40 Ngày Kết Hôn


Sáng hôm sau Vân Thường và Lục Diệp dậy sớm, vội vội vàng vàng chạy về nhà họ Lục. Lần này thượng tướng Lục đích thân gọi điện thoại tới, vị tướng già trầm giọng, sặc mùi bất mãn, cách một cái điện thoại còn nghe ra được.


Vân Thường hơi hoảng. Bình thường lúc thượng tướng Lục không nổi nóng thì nghiêm mặt, toàn thân từ trên xuống dưới toát ra khí thế gia trưởng, nếu nổi nóng vậy xong đời rồi?


Ngược lại Lục Diệp vẫn tỉnh bơ như cũ, thậm chí trên đường còn dừng lại một lát mua đồ ăn sáng cho Vân Thường.


Anh biết tính ba anh, chỉ cần không chống đối ông, bình thường rất khó nổi cáu, huống chi còn có mẹ anh đó nữa, lửa có lớn mấy cũng phải tắt, sợ cái gì?


Lúc hai người về tới nhà, thượng tướng Lục đang thẳng lưng ngồi trên sofa xem báo, thi thoảng còn nhúc nhích, có điều trang báo kia nửa ngày chẳng thấy lật.


Lục Diệp đi tới gọi một tiếng ba, thừa lúc thượng tướng Lục vểnh râu trừng mắt chuẩn bị nổi giận thì vội vàng kéo Vân Thường tới trước mặt, nói mắt Vân Thường lành rồi.


Lỗ tai thượng tướng Lục dựng lên, lập tức bị câu này dời lực chú ý, vội vàng ngẩng đầu đánh giá Vân Thường.


Thượng tướng Lục và Lục Diệp không giống nhau lắm, mặt mũi ông thô kệch hơn, mày rậm mũi to, mặt vuông vắn, Lục Diệp là sự kết hợp với Lục phu nhân, mặt mũi có mấy phần tinh tế, nhìn càng rắn rỏi tuấn tú hơn thượng tướng Lục.


Song khí thế toàn thân hai người thì y hệt nhau, rắn rỏi kiên cường, nhìn là biết từ quân đội ra. Cho dù hiện tại thượng tướng Lục đã già, khí thế này cũng không suy giảm, ngược lại theo năm tháng hun đúc càng thêm đậm chất.


Vành mắt Vân Thường ươn ướt, ngoan ngoãn gọi ba.


Thượng tướng Lục nghe cô gọi mà thoải mái tận cõi lòng, nào còn tức giận nữa, lần đầu tiên nở nụ cười, vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình “Lại đây, ngồi đây với ba.”


Nói rồi lại nhìn Lục Diệp trước mặt, bực bội: “Con đứng đó làm gì nữa, y như cây cột! Nên làm gì thì làm đi, ba nói chuyện với Vân Thường lát đã.”


Thượng tướng Lục luôn có ý kiến với việc Lục Diệp cao hơn ông nửa cái đầu, giờ thấy anh đứng đó, mắt nhìn Vân Thường lom lom là tức mình, ông còn có thể xơi tái Vân Thường được chắc? Thằng chết toi này!


Lục Diệp không muốn đi, anh cảm thấy cho dù anh nhìn Vân Thường từng giây từng phút đều không nhìn đủ, càng đừng nói là để cô rời khỏi tầm mắt anh.


Có điều khi Vân Thường đưa mắt ra hiệu cho anh, anh đành phải không cam lòng sải chân bỏ đi. Tự anh cũng cảm thấy kỳ, hình như chỉ cần Vân Thường có yêu cầu gì, anh đều không nhẫn tâm từ chối.


Chỉ cần bị đôi mắt hạnh đen nhánh trong suốt của cô nhìn, bảo anh làm gì anh cũng chịu!


Lúc này Lục Diệp còn chưa ý thức được, cho dù có lúc anh và thượng tướng Lục không vừa mắt nhau nhưng hai cha con đều tuyển cùng một con đường, một con đường không có lối về tên là thê nô…


“Khụ, mắt… còn đau không?” Thượng tướng Lục không biết cách quan tâm người khác lắm, cũng không thường nói mấy kiểu này, lúc mở miệng có hơi kỳ cục, giả vờ giả vịt ho mấy tiếng mới nói được.

“Khụ, mắt… còn đau không?” Thượng tướng Lục không biết cách quan tâm người khác lắm, cũng không thường nói mấy kiểu này, lúc mở miệng có hơi kỳ cục, giả vờ giả vịt ho mấy tiếng mới nói được.


Vân Thường lắc đầu, sờ mắt mình “Ba, ba yên tâm, hồi phục rất tốt. Viện trưởng nói lại châm cứu mấy ngày là không còn vấn đề gì nữa.”


“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!” Giọng thượng tướng Lục có chút cảm thán, đứa bé này chịu quá nhiều trắc trở rồi, rốt cuộc cũng vượt qua được.


Bất quá tái ông mất ngựa phúc họa khôn lường, sau này chắc chắn cuộc đời đứa bé này sẽ càng khá hơn.


Thượng tướng Lục không nhịn được sờ đầu Vân Thường, lần đầu tiên ông có cử chỉ thân mật này với đám con cháu.


Thật ra cũng không thể trách ông, hồi trước trong khu toàn là mấy thằng ranh lì lợm, nước mũi lòng thòng suốt ngày trèo cây gây họa, nhìn mà hận không thể bợp cho một phát, đào đâu ra ham muốn thân thiện với chúng nữa.


Vân Thường không giống thế, con bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện, thông minh, trắng nõn trắng nà, nhìn là thích rồi. Lúc trước thượng tướng Lục thường hay vừa hút thuốc lá vừa suy nghĩ, sao mình không đẻ một đứa con gái nhỉ.


Từ sau khi Vân Thường về đây, tâm tình mong ngóng con gái của thượng tướng Lục dời cả sang người Vân Thường, thương yêu cô như con gái mình.


Còn Lục Diệp hả? Con trai không phải để đánh để mắng sao? Bé gái dễ thương như Vân Thường mới cần cưng nựng trong lòng bàn tay!


Từ nhỏ Vân Thường đã không được hưởng thụ tình thương của cha. Bàn tay thượng tướng Lục to lớn mạnh mẽ, mẹ cô không thể cho cô điều đó. Tim cô run run, cảm thấy mình vào nhà họ Lục là sự thiên vị lớn nhất đời này mà ông trời dành cho cô.


“Ba, bây giờ con hoàn toàn không sao rồi.” Vân Thường cười rạng rỡ với thượng tướng Lục “Cái gì cũng nhìn thấy hết, sau này còn có thể pha trà cho ba uống!”


Thượng tướng Lục yêu trà, mẹ Vân Thường lại sinh ra ở xứ trà, tay nghề pha trà rất bài bản. Lúc Vân Thường còn bé xíu đã theo mẹ học, tuy không thấu đáo như mẹ cô nhưng tốt xấu gì cũng tính tàm tạm.


“Ồ, tốt! tốt!” Thượng tướng Lục nói liền hai chữ tốt, cao hứng muốn bay lên trời. Quả nhiên con gái vẫn tốt, giống Lục Diệp, đời nào nói pha trà cho ông uống? Cả ngày từ sáng tới tối cứ đơ mặt ra, nhìn như ai thiếu nó tám triệu bạc ấy!


Thiếu tá Lục đáng thương, bị so sánh với Vân Thường, địa vị trong lòng thượng tướng Lục trong nháy mắt biến thành rác.


Nói là sau này pha trà cho ông uống, thượng tướng Lục lại không kịp chờ, cứ bắt Vân Thường pha ngay bây giờ. Vân Thường cũng theo ý ông, cảm thấy lúc này tính thượng tướng Lục thật giống Lục Diệp.


Rốt cuộc uống được trà Vân Thường tự tay pha, thượng tướng Lục sướng vểnh đuôi lên trời, chỉ cảm thấy trà hôm nay sao mà dễ uống thế, uống một ngụm là miệng mồm thơm ngát, kết quả một tách trà uống một tiếng đồng hồ, đến cuối cùng lạnh rồi còn không nỡ đổ, giọt cuối cùng cũng chui vô bụng.


Thượng tướng Lục bám Vân Thường không tha, đang cân nhắc làm sao thuyết phục cô, để cô và Lục Diệp dọn về nhà họ Lục thì thấy Lục Diệp từ trên lầu đi xuống.


Anh mặc một cái áo gió đen mỏng, quần cũng màu đen nốt, cả người nhìn vừa cao ráo thẳng tắp vừa lạnh lùng, anh tuấn vô cùng.


Lục Diệp trước nay không để ý chuyện ăn mặc lắm, toàn mặc đại một bộ đồ là ra cửa, hiếm khi trọng thể thế này. Vì thế cả Vân Thường và thượng tướng Lục đều lấy làm khó hiểu, hai người nhìn anh chăm chăm, không biết anh định làm gì.


“Anh đi ra ngoài một chuyến.” Lục Diệp nhìn Vân Thường “Đi gặp một người, lập tức về liền.”


Hơ? Gặp ai mà long trọng thế nhỉ? Có điều Lục Diệp không nói, cô cũng không hỏi. Chẳng có gì phải lo cả, hai người chung sống bao nhiêu ngày nay rồi, Lục Diệp là người thế nào cô rõ ràng.


Bèn gật đầu “Vậy anh đi đi, giữa trưa có về ăn cơm không?”


“Về.”


“Lái xe cẩn thận.” Vân Thường không quên dặn anh.


Lục Diệp gật đầu, sải chân ra khỏi nhà.


“Nó định đi gặp ai nhỉ?” Thượng tướng Lục đã lớn tuổi, không ít thì nhiều có chút trẻ con, cực kỳ tò mò với người con muốn đi gặp.


Vân Thường lắc đầu, “Con cũng không biết.”


Vân Thường không sao ngờ được, Lục Diệp đi gặp Lâm Ngạn.


Đương nhiên, kỳ thật Lâm Ngạn không hề muốn gặp anh.


“Cám ơn cậu.” Lục Diệp hiếm khi cảm ơn ai, không chỉ vì tính cách của anh vốn thế mà thực tế, anh cũng chẳng có việc cần ai giúp đỡ. Thành ra có thể nghe được một tiếng cám ơn của thiếu tá Lục thật là hiếm có.


Có điều Lâm Ngạn không buồn cảm kích.


“Không cần anh cám ơn.” Mặt anh ta lạnh tanh, đá xoạch cái ghế qua một bên, không thèm mời Lục Diệp ngồi “Tôi giúp Vân Thường vì tôi muốn thế, cô ấy cũng không nói gì hết, mắc gì anh tới cảm ơn?!”


Thật ra anh ta biết, chẳng những Vân Thường sẽ không cảm ơn, thậm chí còn hận anh ta. Nhưng anh ta thật không muốn nghe cái tên này cám ơn! Cảm giác này thật sự quá tồi tệ, quả thật là không ngừng nhắc nhở anh ta, cô đã là vợ người khác, là người một nhà với người ta, căn bản không dính gì đến Lâm Ngạn này nữa!


Sao em trai Vân Thường cứng đầu thế nhỉ? Chân mày thiếu tá Lục chau lại, xem ra rất khó giải quyết, hay là trẻ con làm mình làm mẩy?

Sao em trai Vân Thường cứng đầu thế nhỉ? Chân mày thiếu tá Lục chau lại, xem ra rất khó giải quyết, hay là trẻ con làm mình làm mẩy?


Anh nghĩ nghĩ, giọng điệu lại nhỏ nhẹ đi một chút “Tôi thật tình cảm ơn cậu, chị cậu cũng thế, nên…”


Anh nói chưa xong, Lâm Ngạn bỗng nhiên như mèo bị giẫm phải đuôi, ngoao một tiếng là xù lông. Anh ta từ trên giường giật bắn người dậy, khàn giọng rống lên “Mẹ nó anh nói cái gì? Cô ấy không phải chị tôi! Không phải chị tôi! Cô ấy sẽ không cám ơn tôi! Anh cút! Cút cho tôi!”


Rống xong, anh ta như mất hết sức lực, ôm ngực thở hồng hộc, chỉ là ánh mắt nhìn Lục Diệp còn mang theo địch ý tràn ngập.


Đến mức này rồi, Lục Diệp cũng ý thức được chỗ nào không đúng.


Theo lý thuyết, ở thời khắc nguy ngập đó, Lâm Ngạn cứu Vân Thường chứng tỏ rất để ý cô. Anh cứ tưởng rằng tình cảm chị em giữa họ rất thắm thiết nhưng hiện tại xem ra, hình như không phải thế…


Lục Diệp lùi lại một bước, đôi mắt đen nhánh nặng nề nhìn Lâm Ngạn.


Có lẽ là cảm ứng trời sinh của đàn ông với tình địch, thiếu tá Lục xưa nay luôn chậm chạp, giờ phút này bỗng nhiên nhìn ra được gì đó.


Anh cứ thế bình tĩnh nhìn Lâm Ngạn, nửa ngày mới rít qua kẽ răng “Cậu thích cô ấy?”


Dứt lời, Lâm Ngạn mới rồi còn như con thú bị xiềng đang giãy dụa đột nhiên đỏ mặt lên, song vẫn miễn cưỡng duy trì khí thế của mình “Liên quan gì anh? Anh là cái thá gì?!”


Lâm Ngạn không ưa Lục Diệp, gia thế tốt, địa vị cao thì đã sao? Chẳng phải hơn ba mươi còn không cưới được vợ? Bất quá là mua Vân Thường về rồi, nếu chờ anh ta có tiền có địa vị, nhất định sẽ cướp Vân Thường về!


Có điều Lâm Ngạn quên, trên đời này có một câu là, gừng càng già càng cay, anh ta chê Lục Diệp già, Lục Diệp càng muốn cay chết anh ta!


Lục Diệp vuốt vuốt nút áo, gương mặt xưa nay luôn nghiêm túc bỗng nhiên nặn ra một nụ cười dọa người, lộ cả hàm răng trắng bóc đều đặn, sáng loáng chọc đau mắt Lâm Ngạn.


Anh nói: “Tôi là cái thá gì á? Trên pháp luật, trên thực tế tôi đều là chồng Vân Thường!” Anh ngừng lại, ánh mắt âm u lạnh lẽo “Còn cậu, cả đời này chỉ là em trai cô ấy thôi!”


Thiếu tá Lục thành tinh rồi, không học mà biết làm sao để đạt hiệu suất cao nhất, phương pháp tốt nhất, biện pháp hiệu quả nhất, hung hăng đả kích tình địch của mình!


Lâm Ngạn nghe anh nói xong, xoẹt một cái mặt hoàn toàn tái nhợt.


Thiếu tá Lục sờ cái đầu đinh ngắn ngủn, lòng sướng rơn, ranh con! Kích thích chết mày! Còn dám mơ tưởng Vân Thường nhà tao nữa, lăn càng xa càng tốt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...