40 Ngày Kết Hôn


“Mùi vị R1 không sai chứ?” Giọng Kim Hưng hể hả vì báo được thù, ánh mắt nham hiểm như một con rắn độc liếm từng tấc lên da Lục Diệp.


Lục Diệp chỉ mặc áo may ô, lộ cơ tay và lồng ngực rắn chắc. Mặt anh nghiêm túc, không mảy may dao động, chẳng chút sợ hãi khi bị tiêm thuốc phiện mạnh.


“Mày nói cái này?” Anh giơ cánh tay lên, nhìn lỗ kim bé xíu.


“Há há, mày không đắc ý lâu được đâu! Chưa nếm thử mùi R1 hả? Nó tuyệt đối có thể khiến mày muốn ngừng mà không được!”


Máu Kim Hưng điên cuồng chảy trong huyết quản, đua nhau dồn lên đầu gã.


Chính là kẻ này! Nó không chút nào lưu tình một phát bắn chết đứa em trai duy nhất của gã! Gã tốn bao nhiêu tâm tư, ăn bao nhiêu đau khổ, bây giờ rốt cuộc cũng báo thù được cho em gã!


Gã có cách giết chết tên đặc chủng này nhưng gã không làm! Gã muốn nó phải bị giày vò hành hạ đến chết, để nó trả lại món nợ giết em!


“Mày đắc ý lắm?” Lục Diệp nhận lấy bộ quân phục một người lính đưa tới, dây kéo kém chất lượng phát ra tiếng cọt kẹt chói tai.


Kim Hưng nghiến răng “Đương nhiên! Biết mày sắp chết đương nhiên tao đắc ý!”


Lục Diệp nhướng mày, thân hình cao to hơi cúi xuống, kề bên tai Kim Hưng “Ồ, tao sẽ không chết.”


Anh đứng thẳng dậy toét miệng cười “Phải chết là mày.”


“Fuck! Lục Diệp! Tớ đập chết mẹ cậu!” Kim Hưng còn chưa trả lời, cửa phòng giam bị đá một cái rầm.


Hai mắt Lý Bác bốc lửa xông vào, nhào thẳng tới Lục Diệp.


Tay trái Lục Diệp co lại chụp lấy cổ tay Lý Bác, khuỷu tay phải cong lên, hung hăng thụi ra sau, khi Lý Bác còn chưa phản ứng kịp, trực tiếp chặn ngang quật ngã xuống nền xi măng phòng giam.


Lý Bác biết mình chẳng kiếm lời được gì từ tay Lục Diệp nhưng thật sự anh nhịn hết nổi rồi!


Bao nhiêu anh em biết cậu ta bị tiêm R1, vừa nôn nóng vừa phẫn nộ, thậm chí nhiều người còn khóc nữa.


Lục Diệp khen ngược, ngủ ngon lành một ngày trời, đến tờ mờ sáng mới tỉnh, trong ánh mắt lo âu của đồng đội, tỉnh bơ nói một câu nhẹ như không “Thuốc đó là giả.”


Có việc này? Ai có thể làm được chuyện đó?!


“Tốt nhất cậu nói rõ cho tớ!” Lý Bác nhảy bật dậy, chùi qua loa bụi bám trên người, tức giận “Tuy một mình tớ không đánh lại cậu nhưng bên ngoài còn có rất nhiều lính nhé!”


Mặc xác Lục Diệp cậu có phải thiếu tá Lục hay không! Chuyện hôm nay thật sự là quá đáng mà! Không giải thích rõ ràng với họ hôm nay đừng hòng ra khỏi cánh cửa này!


Xem mà làm!


Lục Diệp lườm anh một cái, phớt lờ, đi ra cửa, mở cửa!


Quả nhiên


Ngoài cửa hai đội quân đứng chỉnh tề, như đi làm nhiệm vụ, đồng loạt nhất trí khóa ánh mắt trên người anh.


Xem ra đây là nhất định hỏi cho ra?


Lục Diệp kéo mộ cái ghế ngồi xuống, cũng không đóng cửa, quay đầu hỏi Lý Bác: “Quên Tả Hâm rồi hả?”


Lý Bác cũng kéo ghế ngồi đối diện anh: “Cậu tìm câuh ấy?”


Lục Diệp gật đầu: “Hiện tại cậu ấy rất khá.”


Tả Hâm, gián điệp bộ đội Lục Diệp phái đi nằm vùng trong băng xã hội đen thành phố này, hiện tại là cánh tay đắc lực của trùm xã hội đen, đang nổi trội, khá được coi trọng.


Lý Bác quơ hộp quẹt kế bên châm lửa, cắn đầu thuốc lá, không tán thành: “Quá sơ ý, cậu làm thế sẽ khiến cậu ấy bại lộ.”


Vòng khói trắng lượn lờ bốc lên, Lục Diệp cau mày “Dập đi! Tớ có chừng mực.”


Lấy lý do cậu em vợ bị đánh, tìm bang Thanh Long tính sổ đương nhiên không có vấn đề gì nữa!


Lý Bác hừ một tiếng “Sao hả? Nghỉ kết hôn ở nhà còn biến thành đàn bà nữa? Ngửi không được mùi khói?”


Lục Diệp nhìn Lý Bác ghét bỏ “Vân Thường không thích mùi khói, cậu dập đi, đừng dính lên người tớ.”


Miệng toàn chửi bậy, còn hút thuốc, chẳng trách hơn ba mươi rồi còn không cưới được vợ! Thiếu tá Lục âm thầm phỉ nhổ đồng hội mình một lượt, mới đó đã quên mới tháng trước, anh còn độc thân y chang Lý Bác.


Lý Bác ngớ người, mấy giây sau mới phản ứng lại Vân Thường là ai, chửi thầm mẹ nó, tên Lục Diệp này không điên đấy chứ, đàn ông đàn ang mà bị một phụ nữ quản tới mức này? Con mẹ nó quá bất lực!


Anh không cam tâm dập thuốc “Vậy hành tung của Kim Hưng là do Tả Hâm cung cấp cho cậu? Vậy còn R1 thì sao? Là giả thật à? Tớ và Triệu Ân kiểm tra mấy lần rồi.”


Lục Diệp gật đầu, ngước mắt nhìn Kim Hưng đã sắp lồi tròng mắt ra ngoài “Giả đó, dược tính của R1 bá đạo, mùi vị cũng cực kỳ kích thích, hơn nữa bột phấn không mịn như thế, rất dễ làm giả.”


Thực ra, lúc Tả Hâm bí mật thông báo cho anh, Kim Hưng tiếp xúc với đầu sỏ quản lý thuốc phiện của Thanh Long, muốn mua R1 thì anh đã biết Kim Hưng muốn làm gì.


Anh từng ở Vân Nam năm năm, năm năm ròng rã chuyên bắt bọn buôn ma túy, hiểu biết về thuốc phiện có thể sánh với cấp chuyên gia. Làm giả R1 với anh mà nói không khó.


“Nhưng…” Kim Hưng là kẻ buôn ma túy nhiều năm, cho dù làm giả, trong vòng mấy ngày có thể giả được đồ nhái không có sơ hở sao?


“Bên trong có thành phần anh túc.” Dường như Lục Diệp nhìn ra được thắc mắc của Lý Bác “Hơn nữa chiếm phần lớn.”

“Bên trong có thành phần anh túc.” Dường như Lục Diệp nhìn ra được thắc mắc của Lý Bác “Hơn nữa chiếm phần lớn.”


Lý Bác cả kinh há hốc miệng “Cậu điên rồi?” Anh túc cũng có thể tùy tiện đụng vào?


Lục Diệp liếc anh, có phần hận không rèn sắt thành thép “Anh túc nông dân trồng.”


Lý Bác há miệng, nửa ngày không nói nên lời. Lục Diệp… thật quá gian xảo! Điển hình một bụng xấu xa!


Anh túc có rất nhiều chủng loại. Ở Trung Quốc, kỳ thật nông dân có thể trồng anh túc nhưng số lượng anh túc mỗi gia đình trồng không được quá năm cây, bằng không sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.


Bình thường mà nói, anh túc nông dân trồng đa phần tính chất đều khá ôn hòa, chủ yếu là nông dân trồng để dùng, bình thường dùng không nhiều lắm không tới mức nghiện.


Loại anh túc này tuy bề ngoài không giống với loại bọn buôn ma túy bán nhưng sau khi tỉ mỉ nghiền thành bột thì đúng là thật giả lẫn lộn.


Cho dù là trùm ma túy kinh nghiệm lão luyện cũng không phân biệt được!


Do số lượng nhà trồng anh túc cực ít nên dùng cái này giả bột thuốc phiện căn bản không có khả năng!


Thành ra lúc bọn chúng kiểm tra hàng, có khả năng phán đoán đủ loại nguyên nhân làm giả thuốc phiện, trong mấy chục ngàn trường hợp giả mạo lại độc mỗi loại anh túc cây nhà lá vườn này không xuất hiện.


Có điều Kim Hưng xui xẻo ở chỗ đụng phải Lục Diệp. Thành ra kế hoạch tính toán tỉ mỉ hỏng hết, còn tưởng mình đại thắng.


Cao tay! Thiếu tá Lục quá trâu bò! Đám binh lính ngoài cửa nhất thời kính nể! Lập tức quăng chuyện thiếu tá Lục lừa họ chảy nước mắt ra sau ót, chỉ có sùng bái, tư thế này, thậm chí còn thiếu nước vác mặt tới cầu chỉ đạo!


“Giả? Không, không có khả năng!” Kim Hưng điên cuồng vặn vẹo, khà giọng gào rống, hiển nhiên tinh thần đã sắp tới ranh giới sụp đổ.


Lục Diệp đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Kim Hưng bị trói gô một cục “Muốn báo thù? Kiếp sau đi!”


Anh chưa quên, vì một phát súng của gã này, Vân Thường ngồi ngoài hành lang bệnh viện lạnh buốt khóc một đêm. Gã muốn tìm anh báo thù? Anh còn muốn tìm gã đấy!


Không, sẽ không… Kim Hưng chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, như có cây gậy ra sức quấy bên trong, làm màng não gã đau đớn.


Rõ ràng gã thành công rồi, sao lại thế này? Sao tự dưng lại biến thành thế này?


Tay chân Kim Hưng đột ngột co giật, tiếp đó phun ra máu.


Bị Lục Diệp chọc tức ói máu tươi!


Đám lính đứng ngoài đột nhiên ớn lạnh toàn thân, liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng lẳng lặng chuồn hết.


Nên làm gì thì làm đi thôi, còn thu thập thiếu tá Lục gì đó, để sếp họ tự xử đi!


Vì thế, lúc Lý Bác quay lại thì thấy ngoài cửa trống trơn, một cái bóng ma cũng không có. Anh tức muốn vẹo mũi, đám ranh này! Thế mà sợ chạy hết rồi!


“Tớ về đây.” Lục Diệp ngước mắt nhìn bóng đêm tối om, trong lòng hơi nôn nóng.


Đã rạng sáng rồi, không biết Vân Thường ngủ chưa nữa.


Lý Bác nhìn bộ dạng anh hận không thể chửi anh một tiếng! Có điều đàn ông đã kết hôn không thể nói lý, anh không muốn chọc giận cậu ta.


“Đi đi.” Chẳng lẽ anh còn giữ cậu ta chắc?! Đúng là gặp quỷ mà!


“Xe đưa tớ dùng.”


“Cái gì? Không được!” Tuy cái xe đó có thể để họ tự do xài, không tính là lấy xe công xài việc tư. Nhưng anh nhìn thấy Lục Diệp là không vui! Không muốn cho mượn!


“Tớ lái đi đây.” Lục Diệp phớt lờ anh, tóm lấy chìa khóa trên bàn như làn khói lướt ra khỏi đồn cảnh sát, lái chiếc xe mang biển quân khu về nhà.


Nhà họ Lục im ắng, đèn hành lang cũng đã tắt. Lục Diệp làm dấu ra hiệu cho người làm lui ra, vòng qua phòng khách đi thẳng lên lầu.


Rón rén mở cửa phòng ngủ. Trong phòng tối thu, hình như Vân Thường đã ngủ rồi.


Lục Diệp nhón chân nhẹ hết mức, cực kỳ cẩn thận cởi quần áo, cúi người nhìn Vân Thường nhắm mắt ngủ say.


Lúc Vân Thường ngủ không thích kéo rèm cửa sổ thật kín mà ưa để hở một bên. Lục Diệp nương ánh trăng lọt qua khe hở này nhìn rõ mặt Vân Thường.


Mặt cô rất bé, cằm không nhọn, hơi hơi tròn trịa, điển hình kiểu mặt trứng ngỗng, lông mi dài, mũi thanh tú. Có mấy lọn tóc nghịch ngợm vương trên mặt, mang theo chút trẻ con.


Lục Diệp cúi người hôn lên mặt cô, ánh mắt dịu dàng chăm chú.


Lần trước vì anh sơ sẩy cô mới gặp phải chuyện như thế, sau này sẽ không bao giờ nữa.


Tất cả mọi chuyện đều có anh giải quyết, mọi khó khăn đã có anh gánh vác. Còn cô, chỉ cần đứng ở nơi anh nhìn thấy được, sống hạnh phúc là tốt rồi.


Anh không cảm thấy vất vả chút nào, mặc kệ là bây giờ hay là lúc cô bị mù. Từ lúc bắt đầu tới giờ, cho dù hai người cùng nhau uống nước ăn cơm đi ngủ anh đều hạnh phúc.


Hạnh phúc đó là do cô mang đến, cũng chỉ có cô có thể làm được. Cả đời này không ai có thể thay thế được.


Lục Diệp ôm Vân Thường vào lòng, điều chỉnh tư thế thoải mái để cô ngủ càng ngon hơn, trong lòng là dịu dàng và an ủi như sóng trào mãnh liệt.


Trong bóng đêm, hàng mi Vân Thường khẽ động, chân mày khóe mắt đều mang theo ý cười ấm áp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...