Ác Ma Tổng Tài: Càng Hận Càng Yêu





Cả nhóm người đến bệnh viện nơi Lục Xuyên Mạn đang ở, cũng tiện để lấy mẫu DNA của anh ta.



Lần này không cần Đường Hoa Nguyệt mở miệng, Hoắc Anh Tuấn từ chỗ bác sỹ cũng đã biết chuyện Lục Xuyên Mạn đã tỉnh lại.



Đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Anh Tuấn trong phút chốc nheo lại, tỉnh lại rồi sao?



Lục Xuyên Mạn làm đủ chuyện xấu nên anh đã dặn dò với bác sĩ khiến Lục Xuyên Mạn không bao giờ có thể tỉnh lại, vậy mà bây giờ đột nhiên lại tỉnh lại?



Từ Uyển Nhan ngạc nhiên nói: “Nói như vậy còn có thể cùng lúc kiểm tra DNA sao? Dù sao bây giờ Hoa Nguyệt và anh ta cũng là bố mẹ của đứa trẻ, tốt nhất là cả hai bên cũng đi kiểm tra”



“Kiểm tra DNA gì chứ?”



Đột nhiên, một giọng nói trầm khàn truyền đến, người Đường Hoa Nguyệt trong phút chốc như đông cứng lại, Hoäc Anh Tuấn khẽ nheo mắt nhìn Chỉ thấy Lục Xuyên Mạn trong bộ quần áo bệnh nhân, tay nắm lấy tay vịn của xe lăn, giống như đang tập luyện phục hồi sức khỏe, nhưng khí chất anh ta vẫn ôn hòa tao nhã như ngày nào.




Ánh mắt anh ta nhẹ lướt qua Hoắc Anh Tuấn, sau đó dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Đường Hoa Nguyệt, khẽ cười.



*Hoa Nguyệt, em không qua đây sao? Lần trước gặp tôi, không phải em rất vui sao?”



Nghe vậy, đôi mắt đen dài của Hoắc Anh Tuấn lập tức cưồn cuộn sát khí, sắc mặt tái đi.



Đường Hoa Nguyệt trước đó đã biết Lục Xuyên Mạn tỉnh lại rồi sao?



‘Vẻ mặt của Đường Hoa Nguyệt cũng thay hhích thì đã đổi, đang muốn mở miệng gỉ nghe thấy giọng nói ấm áp của Từ Uyển Nhan: “Anh Lục, giờ không phải lúc để ôn lại chuyện cũ. Hôm nay chúng tôi đến đây muốn tìm anh giúp một việc.”



Cô ra hiệu cho anh ta nhìn vào đứa trẻ.



*Nghe nói đây là con của anh và Đường Hoa Nguyệt, chúng tôi muốn anh hợp tác làm xét nghiệm DNA, xem xem là thật hay giả”



Lục Xuyên Mạn kêu lên một tiếng “ð” đây khó hiểu, Đường Hoa Nguyệt nắm chặt tay, nhìn chăm chăm vào mặt của anh ta.



“Đứa nhỏ này không thể là của tôi với anh, anh hẳn rất rõ điều này!”



Lục Xuyên Mạn không trả lời, mà nhìn về phía Lục Bạch Ngôn đang co rúm lại vào trong, anh ta đưa tay về phía đứa trẻ.



Lục Bạch Ngôn ngơ ngác, có lẽ là do tình bố con đã sẵn có, đứa trẻ do dự một chút nhưng vẫn sải đôi chân nhỏ bé, bước lên phía trước nắm lấy bàn tay Lục Xuyên Mạn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự ngưỡng mộ và nương tựa.



“Đứa nhỏ giống chúng ta như vậy, em còn muốn che giấu điều gì nữa?” Lục Xuyên Mạn nhìn khuôn mặt nhỏ bé giống anh ta vô cùng rồi lại nhìn về phía Đường Hoa Nguyệt cười và nói: “Hoa Nguyệt, món quà gặp mặt này, tôi rất thích”



Nói cách dễ hiểu, anh ta đã thành công trong việc làm kích động Hoäc Anh Tuấn.




“Đủ rồi Lục Xuyên Mạn! Tôi không có liên quan gì đến anh!” Đường Hoa Nguyệt còn kích động hơn Hoắc Anh Tuấn, vung tay định tát Lục Xuyên Mạn một cái, nhưng lại bị Lục Xuyên Mạn giữ chặt lấy cổ tay.



Cả hai đều là bệnh nhân, Lục Xuyên Mạn chiếm ưu thế hơn, anh ta nhẹ nhàng cười với Đường Hoa Nguyệt, còn hôn lên mu bàn tay cô.



“Tôi vừa tỉnh lại, em đã động chân động tay với tôi sao? Tôi sẽ không chịu nổi đâu”



Lời vừa dứt, Đường Hoa Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, cánh tay đột nhiên bị hất về phía sau, Lục Xuyên Mạn ở trước mặt cô bị Hoắc Anh Tuấn dùng một chân đá mạnh một cái!



Lục Xuyên Mạn ốm yếu, lảo đảo lùi về phía sau hai bước, suýt chút nữa ngã xuống Anh ta ngẩng đầu liên nhìn thấy ánh mắt Hoäc Anh Tuấn.



Đôi mắt âm u đến mức dường như có thể xé xác anh ta.



“Lục Xuyên Mạn, anh còn dám chạm vào cô ấy nữa, tôi sẽ băm văm anh ra!” Biểu cảm trên khuôn mặt của Hoắc Anh Tuấn khó coi không tài nào che giấu nổi, anh nói ra câu này đồng thời siết chặt hai hàm răng.



Ngang nhiên dám tán tỉnh trước mặt anh?



Đôi cẩu nam nữ này xem như anh đã chết rồi saol “Bẩn thỉu!’ Hoäc Anh Tuấn hung hãn chà lên mu bàn tay Đường Hoa Nguyệt, sau đó kéo cô đến khoa xét nghiệm máu.




Đường Hoa Nguyệt cảm thấy xương bàn tay sắp bị anh bóp nát, gương mặt cô tái nhợt, chịu đựng đau đớn không nói được gì.



Từ Uyển Nhan quay đầu nhìn Lục Xuyên Mạn, sau đó mới vững bước theo sau Hoắc Anh Tuấn.



Còn Lục Xuyên Mạn chỉnh lại cổ áo bị túm nhăn nhó, nheo mắt cười rồi mang Lục Bạch Ngôn đi lấy máu.



Tập đoàn Hoäc Huyễn là cổ đông của bệnh viện, có Hoäc Anh Tuấn đích thân lên tiếng, bệnh viện đương nhiên sắp xếp lên đầu, sau khoảng một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng có bản báo cáo giám định.



Hoäắc Anh Tuấn cầm tờ báo cáo giám định quan hệ người thân này, khuôn mặt tuấn tú vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay và trán đã đủ để lộ tâm trạng anh lúc này.



Anh ta tức giận vứt thẳng bản báo cáo giám định vào mặt Đường Hoa Nguyệt!



“Đường Hoa Nguyệt, cô còn gì để nói nữa không?”




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận