệng nhỏ xuống dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn trẳng trẻo của nàng dường như đã nghẹn đỏ bừng, cảm giác được đỉnh đầu to lớn kia đã đâm đến yết hầu, mới ngừng nuốt vào.

"Ô, ô ư... thật lớn..." Diệp Huyên mơ hồ nỉ non không rõ, tận lực mở to cái miệng nhỏ nhắn ăn vào côn th*t thô trưởng trong tay, nước bọt không khống chế được từ khóe miệng nhỏ xuống dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn trẳng trẻo của nàng dường như đã nghẹn đỏ bừng, cảm giác được đỉnh đầu to lớn kia đã đâm đến yết hầu, mới ngừng nuốt vào.


Đây là lần đầu tiên nàng ngậm tiểu Cố Dần Thành sâu vào đến cổ họng, trước đây cũng từng ăn côn th*t của hắn, nhưng Cố Dần Thành đau lòng nàng, cho tới bây giờ chưa đi vào sâu đến như vậy. Ngay lúc Cố Dần Thành hỏi nàng có muốn ăn thứ tốt, Diệp Huyên đã đáp ứng một chữ "muốn", nam nhân liền thẳng lưng đưa dương v*t vào trong tay nàng.


Vốn là muốn con thỏ nhỏ liếm liếm một chút, lại dùng cái miệng nhỏ nhắn ngậm một lát, không nghĩ tới Diệp Huyên chủ động ăn một đoạn côn th*t lớn vào, cự vật to dài giống như gậy sắt nhồi vào cái miệng nhỏ nhắn của nữ tử, nàng nhẹ nhàng dùng yết hầu ngậm lấy đại quy đầu kia, cái lưỡi thơm tho ở trênthân gậy liếm mút qua lại, vừa kìm lòng không đậu khóc thút thít, vừa di động đầu nhỏ trên hạ bộ.


"Ô! --" khoái cảm này đến quá mức mãnh liệt, trong họng Cố Dần Thành tóe ra tiếng kêu rên trầm thấp, kìm lòng không đậu kéo tóc Diệp Huyên. Diệp Huyên ăn đau, hắn phản ứng lại rồi vội vàng buông ra, vừa đau lòng lại thoải mái, đến hơi thở cũng có chút bất ổn, "Mau nhổ ra, ngươi làm sao ăn được nữa."


Diệp Huyên cũng không để ý tới hắn, trái lại tự nuốt vào. Nàng sớm đã quyết định chủ ý, vào sinh nhật Cố Dần Thành cho hắn một kinh hỉ thật lớn. Tai và đuôi thỏ là kinh hỉ thứ nhất, đồng dạng, hành động hiện tại cũng vậy.


Bất quá cái miệng nhỏ của nàng đến cùng vẫn quá nhỏ, lập tức kiên trì không được lâu, yết hầu bị sáp khó chịu. Cố Dần Thành thấy thế, vội vàng nắm cằm nàng, bắt buộc nàng mở miệng, rút gậy th*t dính đầy nước miếng ra.


"Lần sau không cho làm như vậy." Nam nhân đau lòng xem xét cái miệng nhỏ nhắn mở ra một nửa của nàng, hoàn hảo không có thương tổn.


"không được", con thỏ nhỏ lại bắt lấy côn th*t thật dài kia không buông, "Ta còn muốn ăn."


Cố Dần Thành dở khóc dở cười: "Về sau lại cho ngươi ăn, được không?"


Diệp Huyên nổi lên tì khí, lúc này hoàn toàn quên mình sắm vai con thỏ nhỏ nhu nhược nhu thuận: "Ta hôm nay càng muốn ăn!"


nói xong liền ngậm côn th*t vươn cái lưỡi ra liếm mút, Cố Dần Thành bị nàng liếm cả người tê dại, nhất thời cầm giữ không được trừu cắm biên độ nhỏ ở trong miệng nàng, sáp một lát, hắn nghĩ đến mấy quả dâu tây còn bị hoa huy*t nhỏ đang ngậm kia, câu môi cười: "Con thỏ nhỏ, chúng ta nằm ăn dương v*t được không?"


Cũng không chờ Diệp Huyên đáp ứng, hắn ôm Diệp Huyên nằm lên sofa, để nàng vươn cao mông nhỏđối diện với hắn, đầu nhỏ chôn trong khố gian của hắn tiếp tục ngậm mút côn th*t, ngón tay Cố Dần Thành mở ra bối thịt ướt sũng, lộ ra dâu tây đỏ au.


"Ưm..." Diệp Huyên có chút sợ hãi xoay mông nhỏ, không biết nam nhân nhìn chằm chằm nơi riêng tư của mình là muốn làm cái gì.


Cố Dần Thành vươn đầu lưỡi liếm liếm, hoa nhỏ bị nhét đầy đến căng lên lập tức co lại, đem một quả dâu tây ở ngoài cùng đẩy ra một chút, còn có d*m thủy dính ngấy sáng bóng chảy ra theo, vừa nhìn Cố Dần Thành ngón trỏ đại động, muốn ăn vào hết một lần, lại tự nhẫn xuống, vỗ mông Diệp Huyên nói: "Ngoan ngoãn, tự đẩy hết dâu tây ra ngoài cho ta ăn."


Diệp Huyên xấu hổ mà uất ức, cố tình thân mình bị hắn giữ chặt không thể động đậy, trong miệng nhỏngậm gậy th*t, đành phải vừa liếm mút, vừa nỗ lực co rút bụng đẩy dâu tây trong hoa kính ra. một lần này, dâu tây vốn đã tẩm no mật nước càng mềm nhũn, theo giọt giọt dâm dịch tí tách chảy ra nước trái cây thơm ngọt, Cố Dần Thành vừa mở miệng, nhìn nộn bi kia phảng phất như một cái miệng nhỏ nhắn phun ra hỗn hợp chất lỏng dâm mỹ màu đỏ, lạch cạch một tiếng, một quả dâu tây rơi vào trong miệng hắn.


Tiếp theo vang lên tiếng nhai nuốt rõ ràng, Diệp Huyên cả người đẩu cơ hồ muốn mềm liệt xuống, nghe tiếng nam nhân ăn vào dâu tây từ trong huyệt của nàng đẩy ra, một quả, hai quả, ba quả... Tiếng hít thở của hắn càng ngày càng ồ ồ, bàn tay to cầm lấy eo nhỏ của nàng cũng càng ngày càng dùng sức. Đến một quả cuối cùng bị hắn cầm trong tay, đưa tới bên miệng Diệp Huyên: "Ăn đi." -- thanh âmkhông cho cự tuyệt.


Diệp Huyên phảng phất giống như mê muội ngoan ngoãn ăn dâu tây, còn chưa nuốt xuống, nàng ưm một tiếng, liền triệt để mềm nhũn trên thân thể nam nhân. Giữa hai chân bị cái lưỡi lửa nóng liếm hút, hoa huy*t bị trong trong ngoài ngoài ăn một lần không nói, eo lại bị nhấc lên, tiểu bi bị bị liếm lộ ra nhục phùng. Đến khi mắt cúc của nàng cũng đều bị ăn, Cố Dần Thành mới ngẩng đầu, còn chưa thỏa mãn níu chặt đuôi con thỏ nhỏ, vừa túm, vừa nghe nàng phát ra tiếng rên rỉ như mèo con, hắn nói: "Con thỏ nhỏ ngậm quá dâu tây hương vị thật không tệ, về sau cũng phải ngậm tiếp cho ta, ta nghĩ xem", hắn hếch mày lên, "Lần sau liền cho anh đào vào thôi, còn có thể cho thêm mấy quả."


"Ngươi hỗn đản..." Diệp Huyên khóc thút thít mắng hắn, đáng tiếc nàng bị đùa bỡn cả người đến mộttia khí lực cũng không còn, chỉ có thể ghé vào trên người nam nhân hừ nhẹ.


Cố Dần Thành nhớ lại xa xưa lần đầu tiên hắn ăn con thỏ nhỏ, trước sau không biết bị mắng bao nhiêu lần hỗn đản, một khuôn mặt đã sớm đao thương bất nhập. Lúc này hắn còn chưa có tận hứng, ôm lấy Diệp Huyên tách hai chân ra ngồi ở trên đùi mình, tách mở hoa môi rồi đem gậy th*t đứng thẳng sáp vào.


Diệp Huyên run run rẩy rẩy bị hắn túm lấy thắt lưng từ cao xuống thấp sáp làm, đại quy đầu nhiều lần đâm đến hoa tâm, không bao lâu liền tiết thân. Cố Dần Thành lúc nàng phun ra âm tinh càng cuồng mãnh thao làm, lúc mới bắt đầu còn ngồi ở trên sofa, sau này ôm nàng vào trong ngực vừa đi vừa thao, để ở trên tường bắn một lần, lại để nàng chứa đầy tinh thủy dâm dịch quỳ gối trên ban công để sáp tiếp.


Cũng may nhà trọ cách âm hiệu quả thật tốt, Diệp Huyên kêu đến cổ họng đều khản đặc, đần độn không biết Cố Dần Thành bắn bao nhiêu lần, đang quỳ lại đứng bị thao đến mười lần, thậm chí còn tiểu đày người Cố Dần Thành. Sau này giữa hai chân nàng nóng bừng, cái vú không cần phải nói, hoa huy*t sưng không thể khép, Cố Dần Thành mới buông tha cho nàng.


Chuyện này hậu quả làm cho Diệp Huyên xin nghỉ một tuần, Cố Dần Thành cũng bị cưỡng chế ba tháng không được lên giường. Bất quá cái này không làm khó được con sói to, Cố Dần Thành chợt nhíu mày: "không thể lên giường, còn có thể lên sofa, trên bàn, bồn rửa phòng bếp a."


Diệp Huyên: "... cút đi!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận