Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)


Vào lúc chiều muộn, đột nhiên trời nổi mưa to. Diệp Huyên đeo một cái sọt linh dược, nói cáo biệt với vài đồng môn ở lối rẽ, vội vàng đi về tiểu trúc lâu của mình.


Lúc trước khi lựa chọn địa điểm kiến tạo động phủ, những người khác đều hao hết tâm tư nghĩ ở càng gần bên trong càng tốt, cố tình nàng chọn ở giữa sườn núi Huyền Phong. Nơi đó trước kia từng là ruộng linh dược của bản môn, sau này linh khí tan hết, mới bỏ rồi hoang phế. Vừa vặn có một cái đường nhỏbằng đá nối thẳng trên núi, hai bên trồng từng đám mậu trúc xanh um, được linh khí trong núi tẩm bổ, mặc dù vào đông cũng không bị khô vàng.


Diệp Huyên ngay ở tại chỗ lấy nguyên liệu, xây cho mình một một tòa tiểu trúc lâu hai tầng.


So với ngày trước, nàng bất quá là ở trong hai phòng ở mấy chục mét vuông, ngày ngày bôn ba lao lực ở trong thành phố đấy sắt thép, cũng không biết bản thân đến cùng cầu mong cái gì. Tuy rằng xuyên không vốn không phải mong muốn của nàng, đi đến một thế giới lạ lẫm rồi, lúc đầu cũng luống cuống tay chân, ăn rất nhiều khổ, hiện giờ đã có một chút an nhàn.


Diệp Huyên ở trong thế giới chủ, vốn là cô nhi không cha không mẹ. Nàng nhìn như sáng sủa hướng ngoại, kì thực trong khung độc lập lãnh đạm, quen sống một mình, cũng không thích ỷ lại người khác. Cho nên lúc nàng thật vất vả thành đệ tử ngoại môn của phái La Phù, trong môn phái cho phép bọn họ sửa chữa xây dựng động phủ, nàng không chút do dự, liền đặt nhà mình ở giữa sườn núi còn không có vết chân.


Hành vi của nàng không ai hiểu được, đệ tử ngoại môn không giống đệ tử nội môn, vốn là phải tương trợ lẫn nhau, có thể nói ở trong môn phái bản thân thật nhỏ nhoi. Nàng không hợp người khác như thế, không biết có bao nhiêu đồng môn âm thầm chỉ trỏ. Cũng may Diệp Huyên ngày thường hay giúp đỡ mọi người, mới không có tin đồn càng khó nghe truyền ra.


Diệp Huyên cũng không thèm để ý, nàng khác với dân bản địa, sở dĩ tu tiên, thuần túy là vì ở thế giới này làm phàm nhân tay trói gà không chặt thật sự quá nguy hiểm. Nàng không nghĩ đến trường sinh bất lão, cũng không có hứng thú theo đuổi thiên đạo, tu tập tiên thuật chính là muốn cho mình nhiều năng lực bảo mệnh hơn, có thể bình yên lại khiêm tốn mà sống sót.


Dù sao nàng là bị thời không loạn chuyển cuốn vào, cũng không trông cậy vào chính mình có thể trở về. đã phỉa ở trong này sống tiếp, tốt xấu cũng nên sống tốt một chút. Ít nhất có Phái La Phù đứng đầu môn phái tu tiên che chở như vậy, chỉ cần nàng không chủ động chọc phiền toái, cũng không có ai khi dễ nàng. Hơn nữa... Nàng sờ sờ gò má trơn bóng trắng mịn của mình, có thể vĩnh viễn giữ gìn thanh xuân, tướng mạo như thiếu nữ mười sau, có nữ nhân nào không đồng ý.


Cho nên Diệp Huyên cảm thấy mỹ mãn lẫn lộn trong Phái La Phù, cũng không định nỗ lực tiến vào trong môn phái, mỗi ngày hái linh dược, tu luyện đạo pháp, tâm tình tốt thì hẹn vài sư tỷ muội đồng môn đi ra ngoài dạo chơi, cuộc sống có thể nói là thần tiên không bằng.


Hôm nay nàng cũng đi hái linh dược về, vì mưa ngày càng cuồng mãnh, lúc này chưa đến lúc thái dương xuống núi, sắc trời cũng đã đen kịt. Diệp Huyên đành phải đốt một ngọn linh hỏa, tuy có chú tránh nước có thể bảo đảm quần áo không ẩm ướt, vạt váy nàng vẫn bị cuồng phong thổi bay phấp phới, linh hỏa trên đầu ngón tay lảo đảo, tựa hồ sẽ tắt ngay sau đó.


"Thời tiết quỷ quái này." Diệp Huyên nhịn không được nói thầm một câu, nắm thật chặt gùi trúc sau lưng, bước cao bước thất đi lên núi.


Những lúc thế này nàng vô cùng hối hận mình đã xây phòng ở nơi rất hẻo lánh, cố tình trong môn phái lại không thể tùy ý phi hành. thật vất vả thấy hình dáng trúc lâu ẩn trong bóng đêm, linh hỏa kia đãmuốn tắt còn chưa tắt, chỉ còn lại một ngọn lửa vẫn duy trì. Chung quanh tối đến không thấy năm ngón tay, Diệp Huyên lá gan không tính là nhỏ, tốt xấu cũng là tu sĩ Trúc Cơ, lúc này lại nhịn không được sợ hãi trong lòng, cảm thấy có cái gì không thích hợp.

Những lúc thế này nàng vô cùng hối hận mình đã xây phòng ở nơi rất hẻo lánh, cố tình trong môn phái lại không thể tùy ý phi hành. thật vất vả thấy hình dáng trúc lâu ẩn trong bóng đêm, linh hỏa kia đãmuốn tắt còn chưa tắt, chỉ còn lại một ngọn lửa vẫn duy trì. Chung quanh tối đến không thấy năm ngón tay, Diệp Huyên lá gan không tính là nhỏ, tốt xấu cũng là tu sĩ Trúc Cơ, lúc này lại nhịn không được sợ hãi trong lòng, cảm thấy có cái gì không thích hợp.


Mắt thấy trúc lâu cách đó không xa, nàng vội vã đi nhanh vài bước, dưới chân bỗng nhiên bị cái gì bám vào. Trong lòng nàng cả kinh, có cái gì đó... Run run đem linh hỏa ở đầu ngón tay chiếu xuống mặt đất, trong ánh sáng mỏng manh lập tức sẽ biến mất, không ngoài Diệp Huyên sở liệu, trên đất quả nhiên có một người đang nằm.


không biết sống hay chết, xem thân hình, hẳn là nam nhân.


Diệp Huyên nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, có thể tiến vào sơn môn phái La Phù, nghĩ đến người này hẳn là người trong môn phái. Nhưng xem quần áo trên người hắn, cũng không phải sắc phục của môn phái. Diệp Huyên rất muốn cứ như vậy bỏ đi, nhưng người này dưới thân ẩn ẩn có vết máu tràn ra, mưa lại lớn, nếu...


"thật sự là, quản việc rảnh rỗi gì." Nàng một mặt lải nhải liên miên, một mặt nhận mệnh làm chút pháp thuật đưa nam nhân vào trong phòng, nghĩ chỉ cần người này vừa tỉnh, lập tức yêu cầu hắn nhanh rời đi, cũng không thể để hắn phá hỏng cuộc sống khiêm tốn của mình.


Trúc lâu của Diệp Huyên không lớn, chính đường một lí có mọt cái sạp lớn, nàng đặt nam nhân lên sạp, lúc này nhờ ánh sáng đèn, mới phát hiện đó là một nam nhân cực anh tuấn, mũi cao môi mỏng, mi ngang, mặc dù hai mắt nhắm nghiền, cũng có thể tưởng tượng ra dưới lông mi dài phải là một đôi mắt sáng thế nào


Diệp Huyên nghĩ nghĩ, trong môn có ai là bộ dạng như thế? Nghĩ tới nghĩ lui cũng không đúng, nàng không khỏi hối hận bản thân mình ngày thường không thích giao tế, trừ giao hảo vài đệ tử ngoại môn, đến chưởng môn cũng không nhận rõ mặt.


Lúc này quan trọng nhất là chữa thương cho người ta trước, trước ngực nam nhân có một vết thương dữ tợn, từ cổ thẳng đến bụng, máu tươi không ngừng trào ra, hơn nữa vết máu lại là màu đỏ đen.


Diệp Huyên vội cầm giải độc đan cho hắn ăn vào trước, lại kéo áo hắn xuống, dùng nước ấm tinh tế tẩy trừ miệng vết thương. Kỳ thực ngoại thương như vậy, một viên sinh nguyên đan ăn vào là có thể hiệu quả, nhưng Diệp Huyên chỉ là đệ tử ngoại môn không có gì, độc đan trong tay giải cốn là khi nhập môn được môn phái thống nhất phát cho, ở đâu có linh thạch đi đặt mua sinh nguyên đan.


Đành phải lấy khăn vải thô lau cho nam nhân này, lại bởi vì nàng chưa có kinh nghiệm chiếu cố người bị thương, xuống tay không biết nặng nhẹ, thường thường đụng chạm, làm nam nhân kia đang hôn mê còn cau mày, thường thường bởi vì đau mà hét một tiếng: "Ôi! -- "


"Phù phù, không đau được không..." Diệp Huyên vội vàng thổi lên miệng vết thương, nàng sốt ruột, vội đem phương pháp trước kia dỗ trẻ con ra sử dụng. Hơi thở thiếu nữ mang chút hương ngọt phất lên miệng vết thương, lại như thực sự có hiệu quả, mi phong nam nhân chậm rãi giãn ra, hô hấp cũng yên ổn.


Diệp Huyên lau chút mồ hôi trên trán, thay đổi vài chậu máu loãng, mới đem miệng vết thương thanh lý sạch sẽ, đổ thuốc bột, nhưng băng bó như thế nào, lại khiến nàng khó làm được đúng.

Diệp Huyên lau chút mồ hôi trên trán, thay đổi vài chậu máu loãng, mới đem miệng vết thương thanh lý sạch sẽ, đổ thuốc bột, nhưng băng bó như thế nào, lại khiến nàng khó làm được đúng.


Cân nhắc một lát, nàng ngồi ở trên sạp, nâng nửa người trên của nam nhân lêndựa vào trong lòng mình, hai tay duỗi ra phía trước, lấy băng vải ở quấn một vòng lại một vòng trên thân thể nam nhân. Người này thật sự rất nặng, cơ bắp trên người cứng rắn giống như đá, ép cho Diệp Huyên không thở nổi.


Nàng vừa cúi đầu, có thể nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú đang mê man phóng đại xuất hiện dưới ánh mắt mình, bởi vì dựa vào quá gần, tựa hồ có thể đếm được từng sợi lông mi. Cố tình chết tử tế khôngxong, cái lưng kiên cố của nam nhân lại áp ở trên nhũ phong của Diệp Huyên, hai luồng nhũ thịt mềm mại bị đè ép phát đau.


"không được, tư thế này rất kì quái." Diệp Huyên vốn định nhịn một chút, nhanh chóng quấn xong băng vải, nhưng trước ngực vừa đau lại ngứa, tuy rằng nhũ phong và da thịt nam nhân còn cách lớp quần áo, cũng khiến nàng cảm thấy mình bị chiếm tiện nghi. Nàng đành phải đỡ lấy bả vai nam nhân, muốn đem nửa người trên của hắn dựng lên, đang dùng lực, cổ tay bỗng nhiên bị một bàn tay to bắt được.


"A!" Diệp Huyên nhịn không được thét ra tiếng, hai cái tay theo bản năng buông lỏng, còn nam nhân nửa hôn mê nửa thanh tỉnh thực sự lại đổi về trong lòng nàng.


Lần này nam nhân triệt để thanh tỉnh, Diệp Huyên thấy hắn mở to mắt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bốn phía, rồi kiếm quang như chim ưng quặc vào cổ Diệp Huyên.


Quả nhiên, ánh mắt sinh ra cũng rất đẹp. Bị một đạo kiếm quang chiếu vào cổ họng, Diệp Huyên còn có thể trong khổ tìm vui nghĩ như vậy.


"Đừng, đừng xúc động..." Nàng khô khốc nói, "Là ta cứu ngươi."


Nam nhân nửa chống thân thể ngồi dậy -- hiển nhiên, hắn còn thật suy yếu, nhưng mặc dù trọng thương chưa lành, thực lực của hắn cũng vượt xa Diệp Huyên.


Vì sao lại tự tìm phiền toái cho bản thân, yên lặng ở trong lòng phỉ nhổ chính mình, Diệp Huyên cảm thấy ánh mắt nam nhân chứa đầy nhìn kỹ và cảnh giác ở trên người mình quét một lượt, mới lạnh lùng mở miệng: "Đây là nơi nào?"


"Núi Huyền Phong, phái La Phù", không đợi hắn tiếp tục đặt câu hỏi, Diệp Huyên trong đầu đem mọi đáp án đều ném ra, "Ta là đệ tử ngoại môn đạo cung Cửu Nhạn, phái phái La Phù, gọi là Diệp Huyên, lúc về động phủ phát hiện ngươi ngã ở cửa, cho nên cứu ngươi đưa vào."


"Chứng minh."

"Chứng minh."


Diệp Huyên thật sự đáp: "Ta có Ngọc Giản môn phái phát cho, có thể chứng minh thân phận của ta. Ngọc Giản ở trên lầu", nàng dừng một chút, tầm mắt chuyển đến kiếm quang trên cổ mình, "Vị đạo hữu này, xin hỏi là ngươi đưa ta đi lấy, hay là ngươi tự đi lấy?"


"nói với ta phương vị của Ngọc Giản."


Diệp Huyên theo tiên thiên bát quái trận nói ra phương vị, chỉ thấy nam nhân ở trên sạp lẩm bẩm, mộtquả Ngọc Giản phá không mà đến, chính là từ lầu hai, trong túi bách bảo nàng để vật phẩm quý trọng bay ra, lập tức dừng ở trong tay nam nhân.


Muốn phun! Diệp Huyên trợn mắt há hốc mồm, trên túi bách bảo kia có cấm chế, chiêu thức ấy, ít nhất cũng phải là tu sĩ Nguyên anh mới làm được. Nàng nhìn về phía nam nhân, ánh mắt không khỏi vừa kính vừa sợ, rất sợ bản thân mình cứu phải sát thần nào, tu sĩ Nguyên anh trong phái La Phù cũng không nhiều.


Lúc này nam nhân kia xem qua Ngọc Giản, thu lại kiếm quang, vứt Ngọc Giản cho Diệp Huyên, bên môi lộ ra một cái cười: "Mới vừa rồi là ta đường đột, Diệp sư muội."


"Ôi?" Diệp Huyên giật mình, hắn gọi mình là sư muội, vậy tức là ngang hàng, một Nguyên anh kỳ ngang hàng, người này chẳng lẽ là...


Quả nhiên, nàng nghe thấy nam nhân kia mỉm cười, thanh âm khiêm tốn vang lên: "Tại hạ Lâm Uyên, muội nên gọi ta một tiếng đại sư huynh."


=====================================================


Tiền truyện ~(≧▽≦)/~


Khi đó Huyên Huyên vẫn là một em gái giấy, xuẩn, manh, nhuyễn, xin hãy yêu thương nàng


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận