Âm Hôn Lúc Nửa Đêm




Edit: Thiên Hạ Đại Nhân


Trưởng thôn đều không theo chân bọn họ đòi đồ vật gì, chỉ cười tủm tỉm tặng nguyên tố cố hồn đi.


Đôi mắt tôi còn chứa linh lực, trong nháy mắt nam quỷ tiếp nhận đồ vật kia, tôi nhìn đến ba ánh sáng từ trên người hắn và Hoa Duyệt, với trên bụng Hoa Duyệt tan đi.


Kia hẳn là hơi thở của người sống khác với người chết.


Cho dù là quỷ, bởi vì lúc trước tới hai giới âm dương, cho nên cũng mang theo một chút hơi thở người sống.


Rốt cuộc tôi cũng biết vì sao lại cảm giác nơi này kỳ quái.


Nơi này không có loại hơi thở của người sống này, cho dù là phong cảnh có đẹp, thôn dân lại nhiệt tình, nhưng vẫn đều cho tôi một loại cảm giác tử khí âm trầm.


Giao dịch một khi hoàn thành, sẽ không có khả năng sửa đổi, cho dù tôi muốn nhắc nhở bọn họ cũng không kịp.


Trưởng thôn phái người an bài nhà ở cho nam quỷ và Hoa Duyệt một lần nữa, mang theo bọn họ rời đi.


Có Mặc Hàn ở đây, tôi biết bọn họ sẽ không làm chuyện thiêu thân lao đầu vào lửa, hiện tại tìm chúng tôi báo thù.


Náo loạn cả đêm, mọi người đều mệt mỏi, rối rít về phòng nghỉ ngơi.


Trưởng thôn kiêng kị Mặc Hàn, cũng không dám khuyên chúng tôi ăn cái gì, thấy chúng tôi rời đi, để người đều dọn thức ăn đi.


Đêm nay nằm nói sẽ tự nhiên đều là Hoa Duyệt, tôi và Ninh Ninh không tham gia, ngủ ở một bên.


Nàng nhẹ giọng hỏi tôi: “Tử Đồng, hai người các cậu có suy nghĩ qua chuyện có con không?”


Tôi khẽ gật đầu: “Nghiêm khắc, không muốn có con.”


“Minh vương đại nhân đồng ý sao?” Ninh Ninh rất giật mình.


Tôi gật đầu, Ninh Ninh tán thưởng: “Quỷ tốt nha!”


Tu vi càng cao, con nối dõi càng gian nan, lấy tu vi của Mặc Hàn, kỳ thật khả năng chúng tôi có con tính đến số lẻ, nhưng vì làm tôi yên tâm, hắn vẫn vẽ cho tôi trận pháp tránh thai kia.


Mệt mỏi một ngày, tôi mơ màng ngủ thiếp đi, nửa đêm lại bởi vì muốn đi WC mà tỉnh lại.


Đồng học xung quanh đều đã ngủ rồi, một mình tôi lăn qua lộn lại trên mặt đất đã lâu, vẫn không dám sờ soạng tự mình đi ra ngoài đi WC.


Ngay ở lúc này, lỗ tai vang lên tiếng của Mặc Hàn.


“Đừng sợ, ta giúp nàng.”


Tôi sửng sốt, trộm vén mành trong phòng dùng để ngăn cách với gian ngoài lên, thấy Mặc Hàn đứng ở trước rèm bên kia nhà.


Tôi vội đứng dậy đi ra ngoài, Mặc Hàn duỗi tay cầm tay của tôi, khẽ vuốt ve, dẫn theo tôi đi ra ngoài.


“Sao anh biết em muốn đi vệ sinh?” Tôi có chút ngượng ngùng hỏi hắn.


“Trước kia ở thôn Cây Hòe, buổi tối nàng muốn đi vệ sinh lại không dám đi, đều là lăn qua lộn lại ở trên giường như thế này.” Mặc Hàn nói.


Lúc đi dạy tá túc ở thôn Cây Hòe, nhà vệ sinh của nhà thím Hoa ở trong sân bên ngoài, buổi tối tôi uống nước nhiều, không có Ninh Ninh bồi, thật sự là không dám đi vệ sinh.


Nhưng đó là chuyện bắt đầu từ khi đó, về sau tôi đã coskinh nghiệm, cứ trời tối sầm, chẳng sợ khát chết đều không uống nước, mới không đi vào ban đêm.


Lãnh Mặc Hàn là ở lúc tôi đi mới quấn lên tôi, làm sao mà hắn biết được?


Có lẽ là nhìn ra nghi ngờ của tôi, Mặc Hàn nói: “Ngày đầu tiên nàng tới đó, ta đã cảm ứng được, chỉ là lúc ấy nguyên thần mới bắt đầu khôi phục, không thể hiện thân, chỉ có thể âm thầm bảo vệ nàng.”


Tôi càng thêm tò mò: “Sao anh cảm ứng được?”


“Nàng còn nhớ rõ nàng đến thôn Cây Hòe làm chuyện đầu tiên không?” Hắn hỏi.


Tôi nghĩ cẩn thận, chuyện đầu tiên là đi tìm trưởng thôn đưa tin, Mặc Hàn nghe xong lắc đầu.


“Ngày đầu tiên nàng tới đó, đã sờ qua phân than của ta ở nơi đó, nên ta mới cảm ứng được.”


“A? Ở nơi đó còn có phần than của anh? Là ai? Sao em không nhận ra!”


“Là Hắc Kỳ Lân ở cửa thôn kia, ngày đầu tiên nàng đến, giúp ta lau đi tro bụi ở trên mặt.” Mặc Hàn học bộ dáng ngay lúc đó của tôi, nhẹ nhàng sờ sườn mặt của tôi: “Như vậy.”


Lúc này tôi mới nhớ tới, ngày đầu tiên tôi đến, bởi vì ở trên xe buýt xóc nảy một ngày, thật sự là quá mệt mỏi, thuận tay dựa vào pho tượng chó đen béo ở cửa thôn kia.

Lúc này tôi mới nhớ tới, ngày đầu tiên tôi đến, bởi vì ở trên xe buýt xóc nảy một ngày, thật sự là quá mệt mỏi, thuận tay dựa vào pho tượng chó đen béo ở cửa thôn kia.


Lại bởi vì thấy trên pho tượng có chút dơ, thuận tay lau đi, không nghĩ tới kia lại sẽ là phân than của Mặc Hàn.


Càng giật mình chính là, chó đen béo bị tôi gọi lâu như vậy, lại là Hắc Kỳ Lân uy phong lẫm liệt trong truyền thuyết, lại là phân thân của Mặc Hàn.


Nếu hiện tại tôi nói với Mặc Hàn, tôi cảm thấy Hắc Kỳ Lân kia đã đen lại béo còn xấu, giống như chó, hắn sẽ đánh chết tôi chứ?


Suy nghĩ cặn kẽ, tôi quyết định không nói cái này với Mặc Hàn, dời đi đề tài: “Kia sau lại núi lở, có quan hệ với anh sao?”


“Có thể nói có, nàng phải đi, ta lại gia tăng tốc độ khôi phục nguyên thần, âm linh trong núi bởi vì cảm ứng được hơi thở của ta, nên muốn chạy trốn, còn muốn cắn nuốt tu vi của ta để gia tăng mình, dưới âm khí dao động, mới khiến cho núi lở.” Mặc Hàn giải thích nói.


Chuyện sau đó, tôi đều đã biết.


Hắc Kỳ Lân đứng sừng sững ở cửa thôn, nhiều thế hệ tiếp nhận thôn Cây Hòe hương khói cung phụng, dùng để ôn dưỡng nguyên thần của Mặc Hàn. Đồng thời, cũng hình thành một giam cầm, phong ấn nguyên thần của Mặc Hàn ở trong quan tài thủy tinh.


Sau đó, hắn phá tan phong ấn, pho tượng Hắc Kỳ Lân mới vỡ vụn.


Khi nói chuyện đã tới nhà về sinh rồi, ban ngày có đồng học đã tới nơi này, nói rất sạch sẽ.


Tôi rất biết điều dùng linh lực đi xem, đỡ phải thấy cái gì không nên thấy, bình thường sau khi đi vệ sinh xong sẽ rửa qua tay, đi ra trở về với Mặc Hàn.


Lúc ngẩng đầu, thấy trên đầu đầy sao, lại nhìn phong cảnh đẹp như họa, nhưng không có một loại cảm giác vui vẻ thoải mái, tôi thở dài một hơi.


“Về sau, dẫn nàng đi xem cảnh sắc khác.” Mặc Hàn nói.


Tôi gật đầu, đánh giá nơi này, hỏi Mặc Hàn: “Đúng rồi, Mặc Hàn, sao lại có địa phương này?”


“Từ lâu lúc trước, có người sống mưu toan nghịch thiên sửa mệnh, tránh thoát trói buộc Sổ Sinh Tử, mưu đồ lực lượng cường đại và vĩnh sinh, nhưng lại không dám lấy thân thử nghiệm, nên tìm một đám người tới thí nghiệm.”


Hắn nói thì dừng bước chân, ý bảo tôi nhìn về phía địa phương thôn dân cư trú cách đó không xa: “Chính là bọn họ.”


“Người nọ thất bại?” Tôi hỏi.


Mặc Hàn gật đầu: “Hắn sáng tạo ra đàn người chết này, người chết sẽ hấp thu hơi thở của người sống, mặc kệ thế nào, hai giới âm dương đều sẽ trở nên hoàn toàn không có sức sống, ta và Mặc Uyên đã cắt đứt liên hệ của bọn họ với ngoại giới, để cho bọn họ ra đời thôn này trở thành một không gian độc lập.”


“Nhưng dù sao cũng là sản vật ban đầu của thế giới, cho nên thỉnh thoảng sẽ có người sống vào nhầm nơi này.” Mặc Hàn lại bổ sung nói.

“Nhưng dù sao cũng là sản vật ban đầu của thế giới, cho nên thỉnh thoảng sẽ có người sống vào nhầm nơi này.” Mặc Hàn lại bổ sung nói.


“Vậy ăn cái gì sẽ chết, trao đổi đồ vật sẽ bị ở lại nơi này, lại là sao thế này?” Tôi lại hỏi.


“Đó là pháp tắc hình thành của không gian này, dưới tích lũy tháng ngày, không gian và người chết hình thành một thể, đều khát vọng hơi thở của người sống, lại bởi vì pháp lực của ta và Mặc Uyên giam cầm, mà không thể làm gì, dần dà, pháp tắc lợi dụng sơ hở như vậy đã xuất hiện.”


“Vậy vì sao không trực tiếp xử lý bọn họ?” Tôi đột nhiên cảm thấy mình có chút bạo lực.


Mặc Hàn hơi sửng sốt, nghĩ chút rồi nói: “Không nhớ rõ, đại khái là bởi vì bọn họ cũng là vô tội đi, dù sao bọn họ chỉ là người thí nghiệm.”


“Người đứng sau màn này đâu?” Tôi hỏi.


“Hồn phi phách tán đi.” Mặc Hàn như suy nghĩ gì đó: “Không phải rất nhớ rõ.”


Minh vương đại nhân có chứng dễ quên thật…


Lại đi hai bước, tôi đột nhiên nhớ tới Sổ Sinh Tử lúc trước Mặc Hàn tự phế tu vi giúp tôi sửa lại, bỗng nhiên dừng bước: “Mặc Hàn, anh giúp em sửa lại Sổ Sinh Tử, có phải em cũng tránh thoát trói buộc của Sổ Sinh Tử hay không?”


Mặc Hàn gật đầu.


“Vậy em có tính là nghịch thiên mà đi không?” Tôi đột nhiên có chút sợ, dù sao sinh lão bệnh tử là ý trời.


Mặc Hàn lại gật đầu lần nữa, nhìn ra tôi sợ hãi, lại trấn an nói: “Có ta, đừng sợ.”


“Vậy bọn họ…” Tôi chỉ vào những thôn dân đó, Mặc Hàn chặn ngang tôi.


“Bọn họ biến thành như vậy, là bởi vì bọn họ thua, chúng ta sẽ không thua.” Mặc Hàn nhéo tay tôi.


Quả nhiên bắt nạt kẻ yếu mới là vương đạo!


Thiên đạo đều biết chọn quả hồng mềm mà bóp!


Đang nói, phía sau đột nhiên xông tới một âm khí sắc bén, tay Mặc Hàn ôm chặt eo tôi, một đạo kết giới rơi xuống bao lại chúng tôi, âm khí mang theo công kích kia dừng ở trên kết giới, bị bắn ngược trở về.


Tôi quay đầu lại, thấy Hoa Duyệt đứng ở nơi đó, nam quỷ kia đang cản cô ta.


Mặc Hàn mày nhíu lại, còn chưa mở miệng, nam quỷ kia đã xin lỗi trước: “Tôi lập tức dẫn nàng đi!”


Tôi và Mặc Hàn còn chưa mở miệng, Hoa Duyệt đã ném nam quỷ kia ra, rống lên với tôi: “Tôi không đi! Mộ Tự Đồng, mày cho rằng tao không biết bên cạnh mày kia cũng là quỷ sao!”


Tôi và Mặc Hàn nhìn nhau một cái, hỏi lại Hoa Duyệt: “Cho nên thì sao?”


Hoa Duyệt đoán chừng không có nghĩ đến tôi bị vạch trần còn bình tĩnh như vậy, ngược lại có chút ngây ngốc.


“Vợ chồng chúng tôi giết người bừa bãi sao? Hay là hai vợ chồng chúng tôi lừa hai mươi mấy đồng học vào trong rừng núi sâu, muốn ăn hết?” Tôi hỏi Hoa Duyệt, Hoa Duyệt á khẩu không trả lời được.


Khóe miệng Mặc Hàn vô tình cong lên một độ cong rất nhỏ, bộ dáng như tâm tình rất không tồi.


“Mộ Nhi.” Hắn đột nhiên gọi tôi: “Có muốn nhìn xem không gian này là hấp thụ hơi thở người sống như thế nào không?”


“Không phải lúc trước hút rồi sao? Em thấy có ánh sáng.” Tôi có chút khó hiểu.


“Kia chỉ là bắt đầu.” Mặc Hàn ôm chặt tôi: “Muốn nhìn phát triển kế tiếp không?”


Tôi có chút mê mang, còn có màn sau sao?


Mặc Hàn không nâng một cái tay khác lên, niệm quyết, tôi lập tức cảm giác không khí xung quanh thay đổi, trên người đám người Hoa Duyệt bay ra một loại hơi thở đặc thù, chỉ là mới rời cơ thể, đã bị hoàn cảnh xung quanh cắn nuốt gấp không chờ nổi.


Không ngừng có hơi thở người sống màu trắng từ trên người bọn họ phiêu tán ra, lại không ngừng bị không gian xung quanh cắn nuốt.


Mặc Hàn thu tay lại, giải thích với tôi một câu: “Có thể ở chỗ này, chỉ có người chết thật sự, bị mạnh mẽ lưu lại người chết, cuối cùng đều sẽ bị không gian này cắn nuốt không còn một mảnh.”


Hắn miệt thị nhìn hai người Hoa Duyệt không ngừng biến trong suốt: “Như vậy.”


Quá trình như vậy, vốn là sẽ dần dần bắt đầu ở mấy ngày sau, chỉ là đêm nay bọn họ đánh lén tôi, chọc giận Mặc Hàn, mới làm Mặc Hàn niệm chú gia tốc tốc độ cắn nuốt này.


Giải quyết xong




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận