Ai Yêu Ai


Edit: Hắc Phượng Hoàng


“Bỏ, đành là nên bỏ, Ở, biết làm sao ở, Giá được hái hoa dắt mái đầu; Dẫu về đâu cũng bỏ.” Trong thư phòng, Triệu Lục Ly ngâm tụng mấy câu chữ này nhiều lần, trên mặt tràn đầy nước mắt. Hắn dùng hai tay run rẩy vuốt ve chiếc trâm thô ráp chạm trổ hoa Ngọc lan, trước mắt như lại xuất hiện khuôn mặt thê tử xinh đẹp cùng tươi cười ẩn ý đưa tình, thoáng chốc nụ cười kia lại biến thành oán hận cùng đau khổ, phảng phất như lên án hắn nhu nhược và vô năng. Triệu Lục Ly trái tim đau xót, không dám nhớ lại trước kia nữa, muốn để cây trâm vào trong hốc tối ngăn kéo rồi lại không nỡ, cuối cùng sắp xếp bảo tồn dưới tay áo bên người.


Nhớ tới tờ giấy cung nữ đưa tới, trên mặt hắn lộ ra thần sắc vừa giãy dụa vừa khao khát, tựa hồ sợ hãi bên trong viết lời tuyệt tình, lại sợ hãi thê tử thật vất vả mới đưa ra được đôi câu vài lời cứ như vậy bị mình bỏ qua. Không cân nhắc bao lâu, hắn chậm rãi, cẩn thận từng li từng tí mở tờ giấy, câu nói đầu tiên làm hắn vừa đau vừa hối hận, khó có thể tự kiềm chế.


“Ái lang Trần Quang, thấy thư như thấy người…. Ngày trước mẫu thân báo ta Hi Nhi đã gần đến mùa hoa, chợt thấy thời gian thấm thoát, năm tháng vô tình, đảo mắt đã là thương hải tang điền, không thể nhớ lại. Hi Nhi đại hôn còn cần chủ mẫu lo liệu, mẹ chồng hiểu lầm ta quá sâu, sợ không để bụng, vạn bất đắc dĩ, ta chỉ có thể đồng ý chàng tục cưới. Vọng Thư tuổi nhỏ, cũng cần mẫu thân chiếu cố, chỉ hận ta năm đó tính tình hèn yếu, nghĩ sai làm hỏng hết lại lầm chàng, cũng lầm hài nhi, vốn nguyện chàng quên mất trước kia, cùng đi về phía trước… Nhưng, hôn kỳ sắp tới, ta cuối cùng đau lòng khó nhịn… Năm đó thệ ước, ta chưa từng quên, cũng không dám quên, phải chăng tâm chàng cũng như ta?”


Chỉ là mấy trăm chữ, Triệu Lục Ly nhìn đi nhìn lại, đọc đi đọc lại, trong lòng nhất thời vui mừng, nhất thời vô cùng hối hận, nhất thời ý nghĩ – yêu thương mãnh liệt, biểu lộ trên mặt trở nên cực kỳ vặn vẹo xoắn xuýt. Trong lúc hắn đang đắm chìm trong suy nghĩ bốc lên không ngớt, không chú ý tới con gái đứng hồi lâu ở cửa ra vào. Nàng lẳng lặng đến lại lẳng lặng ly khai, đi đến cửa Thuỳ Hoa môn nhẹ giọng mở miệng, “Bưng bồn nước ấm đến cho phụ thân rửa mặt, thuận tiện lau con mắt kia đi. Hôm nay là ngày đại hỉ của ông, đừng làm người cho Quan gia nhìn ra được ông đã khóc.”


Nô bộc phụ trách trông coi thư phòng liên tục đồng ý, lặng yên không một tiếng động đi xuống.


Nhớ tới Quan gia bỗng nhiên phú quý, sắc mặt Triệu Thuần Hi trầm xuống. Vốn tưởng rằng lần này có thể diệt trừ một kình địch cho mẫu thân, lại có thể tìm một hình nộm cho mình dễ dàng khống chế Trấn Bắc Hầu phủ, lại không ngờ được Hoàng Thượng bỗng nhiên trọng dụng phụ tử Quan gia, quấy rầy toàn bộ kế hoạch của nàng. Đã có chỗ dựa mạnh mẽ, muốn bóp nắn lợi dụng Quan Tố Y, sẽ không dễ dàng như vậy rồi.



Nhưng rất nhanh, nàng liền thấp giọng cười rộ trào phúng. Khuynh thành tuyệt thế thì như thế nào? Đầy bụng tài học thì sao? Cuối cùng không đánh lại sức quyến rũ của mẫu thân. Dù là vào cung, trở thành người của Hoàng thượng, chỉ cần mẫu thân tùy tiện lần lượt mấy câu, có thể khiến phụ thân khăng khăng một mực. Không biết mẫu thân đã viết gì trong thư, nhưng tóm lại sẽ không để cho Quan Tố Y sống khá giả ở Hầu phủ.


“Đi thôi, nên đi bố trí tiệc cưới rồi. Hôm nay lão già kia chắc cao hứng lắm nhỉ? Không biết qua vài ngày bà ta có thể bật cười hay không.” Triệu Thuần Hi đi nhanh hai bước, giọng điệu cay nghiệt.


Nha hoàn biết rõ lão già trong miệng nàng không phải người ngoài, là tổ mẫu Tôn thị ruột thịt của nàng, cho nên không dám nói tiếp, chỉ coi như không nghe thấy gì hết, vẫn cúi thấp đầu phía trước dẫn đường.


Lúc Đại cung nữ trở lại trong nội cung phục mệnh Hoàng Thượng còn chưa ly khai, đành phải nghẹn lời nói lại. Diệp Trăn tựa hồ rất muốn giữ chặt nàng hỏi thăm tình huống của Triệu Lục Ly, vươn tay trong nháy mắt kịp thời thu hồi, ngược lại dùng sức níu chặt đệm chăn, trong mắt tràn đầy nước mắt thống khổ.


Hoắc Thánh Triết thấy mí mắt nàng buông xuống, sắc mặt tái nhợt, mi tâm bởi vì quanh năm sầu khổ mà lưu lại mấy đường văn nhỏ, thân thể gầy yếu phảng phất tùy thời sẽ sụp đổ, cuối cùng hỏi thăm thay nàng, “Triệu Hầu gia có từng tiện thể nhắn gì cho ngươi?”


Đại cung nữ vội vàng quỳ xuống hồi bẩm, “Khởi bẩm Hoàng Thượng, khởi bẩm nương nương, Hầu gia chỉ nói để nương nương bảo trọng.”


“Chỉ thế thôi ư?” Diệp Trăn vội vàng hỏi thêm, phảng phất ý thức được không ổn, dùng ánh mắt thấp thỏm không yên liếc Hoàng Thượng.



Hoắc Thánh Triết lơ đễnh, đặt bàn tay lớn bao trùm trên mu bàn tay nàng gân xanh trải rộng lạnh như băng, vỗ nhè nhẹ vài cái. Đây là một động tác rất bình thường, đại biểu cho an ủi và quan tâm, lại làm cho Diệp Trăn mừng rỡ như điên. Nàng miễn cưỡng đè nén xuống vui mừng gần muốn sôi trào, lại liên tục bày ra bộ dáng khổ sở vì tình, thương tâm gần chết, ngũ quan vặn vẹo xoắn xuýt, nhìn như tựa hồ cực kỳ để ý Triệu hầu gia.


Đại cung nữ một mặt cảm thán nương nương nhà mình ngụy trang quá giỏi, một mặt lắc đầu nói, “Khởi bẩm nương nương, không có.”


Diệp Trăn như là đã dùng hết tất cả mọi sức lực, thân thể đột nhiên nghiêng về phía trước ngã vào gối mềm, hai mắt nhìn thẳng rèm che đỉnh đầu, rất lâu mới hồi phục tinh thần lại, giữa mí mắt khép mở, nước mắt giọt lớn giọt lớn rơi xuống, thấm ướt vạt áo và đệm chăn. Hoắc Thánh Triết cho tới bây giờ chưa từng an ủi nữ nhân, khoát khoát tay với Bạch Phúc, liền có nội thị đưa lên một khăn tay màu đen.


“Đừng khóc. Ngươi vốn bởi vì dư độc chưa hết, thân thể suy yếu, nếu là ưu tư quá mức, sợ sẽ tăng thêm bệnh tình. Hôm nay hắn đã tục cưới, ngươi đã vào cung, từng người yên ổn, chớ nhớ nữa.” Hắn vừa nói vừa đưa khăn tới.


Diệp Trăn dùng đầu ngón tay run rẩy cầm chặt khăn tay, nhìn như cúi đầu lau nước mắt, đau khổ vô cùng, kì thực khóe miệng dương lên, trong lòng tung tăng như chim sẻ. “Từng người yên ổn, chớ nhớ nữa”, bệ hạ đây là quyết định dứt bỏ những chuyện cũ không chịu nổi kia, cùng nàng sống sao? Bên cạnh bệ hạ tuy không thiếu nữ nhân, hắn sủng hạnh qua lại chỉ có mấy người, mà có thể cùng hắn nói lên lời đấy, đếm tới đếm lui cũng chỉ có chính mình mà thôi. Diệp Trăn sớm đã biết rõ, một khi nghĩ thông suốt, bỏ qua rồi, bệ hạ chắc chắn tiếp nhận nàng, thậm chí độc sủng nàng. Nàng không thèm vị trí Tiệp dư hữu danh vô thực, nàng muốn chính là thiệt tình của bệ hạ, tiến tới mẫu nghi thiên hạ.


Biết rõ đối phương không thích nữ nhân khóc sướt mướt, Diệp Trăn lau nước mắt trong chốc lát rồi an tĩnh lại, giọng nói khàn khàn, “Nô tì không sao, bệ hạ nếu có chính vụ bề bộn, cứ đi về trước đi.”



Nàng càng ra vẻ kiên cường, Hoắc Thánh Triết càng không yên lòng, thoáng nhìn trên chiếc kỷ trà bên giường để rất nhiều sách, thuận tay rút ra một bản nói, “Trẫm không có chuyện gì. Ngươi cũng mệt mỏi rồi, nghỉ một lát đi, trẫm ngồi ở chỗ này cùng ngươi. Chờ ngươi tỉnh lại, trẫm cùng ngươi cùng ăn bữa tối.”


Diệp Trăn sao còn ngủ được, hận không thể lập tức cùng hắn tâm sự kể lể đây, nhưng cũng biết không thể nóng vội, vì vậy cười khổ lắc đầu, “Nô tì không ngủ được, xem người đọc sách vậy. Đọc sách cho lòng yên tĩnh, lòng yên tĩnh sẽ không suy nghĩ cái gì.”


Mắt Hoắc Thánh Triết lộ ra thương cảm, lại không hiểu được an ủi, mở ra sách trong tay, nói sang chuyện khác, “Ngươi đang xem 《 Luận Ngữ 》à? Như thế nào, có cảm ngộ gì không?”


Diệp Trăn “miễn cưỡng” nặn ra nụ cười, “Khó trách Hoàng Thượng phong Khổng lão phu tử là thánh nhân, lại khen hắn là thầy thiên hạ, sau khi đọc《 Luận Ngữ 》nô tì mới biết, trên đời lại có nhân vật phẩm hạnh cao thượng như thế.” Dứt lời nàng chỉ vào một đoạn trong đó nói ra, “Lão nhân gia đó nếu như vẫn còn, nhất định có thể giúp bệ hạ an thiên hạ, tế bá tánh. Người xem câu này —— ví bằng dùng đến ta, trong vòng một tháng tới một năm thì đã khá, ba năm thì thành công. Là hùng tâm khí phách bậc nào mới có thể nói ra hào ngôn này. Lại có Mạnh Tử đắc chí ‘Cùng thì giữ mình trong sạch. Đạt thì cứu giúp khắp thiên hạ”, đạt thì lo cho dân; thất bại thì tu thân, đạo đối nhân xử thế của ông quả thực khiến người khâm phục, càng làm người suy nghĩ sâu xa. Nô tì gần đây nỗi lòng lo lắng, nhưng nhìn nhị vị thánh nhân sáng tác, thực sự dần dần cảm giác Thiên Địa rộng lớn, bản thân nhỏ bé, một chút phiền não, thật là không đáng nhắc đến.” Cuối cùng ngượng ngùng cười cười, vẻ lo lắng trên người tan hết.


Bạch Phúc nghe xong câu đó âm thầm gật đầu, thầm nghĩ khó trách Hoàng Thượng thích đến Cam Tuyền cung nhất, trong các chư vị nương nương, chỉ có Diệp Tiệp dư học thức uyên bác, tài văn chương nổi bật, có thể cùng bệ hạ nói đến một chỗ. Cái gọi là giải ngữ hoa, nói chung chính là như vậy đấy.


Nhưng mà phản ứng của Hoắc Thánh Triết lại bất đồng với hai người nghĩ. Hắn không bị quyến rũ ra hứng thú nói chuyện, ngược lại buông sách, giọng điệu có vẻ qua loa, “Đáng tiếc trẫm không có cái phúc khí kia, có thể chính tai lắng nghe thánh nhân dạy bảo. Trẫm còn có sổ con chưa phê, mới vừa quên mất, lúc này khó khăn lắm nhớ tới. Ngươi ngủ một giấc đi, chớ nghĩ ngợi lung tung nữa, trẫm bảo thái y canh giữ ở trong Cam Tuyền cung, nếu ngươi cảm thấy không khỏe thì lập tức gọi hắn.”


Diệp Trăn cực kì muốn giữ chặt đối phương, rồi lại không dám lỗ mãng, chỉ phải vâng vâng đồng ý, đợi một đoàn người đi xa mới nhìn Đại cung nữ Tố Nga, “Bổn cung nói sai cái gì sao?”


Tố Nga suy nghĩ thật lâu, lắc đầu, “Khởi bẩm nương nương, nô tỳ không cảm thấy người nói sai gì cả, có lẽ bệ hạ thực sự có chuyện phải đi.”



Diệp Trăn rủ con mắt xuống trầm tư, sau một lúc lâu như trút được gánh nặng gật đầu. Mặc kệ như thế nào, nàng hiện tại cuối cùng hết khổ rồi, chỉ cần thận trọng từ lời nói đến việc làm, thận trọng từng bước, một ngày nào đó có thể cùng Hoàng Thượng sóng vai quan sát thiên hạ. Mà những người ngăn cản đường của nàng kia, cuối cùng sẽ trở thành hạt bụi biến mất trong năm tháng dằng dặc.


—–


Quan Tố Y xuống kiệu hoa, vượt qua chậu than, đã lạy cao đường, dẫn vào động phòng, dưới một đám nữ quyến vui đùa ầm ĩ trêu chọc bị Triệu Lục Ly xốc lên khăn cô dâu. Hai người nhanh chóng liếc nhau, sau đó song song rủ xuống con mắt, như là rất ngượng ngùng. Mọi người bị tân nương tử hoa mỹ chói mắt chấn nhiếp, lại ngại gia thế đối phương thanh quý, long ân chính thịnh, cho nên không dám làm ầm ĩ, chỉ nhao nhao nói vài câu Cát Tường rồi cáo từ. Thời gian qua một lát, tin tức đích nữ Quan gia chính là tuyệt thế giai nhân truyền ra, làm người bên ngoài cực kỳ hâm mộ không thôi.


Triệu Lục Ly cũng không ngờ tới tân phu nhân xuất chúng như thế. Nàng mặc giá y đỏ thẫm, đeo tán hoa sáng chói, càng làm nổi bật lên làn da trắng nõn nà, giống như đống tuyết, một đôi mắt long lanh dồn dập, tĩnh mịch khó dò, lúc nhìn sang tuy chỉ là một cái chớp mắt, lại thiếu chút nữa hút hồn phách của hắn vào đó. Hắn không thể không nhanh chóng dời ánh mắt, tựa như con mồi nóng lòng thoát đi bẫy rập nào đó.


“Nếu ngươi đói bụng có thể ăn ít đồ lót bụng trước, ta đi tiếp khách, sẽ tới sau.” Ngữ khí không lưu loát dặn dò một phen, hắn vội vàng ly khai.


Quan Tố Y không lên tiếng, đám người đi xa mới ngẩng đầu, biểu lộ lạnh lùng lấy xuống tán hoa và đồ trang sức. Nhớ lại đời trước phủ đầy bụi, bị đồng dạng tràng cảnh cùng nhân vật kích thích đến nườm nượp. Đại hôn hồi trước, Triệu Lục Ly sau khi xốc lên khăn cô dâu cũng né tránh như thế, cử chỉ bối rối, kì thực cũng có chỗ khác nhau. Thí dụ như hắn không từng nói qua nửa câu tri kỷ với nàng, cũng chưa cho ra lý do ra dáng cứ đi như thế, để lại nàng một mình chờ đợi bình minh, để lại nàng yên lặng rơi lệ trong khó chịu nổi và sự sợ hãi.


Thứ quyền thế này quả nhiên dùng tốt. Bởi vì thân phận bất đồng, cho nên đãi ngộ cũng bất đồng sao? Với tư cách là cháu đế sư, con gái Thường Khanh, mặc dù Triệu Lục Ly làm theo ý mình, cũng không thể lơ là với mình. Quan Tố Y lắc đầu cười trào phúng, cuối cùng rủ con mắt xuống suy nghĩ nên vượt qua đêm động phòng như thế nào. Triệu Lục Ly lần này tuyệt đối không có can đảm để nàng một mình, nhưng nàng lại hoàn toàn không muốn như vậy.


Dơ bẩn đời trước đã vứt bỏ, làm gì có đạo lý đời này lại nhặt về?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận