Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)


Cấp tốc thao mấy chục lần, giải ngứa ngáy làm cho người ta khó nhịn rồi, Diệp Huyên lúc này mới phát hiện ra: "Cửu lang, sao chàng lấy bao ra rồi?"


Tiêu Diệp từ phía sau đỡ Diệp Huyên, hai bàn tay to đặt trên tuyết nhũ vuốt ve. Tư thế này làm cho nam nhân đi vào sâu hơn, có thể thưởng thức được cảnh tiểu mĩ nhân bị hắn làm đến mông lãng liên tục, sóng nhũ không ngừng, xoa nhẹ một lát liền nới tay, để hai cái vú lớn xếp thành hình giọt nước nặng trịch, giữa hai chân vị thao làm liên tục, đâm cho ngả trước ngã sau, hắn mới vừa lòng ngậm vành tai Diệp Huyên, dùng lưỡi liếm mút, ngữ khí còn mang ủy khuất nói: "Siết ta không thoải mái."


"Làm sao có thể." Diệp Huyên cũng không tin, đó là thứ nổi tiếng siêu đắt đỏ, còn phải mua ở nước ngoài, tuy rằng nam nhân này quả thật là thiên phú dị bẩm, cũng không đến mức gặp tình trạng này.


Tiêu Diệp vừa nghe, mất hứng: "Nương tử hoài nghi năng lực của vi phu?" Dứt lời còn ám chỉ đâm đâm vào chỗ thịt mềm trong hoa huy*t vài lần, ý tứ là nếu Diệp Huyên dám gật đầu, hắn lập tức thao chết tiểu mỹ nhân to gan lớn mật này.


Diệp Huyên lập tức buông xuống: "không có, tuyệt đối không có... dương v*t phu quân thật lớn, khôngthích đeo thì không cần đeo."


Tiêu Diệp thế này mới vừa lòng, Diệp Huyên đã bị hắn làm cho tưởng chết một lần, lúc này hắn liền thả chậm tiết tấu, gậy th*t ở trong dũng đạo ôn nhu nghiền cọ, lại chiếu cố đến hoa nhỏ hạch bị vắng vẻ, xoa xoa miếng thịt nhỏ đã sưng đỏ nóng lên, tê dại sưng ngứa. Diệp Huyên thích bị nam nhân thao làm như gió quất mưa rào, cũng hưởng thụ loại âu yếm nhu hòa này. Giống con mèo nhỏ quỳ ghé vào trênxích đu rên hừ hừ, xích đu cũng bởi vì động tác nhẹ nhàng của nam nhân mà đung đưa, Tiêu Diệp đãnhận ra, dứt khoát cùng giữ tiết tấu, cứ như vậy ôn nhu làm, lại để Diệp Huyên tiết một lần.


Diệp Huyên thư thái, dù sao cũng phải để Tiêu Diệp phát tiết ra. Chân nàng kẹp lại, giảo nhanh côn th*t trong huyệt còn đang cứng rắn như trước, lại quay mặt sang vươn cái lưỡi thơm tho liếm liếm lên môi: "Phu quân, nhanh một chút đi... Tiểu tao bi muốn ăn tinh thủy của phu quân."

Diệp Huyên thư thái, dù sao cũng phải để Tiêu Diệp phát tiết ra. Chân nàng kẹp lại, giảo nhanh côn th*t trong huyệt còn đang cứng rắn như trước, lại quay mặt sang vươn cái lưỡi thơm tho liếm liếm lên môi: "Phu quân, nhanh một chút đi... Tiểu tao bi muốn ăn tinh thủy của phu quân."


"Phu quân nếu nhanh một chút, cũng không biết nàng có chịu được không." Nam nhân cười trầm thấp.


Diệp Huyên cũng không dám khiêu khích hắn, ôn nhu nói: "Chịu không nổi... Còn thỉnh phu quân thương tiếc."


Tiêu Diệp ôm lấy nàng, một tay nâng mông nhỏ, một tay vòng dưới chân, cứ như vậy để nàng lui vào trong lòng mình, vừa đi vừa để côn th*t trừu sáp trong hoa huy*t: "Nương tử yên tâm, nộn bi của nàng tuy nhỏ, nhưng thao không lạn đâu."


Sau đó Tiêu Diệp lại ôm Diệp Huyên như vậy, ở trong toàn đại trạch đi lại khắp nơi, từ ban công đi đến phòng ngủ, lại từ phòng ngủ đi đến phòng bếp, đặt nàng trên bồn rửa làm một lát, lại ôm lên dùng tư thế cho trẻ đi tiểu, đem hạ thể chỗ hai người ái ân lộ ra hết, vừa thao vừa đi xuống cầu thang.


Diệp Huyên đã bị làm cho nói không ra lời, hốt hoảng vì quá nhiều khoái cảm xâm nhập, chỉ biết theo bản năng rên rỉ cầu xin tha thứ. Tiêu Diệp mỗi lần đi xuống một bậc thang, gậy th*t kia đâm thẳng vào trong tử cung càng sâu hơn một chút, d*m thủy giữa hai chân nàng tích táp chảy một đường, từ lầu hai xuống đến lầu một, lúc Tiêu Diệp đặt nàng ở trên lan can ác độc thao làm một lúc, lại từ lan can liên tục nhỏ xuống, làm thang lầu hỗn độn không chịu nổi.


thật vất vả rốt cục Tiêu Diệp bắn ra, Diệp Huyên cũng mê mê trầm trầm, đến đầu ngón tay nhỏ cũng không có khí lực động đậy. Tiêu Diệp thanh lý cho nàng một phen, không nói trong đó lại ăn bao nhiêu đậu hủ, đến cùng không ép buộc nàng nữa, ôm nàng bình yên đi ngủ.

thật vất vả rốt cục Tiêu Diệp bắn ra, Diệp Huyên cũng mê mê trầm trầm, đến đầu ngón tay nhỏ cũng không có khí lực động đậy. Tiêu Diệp thanh lý cho nàng một phen, không nói trong đó lại ăn bao nhiêu đậu hủ, đến cùng không ép buộc nàng nữa, ôm nàng bình yên đi ngủ.


Lúc này hoan ái qua đi, Diệp Huyên nghỉ hai ngày mới trở lại bình thường, nguyên nhân vẫn là do thể chất nàng đặc thù. Có thể xuống giường rồi, nàng thấy trong nhà gọn gàng ngăn nắp, không khỏi hồ nghi. Lúc trước Tiêu Diệp huyên náo như thế, d*m thủy đều văng khăp mọi nơi, chẳng lẽ đây đó đều là hắn thu thập?


Nàng nghĩ, liền thuận miệng hỏi ra, Tiêu Diệp cười tủm tỉm nói: "Đương nhiên không phải, ta chỉ gọi điện thoại cho chỗ dọn nhà."


Cho nên... lúc đó hiện trường bọn họ đại chiến xong, khắp phòng mùi dâm mỹ, còn có trên đất, trênthang lầu vệt nước không rõ, đều bị người giúp việc thấy rồi?!


Tiêu Diệp vẫn không tự biết, tiếp tục nói: "Dịch vụ dọn nhà nói phòng ở quá lớn, lúc đó còn an bày vài người cùng tới đây."


Diệp Huyên: "..." Ông trời, cầu ngươi thu thu yêu nghiệt này đi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận