40 Ngày Kết Hôn


Từ nhà Lâm Ngạn đi ra, tâm tình Lục Diệp cực tốt, mục đích lần này đến là để cảm ơn Lâm Ngạn, ai dè lại phát hiện ra bí mật động trời này!


Đã vậy anh còn cực kỳ thông minh chọc thủng bí mật này, tiêu diệt một tình địch tiềm tàng!


Thiếu tá Lục dừng xe trong ga ra, hai tay đút túi quần, một bên hừ hừ bài ca Tinh Trung Báo Quốc, một bên hí hửng đi lên lầu tìm Vân Thường.


Anh không biết Vân Thường có hay Lâm Ngạn thích mình hay không, dù sao anh không định nói cho cô biết.


Vì thế thiếu tá Lục nghiêm mặt nói láo, chủ động cho Vân Thường biết mình đi gặp một đồng đội cũ. Sợ Vân Thường nghi ngờ, còn đặc biệt giải thích mình đổi quần áo vì sợ đồng đội kia thấy quân phục mà đau lòng.


Ăn mặc chỉnh tề tưởng đi gặp người nhà vợ, đến cuối cùng lại phát hiện mình đi gặp tình địch, còn lâu mới cho cô biết!


Vân Thường không hề nghi ngờ tiếp thu cách nói này của anh. Thật ra lời nói của Lục Diệp có rất nhiều sơ hở, nếu chú ý tuyệt đối phát hiện được. Có điều Vân Thường không mấy hứng thú chuyện anh đi đâu, gật đầu cho qua.


Mắt Vân Thường lành rồi, Lục Diệp đang tính dẫn cô đi chơi mấy ngày, kết quả ý tưởng còn chưa nói ra đã nghe Vân Thường bảo, lát nữa châm cứu xong sẽ đi mua quần áo với mẹ anh.


Mua quần áo chứ gì, Lục Diệp đồng ý cả hai tay, nhưng vì sao đi với mẹ anh mà không phải là anh?


Anh muốn nói, anh đi với em, mua xong anh xách đồ cho em, nhưng không nói ra miệng được. Nghĩ nửa ngày mới rặn được một câu “Anh lái xe đưa hai mẹ con đi!”


Không dè Vân Thường lại từ chối!


Cô nói: “Không cần đâu, mẹ bảo anh ở nhà chơi cờ với ba, để tài xế chở đi là được.”


Mấy ngày trước, Lục phu nhân sợ thượng tướng Lục cứ ôm máy tính chơi cờ mãi sẽ hỏng mắt, đặc biệt nhờ người mua cho ông một bộ cờ vây. Tuy cờ mua về rồi nhưng không có đối thủ cũng là một chuyện đau đầu.


Tuy Lục Diệp biết lại không thích đánh cờ với ba. Nếu thắng, ba anh sẽ vểnh râu trừng mắt không vui, nếu cố ý giả thua nhường ông, bị nhìn ra lại ăn mắng một trận.


Thế nên anh trốn còn không kịp, sán lại trước mặt thượng tướng Lục làm chi!


Lục phu nhân thấy Lục Diệp không chịu đánh cờ với thượng tướng Lục, liền chơi xấu, vừa vặn Vân Thường đi họp mặt bạn học cần mua áo mới, dứt khoát tiên hạ thủ vi cường, tự mình dẫn Vân Thường đi trung tâm thương mại, cho Lục Diệp ở nhà.


“Mắt em mới vừa lành, anh đi coi chừng em.” Thiếu tá Lục kiên trì, nhất quyết đòi đi theo!


Vân Thường mở tủ, tìm một cái áo sơ mi mỏng, quay lưng về phía Lục Diệp cấp tốc cởi quần áo, mặc đồ vào, bấy giờ mới quay qua đáp: “Anh ở nhà với ba đi, ba mới nói với em không tìm được người đánh cờ.”


Được rồi, Lục Diệp biết, lần này Vân Thường cứng rắn không cho anh đi.

Được rồi, Lục Diệp biết, lần này Vân Thường cứng rắn không cho anh đi.


Tuy anh không vui nhưng cũng hết cách, đành chấm mút tí đỉnh trước khi Vân Thường đi, tìm điểm cân bằng mới được.


“Đừng phá mà!” Vân Thường đè tay Lục Diệp mắng khẽ.


“Không phá.” Thiếu tá Lục mặt dày, nắm ngược lại, để tay Vân Thường trong lòng bàn tay mình, tay kia nhanh nhẹn luồn vào trong áo cô, chậm rãi xoa nắn.


Đùi Vân Thường nhũn ra, không chịu nổi trêu chọc dai dẳng như thế, mặt đỏ lên, hơi thở cũng loạn, ngước mắt tội nghiệp năn nỉ Lục Diệp: “Mẹ còn chờ em dưới lầu, đừng quậy nữa mà.”


Tay thiếu tá Lục dùng sức, cởi nút áo ngực Vân Thường ra, vén áo sơ mi lên vùi đầu vào đó, bờ môi nóng bỏng dán lên làn da non mịn của cô, ra sức mút, nói giọng mơ hồ: “Không sao…”


Hai vạt áo trước bung ra, tay Vân Thường bấu lấy vai Lục Diệp, cái cổ thon dài trắng nõn hơi ngửa ra sau, độ cong tuyệt đẹp mà quyến rũ, ánh mắt Lục Diệp càng sâu thẳm, môi cũng tăng thêm sức lực.


Đến cuối cùng, Lục phu nhân chờ không kịp lên gõ cửa, Lục Diệp mới tha cho Vân Thường, thân mật chải vuốt lại tóc mai hơi rối, lại gài nút áo ngực cho cô, chỉnh lại quần áo ngay ngắn, bấy giờ mới hôn lên khóe môi cô một cái “Đi đi.”


Hơi thở Vân Thường rối loạn, mặt như hoa đào, ánh mắt mù sương, lấy lại tinh thần một lát mới ra khỏi phòng.


Cô vừa đi, nét mặt nghiêm túc của thiếu tá Lục lập tức không giữ được nữa, cởi quần nhào vào phòng tắm, dục vọng như lửa nóng nhưng đầu óc thì tỉnh táo.


Không biết chừng nào tiểu yêu tinh trong bụng cô mới ra đây, cứ như vầy hoài không được, nghẹn chết mất! Thiếu tá Lục mở vòi sen, lần đầu tiên nảy sinh oán niệm với bé cưng mình mong chờ.


Lục phu nhân dạo phố thì bước chân đặc biệt nhanh nhẹn, trẻ tuổi như Vân Thường cũng đi theo không kịp.


Với lại, mắt Vân Thường vừa lành, cơ hồ sốt ruột muốn nhìn thế giới chung quanh, đủ loại màu sắc hỗn loạn đua nhau ùa vào mắt cô, quả thực khiến cô bận tíu tít, thành ra không bắt kịp tốc độ của Lục phu nhân.


Cuối cùng vẫn là Lục phu nhân giúp cô lựa chọn quần áo đi họp mặt, một bộ váy trễ ngực màu bạc hà.


Da Vân Thường trắng mịn, dáng cao, vóc người lại đẹp, mặc màu bạc hà vừa mới mẻ vừa xinh đẹp, nhìn mà Lục phu nhân cảm thán không thôi. Vân Thường nhà bà, đi ra ngoài nói là người mẫu người ta cũng tin!


Mua quần áo xong, Lục phu nhân lại dẫn Vân Thường đi làm tóc. Đừng nhìn Lục phu nhân lớn tuổi như thế, chứ trình độ thời thượng thì chẳng mấy người trẻ tuổi bì được bà đâu.


Màu sắc kiểu dáng lưu hành mỗi quý bà đều sành sỏi. Vả lại bình thường Lục phu nhân chú trọng bảo dưỡng, nhìn rất trẻ trung, đi cùng với Vân Thường không ai biết là mẹ con.


Tóc Vân Thường dài lắm, chất tóc mềm mại, vừa óng vừa mượt, khiến nhà tạo mẫu tóc khen không ngớt, không nỡ phá hỏng mái tóc óng mượt như thế.


Đến cuối cùng chỉ sấy sơ sơ phần đuôi tóc, uốn sơ sơ, kết hợp với đôi mắt hạnh của Vân Thường, gợi lên cảm giác xinh tươi vô cùng.

Đến cuối cùng chỉ sấy sơ sơ phần đuôi tóc, uốn sơ sơ, kết hợp với đôi mắt hạnh của Vân Thường, gợi lên cảm giác xinh tươi vô cùng.


Thành thử lúc Vân Thường về nhà, Lục Diệp nhìn ngây ngẩn, nửa ngày mới hoàn hồn lại.


Đương nhiên, cái mặt nghiêm túc của thiếu tá Lục rất dễ che giấu, nên Vân Thường không phát hiện anh nhìn mình tới ngớ người.


Tới giờ cơm, Vân Thường ăn ít hơn thường ngày. Hôm nay, lâu lắm rồi cô mới dạo phố lần đầu, tuy rất hưng phấn nhưng eo mỏi chân nhũn, mệt không muốn cục cựa.


Lục Diệp thấy vậy cũng không ép cô ăn nhiều, bản thân anh cũng và vội mấy miếng liền cùng Vân Thường lên lầu.


Vân Thường thật sự mệt quá mức, đi tắm thiếu chút ngủ luôn trong bồn tắm. May mà Lục Diệp đi vào kịp thời, lau khô cô vợ ướt đẫm người, bọc lại đặt lên giường, lại sấy tóc cho cô mới để cô ngủ.


Thời gian còn sớm, Lục Diệp không buồn ngủ lắm. Sợ ồn đến Vân Thường liền chạy xuống lầu lên mạng. Nhiều ngày rồi anh không về bộ đội, không biết bên đó có tin tức gì không.


Đáng tiếc trên mạng đưa toàn mấy tin vô thưởng vô phạt, chẳng có tính thực chất gì cả.


Thiếu tá Lục thở dài, vừa tính tắt mạng thì điện thoại để kế bên bỗng dưng đổ chuông.


Cầm lên nhìn, là số lạ. Lục Diệp nhíu mày, không muốn nghe, nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn ấn nút nhận. Dạo này xảy ra quá nhiều chuyện, lỡ có tình huống quan trọng gì thì sao?


“Lục Diệp, cậu mau về bộ đội gấp!” Đầu bên kia vang lên giọng đàn ông khản đặc, vừa khó nghe vừa chói tai, y như tiếng cưa gỗ vậy, đau cả màng nhĩ.


Lục Diệp khựng lại một lát mới sửng sốt hỏi: “Lý Bác?”


Lý Bác, cùng cấp với anh, đều là thiếu tá, trong quân quan hệ của hai người cực kỳ tốt, năng lực cũng tương đương. Nếu không phải thể lực Lý Bác kém Lục Diệp một chút thì có lẽ sẽ là một huyền thoại khác của quân đội rồi!


“Là tớ,” Lý Bác dựa vào tường thở dốc một hơi mới trầm giọng nói: “Kim Hưng, gã buôn ma túy lần trước cậu bắt về, trốn rồi.”


“Cái gì?” Lục Diệp hoàn toàn không dám tin vào lỗ tai mình nữa. Một đội đặc chủng toàn là tinh anh canh chừng tầng tầng lớp lớp mà lại để một tên buôn ma túy cơ bản không khác người bình thường là mấy chạy mất?! Nói nghe cứ như kể chuyện tiếu lâm ấy!


“Thật đó.” Sắc mặt vốn không tốt của Lý Bác càng thêm khó coi “Người phụ trách soát người là một cảnh sát hình sự mới điều tới, không đủ kinh nghiệm, không soát ra thuốc nổ gã giấu trên người. Giữa trưa hôm qua gã chạy mất, chúng ta tổn thất ba anh em.”


“Bây giờ cậu ở đâu?”


“Trên đường truy bắt.” Lý Bác quệt mồ hôi trên mặt, nốc mấy ngụm nước, thấm họng rồi mới nói: “Tớ lo gã sẽ tìm cậu trả thù.”


Kỳ thật nào chỉ lo không, Lý Bác cơ hồ khẳng định, trăm phần trăm Kim Hưng sẽ tìm Lục Diệp báo thù.

Kỳ thật nào chỉ lo không, Lý Bác cơ hồ khẳng định, trăm phần trăm Kim Hưng sẽ tìm Lục Diệp báo thù.


Lúc họ thẩm vấn gã, bất luận dùng cách gì gã cũng không rên một tiếng, chỉ đến khi nhắc tới em gã, gã mới có phản ứng.


Lý Bác đoán, em gã nhất định rất quan trọng với gã. Mà em gã lại bị Lục Diệp bắn hạ, quan trọng nhất là, từ tuyến đường gã chạy trốn cho thấy, gã gần như không kịp chờ mà muốn tiến vào thành phố Lục Diệp ở…


“Hiện tại tớ đang ở vùng ven thành phố cậu, gần như mỗi con đường đều có người của chúng ta canh giữ, nhưng ai biết liệu có chuyện không may gì không, cậu về bộ đội đi.”


Lý Bác vung tay quăng chai nước suối rỗng vào thùng rác. Tiếng bộp vang trong đêm đen yên tĩnh nghe đặc biệt vang dội, cơ hồ kinh động những lính đặc chủng đứng gác đằng xa.


“Gã không cần mạng nữa rồi.”


Lục Diệp mím môi không nói, bàn tay càng lúc càng siết chặt điện thoại. Anh vẫn luôn biết, cái nghề này của họ chẳng những gặp phải nguy hiểm vô cùng lớn lúc thi hành nhiệm vũ, còn phải chuẩn bị sẵn sẽ bị tội phạm, bọn buôn ma túy báo thù bất cứ lúc nào.


Trước đó anh chưa bao giờ sợ, chẳng qua là phần tử phạm tội mà thôi, anh đã bắt được chúng một lần thì lần thứ hai cũng có thể bắt được!


Nhưng bây giờ không giống…


Lục Diệp ngẩng đầu nhìn lên lầu, anh có vợ, có con, họ đều cần anh bảo vệ!


Ba mẹ anh tuy lớn tuổi nhưng căn bản không cần anh lo lắng.


Đừng nhìn ba anh bây giờ sống an nhàn thế thôi, do nguyên nhân nghề nghiệp, chắc chắn trong bóng tối có phần tử tinh anh bảo vệ, mẹ anh đương nhiên cũng nằm trong phạm vi đó.


Lúc trước nhà họ cũng xảy ra không ít chuyện song ba mẹ anh đều vượt qua cả. Gia đình này của họ, tuy hiện tại nhìn ấm áp hài hòa song đều trải qua máu me đau đớn mới đổi lấy ngày hôm nay.


Đến thời điểm thật sự nguy hiểm, chỉ có một mình Vân Thường…


“Tớ không đi.” Lục Diệp nói với đầu kia “Các cậu làm tốt nhiệm vụ của mình là được.”


Chuyện còn lại anh giải quyết! Anh đã để cô gặp nguy hiểm một lần rồi, tuyệt đối không có lần thứ hai!


Lục Diệp ngắt điện thoại quay về phòng ngủ, nhìn gương mặt say giấc nồng của Vân Thường, lòng càng thêm kiên định.


Bảo vệ cô đàng hoàng! Chỉ có cô, không ai có thể động vào!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...