Ác Ma Tổng Tài: Càng Hận Càng Yêu





“Anh đưa em đi xem vết thương”



Lời này là Hoäc Anh Tuấn nói với Từ Uyển Nhan.



Nhưng lại nhìn chăm chăm vào khuôn mặt trắng như giấy của Đường Hoa Nguyệt bằng ánh mắt lạnh lùng, Sau đó, anh làm ra vẻ nghiêm trọng, nắm bàn tay bị xước ngoài da của Từ Uyển Nhan rời đi.



Căn phòng to như vậy chỉ còn lại một mình Đường Hoa Nguyệt.



Cô lắng lặng đứng yên, giống như một khúc gõ, không có sinh khí.



Giọng nói lạnh lùng của Hoắc Anh Tuấn không ngừng lặp lại bên tai cô.



*Cô cũng cần sống sao?”



Xương cốt tứ chỉ truyên đến từng cơn đau, Đường Hoa Nguyệt biết bệnh của mình lại tái phát.



Biểu cảm đờ đẫn của cô thay đổi, dựa vào bức tường, bước từng bước một khó khăn trở về phòng, muốn đi lấy thuốc.



Nhưng mỗi một bước đều giống như đang đi trên mũi dao.



Lại giống như đang ở trong núi đao biển lửa, máu thịt bị người ta róc ra một cách tàn nhẫn, dưới chân Đường Hoa Nguyệt lảo đảo.



một cái, ngã xuống đất không đứng dậy nổi, thân thể bởi vì đau đớn nên cả người cuộn thành một đống.



Ngay lập tức hôn mê bất tỉnh.



Không biết qua bao lâu, sắc trời tối dần.




Đường Hoa Nguyệt mới chậm rãi khôi phục lại ý thức, có cảm giác giống như đã trải qua một kiếp nạn sinh tử, sắc mặt khó coi đến mức có thể hôn mê bất cứ lúc nào.



Cô nhìn trần nhà, thì thào tự nói: “Mình…còn có thể kiên trì đến bao lâu?”



Một lát sau, Đường Hoa Nguyệt cố hết sức bò dậy, trở về phòng lấy thuốc uống.



Cô muốn đi gặp anh trai Để xác nhận Từ Uyển Nhan có lừa cô.



không, cô phải đi bệnh viện tự mình kiểm tra, nếu không, cô không thể an tâm.



Đường Hoa Nguyệt loạng choạng bước ra khỏi cửa, ở biệt thự gặp thím giúp việc đến nấu bữa tối theo giờ.



Thím Nguyễn thấy sắc mắt Đường Hoa Nguyệt là lạ, dìu cô một chút.



*Bà chủ, giờ này còn muốn ra ngoài sao?”



“Dạ” Đường Hoa Nguyệt gật gật đầu, cảm ơn thím Nguyễn, xe taxi cô gọi cũng vừa đến.



Lúc trước để tiết kiệm tiền, Đường Hoa Nguyệt đều ngồi xe công cộng, giờ thì khác rồi, từ biệt thự ra trạm xe xa quá, cơ thể chịu không nổi Hơn nữa lần này cô đang rất vội, chỉ có thể tiêu xài hoang phí một lần.



Không ngờ Đường Hoa Nguyệt cô vì tiết kiệm tiền lại keo kiệt đến vậy, việc này nếu để cho những đồng nghiệp trước kia biết được, không biết họ lại chế giễu cô thế nào.



Sau khi Đường Hoa Nguyệt đi khỏi, thím Nguyễn có chút lo lẳng, do dự hồi lâu, lấy điện thoại ra gọi cho Hoắc Anh Tuấn “Ông chủ, bà chủ mới ra ngoài, nhưng sắc mặt cô ấy là lạ, tôi cảm thấy, bà chủ giống như bị bệnh?”



Đầu bên kia điện thoại, Hoắc Anh Tuấn cau mày.



Hôm nay, sau khi anh đưa Từ Uyển Nhan đi gặp bác sĩ thì lại đưa cô ta về nhà trọ, sau đó thì vẫn luôn ở công ty, không hề quan tâm đến sống chết của Đường Hoa Nguyệt.



Nhưng mà, anh nói: “Không cần quan tâm đến cô ta, không chết được”



Ban ngày anh thấy Đường Hoa Nguyệt có.



thể chạy có thể nhảy có thể mắng chửi người, thậm chí còn dám ra tay đánh người, cái bộ dạng đó cũng không giống bị bệnh.



Ngay cả lời đe dọa của anh cô cũng không quan tâm, bản lĩnh của cô rất lớn.



Tuy nói như vậy, nhưng sau khi nói chuyện điện thoại với thím Nguyễn xong, Hoắc Anh Tuấn lại vuốt di động, theo bản năng tìm kiếm dấy số của Đường Hoa Nguyệt.



Khi anh định ấn gọi, nhưng những ngón tay mảnh khảnh của anh đột nhiên dừng lại.



Anh đang làm cái gì?



Sắc mặt Hoắc Anh Tuấn khó coi đứng lên.



Tai hại thật, Đường Hoa Nguyệt độc ác như vậy, cô sẽ sống rất lâu, anh quan tâm đến cô làm gì?



Sau đó, anh kìm nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng, để điện thoại di động sang một bên, tiếp tục làm việc.




Trong bệnh viện tư nhân.



Đường Hoa Nguyệt dựa theo địa chỉ của Từ Uyển Nhan cho, quả thực tìm thấy Đường Hàn Khiết.



Bởi vì bị thương rất nặng, Đường Hàn Khiết hôn mê suốt ba ngày mới tỉnh lại.



Lúc Đường Hoa Nguyệt đến, anh vừa mới tỉnh lại không lâu.



Anh em gặp lại, gương mặt anh tuấn của Đường Hàn Khiết có chút cứng ngắc, trên trán còn quấn một miếng băng gạc dày.



Anh hứa với cô sẽ không vì chuyện tiền bạc mà lấy mạng mình đánh cược.



“Hoa Nguyệt”



“Không có việc gì là tốt rồi” Đường Hoa Nguyệt lao đến cạnh giường bệnh của Đường Hàn Khiết, nước mắt chảy dài xuống: “Anh, anh làm em sợ muốn chết, anh biết không?”



“Xin lỗi, là anh không tốt, làm cho em phải lo lắng” Đường Hàn Khiết nâng tay lên xoa đầu Đường Hoa Nguyệt, nghiêm túc giải thích với cô.



Đôi mắt đen của anh dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt của cô, chân mày cau lại.



“Sao sắc mặt em kém như vậy? Hoắc Anh Tuấn chăm sóc em thế nào? Chờ anh xuất viện nhất định sẽ giúp em dạy dỗ lại cậu ta thật tốt”



Đường Hàn Khiết vẫn không biết mối quan hệ tồi tệ của cô và Hoắc Anh Tuấn, bây giờ anh như vậy, Đường Hoa Nguyệt vẫn chưa thể nói ra sự thật.



Cô xoa xoa nước mắt, giọng nói mềm mại nói: “Anh, em không sao, em nghe nói anh bị tai nạn xe cộ, em rất sợ hãi”



Mặt anh trầm như nước: “Đi kiểm tra một chút, nhìn em bây giờ không ổn chút nào.”



“Kiểm tra tốn kém lắm, em cũng không có gì, không nên lãng phí tên”



“Em còn chưa kiểm tra đâu, sao biết là lãng phí, nghe anh, nhiều căn bệnh tiềm ẩn là do chúng ta không chú ý đến, cuối cùng lại chuyển biến xấu đi”



“Anh”



“Đường Hoa Nguyệt, nghe lời” Đôi mắt của Đường Hàn Khiết như bị nhỏ mực, đen kịt, ngữ điệu cũng có chút biến hóa: “Hay là, em muốn anh tự mình đưa em đi?”




Đường Hoa Nguyệt không dám để cho Đường Hàn Khiết mang cô đi làm kiểm tra, chuyện cô bị ung thư cũng không muốn để cho người trong nhà biết, bây giờ trong nhà khó khăn như vậy, chuyện của cô một khi bị phát hiện, chỉ làm cho bọn họ tăng thêm phiền não.



“Được được” Đường Hoa Nguyệt thỏa hiệp cười với anh: “Em đi là được chứ gì.”



Đường Hàn Khiết xoa đầu cô, cưng chiều nói: “Đi đi. Khi nào có kết quả phải nói cho anh biết”



“Dạ” Không lay chuyển được Đường Hàn Khiết, cô hít sâu một hơi, đi làm kiểm tra.



Nhưng tình huống so với trong tưởng tượng của cô còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.



Bác sĩ cầm kết quả kiểm tra, lắc lắc đầu, đồng cảm nói với cô.



“Bệnh tình của cô chuyển biến xấu, rất nghiêm trọng, nếu xạ trị thì có thể kéo dài một chút”



Đường Hoa Nguyệt đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn hồi hộp như cũ.



Tay cô vô thức nắm chặt: “Bác sĩ, tôi còn có thể sống được bao lâu?”



“Tôi xem bệnh án trước đây của cô, có thể sống ba tháng, bây giờ có lẽ nhiều nhất một tháng, cô phải chuẩn bị tâm lý thật tốt”



Thời gian lại ngắn lại rồi Con ngươi Đường Hoa Nguyệt hơi vỡ vụn.



Một tháng.



Cô còn có rất nhiều chuyện chưa làm, e rằng phải đem tiếc nuối, rời khỏi thế giới này




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận