Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)


thật vất vả đuổi đi đám bạn học muốn xem náo nhiệt, lại kéo Cố Dần Thành về phòng trọ nhỏ của mình, Diệp Huyên chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.


Cái này tốt rồi, bị Cố Dần Thành làm ầm ĩ như vậy, ngày mai trên dưới toàn học viện đều sẽ biết, Diệp Huyên nữ sinh duy nhất của hệ vô hạn xuyên không, cùng giáo sư của nàng đính hôn!


"Ngồi yên!" Nàng tức giận trừng mắt lườm nam nhân phía trước một cái.


Cố Dần Thành còn đang hết nhìn đông tới nhìn tây, đánh giá gian nhà trọ nho nhỏ này một phen, khôngtự chủ được nhăn mày: "Sao em ở nơi này? cũng... quá đơn sơ." Đương nhiên, trên mặt hắn cũng không có lộ ra thần sắc ghét bỏ, đối với đại quý tộc thuần huyết tao nhã mà nói, mặc dù nhìn khôngđược, cũng sẽ không thể ở mặt ngoài làm cho người ta không còn mặt mũi.


Chỉ vì hắn như vậy Diệp Huyên mới đau đầu, rõ ràng người nọ là Cố Dần Thành, thế nào liền biến thành Crato? Hơn nữa nàng cảm thấy không thích hợp, muốn nói linh hồn Crato chiếm cứ thân thể Cố Dần Thành, có thể với chỉ số thông minh của người nọ, phát hiện bản thân bỗng nhiên đến một thế giới xa lạ, sao còn có thể dây dưa loại việc nhỏ không đáng kể này.


hiện thời "Crato", nói như thế nào đây, đối với việc bản thân xuất hiện tại nơi này, đương nhiên, hoàn toàn kỳ quái không hiểu.


Cho nên Diệp Huyên đành phải hỏi hắn: "anh là Crato?"


Nam nhân lãnh đạm nhìn Diệp Huyên, giật giật khóe miệng: "Tôi cho rằng trí nhớ của em cũng khôngtệ."


không sai, giọng điệu nói chuyện này, ngữ thức đáng đánh đòn, Diệp Huyên trăm phần trăm xác định, thật là Crato. "Vậy anh có biết nơi này là chỗ nào sao?"


Nam nhân nhíu mày, lộ ra một cái cười lãnh đạm, tuy rằng hắn không nói chuyện, nhưng Diệp Huyên chỉ biết ánh mắt kia toát ra ý tứ gì -- hỏi cái loại vấn đề này, em cảm thấy tôi ngu ngốc sao? Được rồi, Diệp Huyên phẫn nộ nghĩ, cho rằng bản thân suy nghĩ nhiều? Ngay sau đó, tiếng nam giới khí định thần nhàn vang lên: "Tinh Vân đế quốc."


"Phốc!" Diệp Huyên đang uống nước, nghe vậy hoàn toàn phun ra một ngụm, "anh nói... Nơi này là Tinh Vân đế quốc?!" Thấy nam nhân lộ ra một chút thần sắc mạc danh kỳ diệu, được rồi, Diệp Huyên thầm nghĩ, nàng không nghĩ nhiều.


"anh nghỉ ngơi trước một đêm", buông cốc nước, Diệp Huyên nhịn không được âm thầm thở dài, "Ngày mai tôi mang anh đi cục quản lý xuyên không."


"Cục quản lý xuyên không? Đó là chỗ nào."


một nới có thể kiểm tra đầu óc cho anh, Cố tiên sinh.


#


Buổi tối, Diệp Huyên ngủ mơ mơ màng màng, bỗng nhiên cảm giác có người đang đẩy mình.


Nhà trọ chỉ có một phòng ngủ, nàng đương nhiên ngủ trên giường, để cho Cố Dần Thành hiện tại chứa ý thức của "Crato" ngủ sofa. Cửa phòng ngủ nàng cũng không khóa, dù sao nàng cũng cùng ý thức của Cố Dần Thành làm vô số lần, còn không sợ hắn.


Cho nên lúc bị đẩy tỉnh, Diệp Huyên theo bản năng vung một cái tát qua: "Họ Cố, hơn nửa đêm anh còn để cho nguòi khác ngủ không."


"Họ Cố?" Nam nhân chậm rãi nói, Cố Dần Thành tiếng nói ôn hòa mà trầm thấp, không biết vì sao, Diệp Huyên bỗng nhiên vì ba chữ ngắn ngủn vào tai kia làm cho khắp cả người phát lạnh, đầu ngón tay rơi xuống, mềm nhẹ vuốt ve mặt nàng, "Đó là dã nam nhân nào, hử?" Nam nhân cúi người tựa đầu chôn ở bên gáy Diệp Huyên, ngửi thật sâu hương thơm trên người nữ tử, "Nương tử... không phải đã đáp ứng Cửu ca sẽ luôn ngoan ngoãn sao."


"Cửu ca..." Diệp Huyên nỉ non mở to mắt, nam nhân ngẩng đầu, như trước là khuôn mặt Cố Dần Thành, thay thế hai tròng mắt lãnh đạm lúc đi vào giấc ngủ kia, là một đôi mắt mang theo ôn nhu lưu luyến, phảng phất muốn nhấn chìm tất cả. không có ai nhìn ra được, chỉ trừ Diệp Huyên, mới có thể biết được dưới ôn nhu kia che dấu loại điên cuồng cố chấp nào.


"... Tạ Diễm."


"Nương tử sao xa lạ với ta như thế", "Tạ Diễm" vươn lưỡi, ở trên môi Diệp Huyên nhẹ nhàng liếm mút, hai tay Diệp Huyên sớm bị hắn gắt gao túm chặt, tránh không thoát, chỉ có thể mặc cái lưỡi đi vào trong miệng, ôm lấy cái lưỡi thơm tho của mình lăn lộn, "Chẳng lẽ là vì họ Cố kia?"


=====================================================


Cố lão sư: Vợ cũng bị người ta ngủ, thân thể là của ta, linh hồn không phải của ta, không đúng, kỳ thực linh hồn cũng là của ta, không đúng, lại nói tiếp cũng không tính là của ta, đợi chút, đến cùng có phải ta không.


Diệp Huyên:...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận