Ái Phi Trẫm Là Đặc Công


Lúc này Vệ Lai đang mặc một bộ váy áo toàn thân đều màu trắng, nghe nói là Sơn Linh đặc biệt xuống núi mua cho nàng. 


Nàng đứng thẳng người nhìn kỹ lại toàn bộ cơ thể mình, lại nhìn sang Quý Mạc Trần đứng yên lặng cách đó không xa, đột nhiên cao giọng nói:


“Tiên Sinh! Huynh xem, hai chúng ta ăn mặc thế này nhìn có giống đôi tình nhân hay không hả?”


Nam tử áo trắng không phản ứng gì nhưng Sơn Linh thì lại tức giận đến giậm chân, theo phản xạ tự nhiên nói:


“Thật là chưa từng thấy qua người con gái nào không đứng đắn như ngươi! Nếu ngươi còn đối với chủ nhân của ta bất kính như vậy, cẩn thận ta đem tranh chân dung của cô nương đưa cho thanh lâu xem, để coi cô nương chạy trốn đằng nào!”


“Sơn Linh!” Quý Mạc Trần rốt cuộc nghe không vô nữa, “Ngươi không được vô lễ với khách như vậy, làm cho người ta không biết còn tưởng rằng chủ nhân này không dạy bảo đàng hoàng.”


“Nhưng mà chủ nhân, nàng ta...”


“Đi lấy áo choàng cho Vệ cô nương, không khí ở bờ suối rất lạnh!”


Tiểu nha đầu không vui nhưng cũng phải rời đi, Vệ Lai đang tính nói cái gì đó thì thấy Quý Mạc Trần xoay người lại đứng đối diện với mặt nước.


Sau đó vươn tay lên cầm thanh tiêu để lên môi, tiếng tiêu du dương làm cho thấm lòng người, thói quen ầm ĩ của Vệ Lai cũng lập tức an tĩnh lại.


Nàng thề, mặc dù là ở trên phim cũng chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng này.


Nàng gần như lục lọi hết tất cả từ ngữ trong đầu, cũng không có từ nào có thể dùng để miêu tả người nam tử áo trắng cách mình vài bước kia.


Đời trước nàng được sống tới năm hai mươi sáu tuổi, dấu chân đã để lại gần như hết các quốc gia trên thế giới, gặp qua vô số người, nhưng đàn ông như vậy thật là chưa từng gặp qua.


Bất giác nàng nâng cánh tay phải lên, mở tay rồi nắm lại, làm như thế giống như có thể đem toàn bộ tiếng tiêu của hắn có thể lưu lại.


Quý Mạc Trần đảo mắt nhìn qua, trùng hợp thấy bô dạng này của nàng, không khỏi dừng tiếng tiêu lại cười khẽ.


Vệ Lai đỏ mặt khi bị hắn nhìn thấy, xấu hổ thu tay lại, nhưng khi ánh mắt nhìn thoáng qua mặt nước thì nổi lên ý nghĩ muốn trêu người.


Trong đầu vừa suy nghĩ cùng liền ngồi xuống, nhặt lên một viên đá lớn ném tới hướng nước ném ngay chỗ hắn đang đứng.


“Bõm”, chỗ tảng hòn đá rớt xuống nổi lên từng đợt bọt nước thật lớn, một cột nước văng tung tóe không khách khí bắn vào cả người Quý Mạc Trần, làm cho nam tử mặc áo trắng cả người đều ướt sũng.


_________________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...