40 Ngày Kết Hôn


“Lục Diệp, phải làm vậy thật hả?” Vân Thường bưng tách trà tới gần miệng, nghĩ nghĩ lại thả xuống mím môi, hơi do dự hỏi.


Lục Diệp gật đầu, nhếch môi nở nụ cười tàn khốc, cay nghiệt dọa người “Cần phải thế.” Nói xong, anh cúi đầu quan sát nét mặt Vân Thường “Em không nhẫn tâm?”


Vân Thường lắc đầu, cô đâu phải Đức Mẹ, sau khi bị làm nhục kinh hồn bạt vía như thế mà còn không căm hận kẻ đầu sỏ, có điều cách này có thể làm được à?


Có vẻ Lục Diệp nhận ra nghi hoặc của cô, bàn tay to xoa xoa đầu cô, đôi mắt đen sáng khiếp người “Yên tâm đi!”


Bùi Văn Văn ở trong nhà giam tuy không bị ngược đãi nhưng cô ta tự do quen, trước giờ muốn làm gì là làm, có bị quản chế thế này bao giờ! Đã vậy ba bữa ăn trong đồn cảnh sát khó nuốt muốn chết, căn bản cô ta không ăn được miếng nào!


Cô ta vừa đói vừa giày vò, còn phải đối phó với hết lượt thẩm vấn này đến lượt khác của hình sự, mất đi vòng sáng của nhà họ Bùi, cô ta chỉ là một cô gái bình thường, sao chịu được chứ?


Huống chi không khí trong đồn cảnh sát bản thân nó đã khiến người ta hoảng sợ rồi, dường như bất kể là ai, chỉ cần vào đồn cảnh sát, mặt âm u trong lòng đều bị khuếch đại vô hạn, từ đó thần kinh đặc biệt căng thẳng.


Tố chất tâm lý tốt có lẽ còn chống đỡ được, tâm lý không tốt, chỉ vài tiếng là không chịu đựng được rồi.


Vỏn vẹn nửa ngày, hàng rào tâm lý của Bùi Văn Văn đã sụp, cả người bị vây trong trạng thái nôn nóng, thậm chí còn loáng thoáng xuất hiện khuynh hướng cực đoan.


Nhưng cho dù là vậy, đội hình sự cũng không dám thả người. Tuy Bùi Văn Văn là con gái rượu của trung tướng Bùi nhưng cô ta đã đủ mười tám tuổi, phạm tội thì phải chịu hình phạt, huống chi mặt trên còn có một thượng tướng Lục đè xuống.


Ai dám thả người? Muốn chết hả?!


Lúc Bùi Văn Văn sắp chịu hết nổi thì, cô ta lại được thả ra!


Tâm trạng thay đổi quá nhanh chóng, con người cô ta có chút điên cuồng. Lúc được Bùi phu nhân đón về thì hết khóc lại cười, y hệt người điên.


Nhưng, tâm trạng tiêu cực của cô ta còn chưa phát tiết hoàn toàn thì Bùi phu nhân nói cho cô ta biết Lục Diệp muốn hẹn cô ta đi xem phim.


Bùi Văn Văn sướng rơn, thiếu điều lật cả nhà lên! Cả đêm nào là thử quần áo, nào là trang điểm, không biết làm sao cho đẹp, đến nửa đêm còn chưa ngủ, căn bản không thấy được vẻ mặt lo lắng không thôi của cha mẹ.


“Xin lỗi anh Diệp, em tới trễ.” Dù mới giữa tháng tư, Bùi Văn Văn lại mặc một cái váy đầm ngắn cũn màu xanh da trời, khoác áo không tay màu trắng, dưới chân xỏ đôi giày cao gót xanh lá kiểu Maroc [12], mặt trang điểm sơ sơ.


Cả người quả thật giống như nhành liễu xuân mới nảy mầm, non chảy nước. Mặc dù là cành liễu đó bây giờ đang run lẩy bẩy trong gió rét song vẫn xinh đẹp như cũ.


Nhất là dáng vẻ co ro lúc lạnh, hễ là đàn ông ai thấy mà không bất nhẫn, hận không thể lập tức cởi áo khoác choàng lên người giai nhân ngay.


Nhưng Lục Diệp chỉ sầm mặt, đầu gật một cái thật khẽ tỏ ý đã nghe thấy. Đến một cái liếc mắt cũng không có, dường như Bùi Văn Văn là một cục sình ven đường tùy tiện quơ tay là có cả đống, bố thí một ánh mắt đều lãng phí vậy.


Bản thân trang điểm tỉ mẩn bị người mình thích phớt lờ như thế, Bùi Văn Văn tủi thân vô cùng, cô ta chạy lon ton theo Lục Diệp, cười nịnh nọt, nửa hờn dỗi nửa oán trách “Anh Diệp, mình vào rạp chiếu phim thôi, em lạnh quá hà.”


Cô ta cho rằng Lục Diệp nghe được lời cô ta sẽ có chút tỏ vẻ, không cần anh cởi áo khoác cho cô ta, ít nhất quan tâm cô ta một câu là tốt rồi. Song Lục Diệp không nói cũng chẳng làm gì, chỉ quay lưng sải bước đi tới cửa rạp chiếu phim.


Bùi Văn Văn cắn môi, cực kỳ không cam lòng song không dám nói thẳng với Lục Diệp, đành bất chấp đuổi theo.


Dù sao ít nhất hiện giờ anh Diệp nguyện ý đi xem phim với cô ta, tình cảm không thể một lần là xong, cô ta phải tiến từng bước một.


Ả mù kia tính cái gì? Có biết anh Diệp thời gian dài, tốt với anh Diệp bằng cô ta không? Chẳng phải có bầu thôi sao? Có gì quan trọng đâu? Cô ta cũng có thể!


Mắt Bùi Văn Văn lóe lên thù hận ngút trời song nhìn thấy Lục Diệp mua một bịch bắp nổ to thì chuyển thành ngọt ngào tràn ngập, anh Diệp là của cô ta! Không ai được giành!


Trong rạp vắng ngắt, không một bóng người, Bùi Văn Văn đi vào cứ cảm thấy kỳ quặc. Rạp chiếu phim này có tiếng với hiệu ứng 3D âm thanh nổi, người lúc nào cũng đông, sao hôm nay chỉ có hai người họ?


Cô ta đảo mắt, chẳng lẽ anh Diệp đặc biệt bao trọn vì cô ta?


Cô ta len lén liếc Lục Diệp đang đi bên cạnh, cứ việc tối om om, tim vẫn đập thình thịch không ngớt. Người đàn ông này nghiêm túc nhưng không cứng nhắc, cường tráng mà không đờ đẫn, là lựa chọn kết hôn tuyệt nhất trong lòng cô ta, thế nên cho dù hiện tại anh đã kết hôn, cô ta cũng tuyệt đối không bỏ cuộc!


Trong rạp tối đen, Lục Diệp và Bùi Văn Văn ngồi ở hàng đầu tiên, màn hình lớn còn chưa sáng, khoảng cách giữa hai người tuy gần song không thấy rõ nét mặt đối phương.


“Đeo vào.” Lúc Bùi Văn Văn vừa thấp thỏm lại vừa háo hức thì, giọng nói trầm trầm của Lục Diệp đột nhiên vang lên, tiếp đó, Bùi Văn Văn cảm thấy sống mũi nằng nặng, Lục Diệp đã gắn cặp kính 3D lên mũi cô ta.


Anh Diệp tự tay đeo kính cho mình? Bùi Văn Văn như được uống mật, ngọt ngào làm cả người lâng lâng, màn hình sáng lên lúc nào cô ta cũng không phát hiện.


“Đại Mao, lại đây, tới chỗ chị này.” Vân Thường ngồi xổm trên nền phòng khách, vỗ vỗ hai tay, cô không thấy Đại Mao ở đâu đành dùng cách này thu hút sự chú ý của nó.


May mà Đại Mao thân với cô, Vân Thường vừa kêu liền lon ton chạy tới.


Đại Mao bây giờ không còm cõi bẩn thỉu như lúc mới nhặt được nữa, bộ lông trắng tuyết vừa sáng vừa bóng, thân mình tròn vo, mắt to đen ướt rượt, có cái vẻ hồn nhiên dễ thương đặc trưng của chó con, thật sự là ai gặp cũng thích, ngay cả người làm trong nhà thường ngày thấy nó cũng không nhịn được mà ngồi xuống vuốt lông cho nó.


Vân Thường ôm Đại Mao đã tắm rửa thơm phức vào lòng, vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, cảm thấy hình như cún con này lại nặng thêm không ít.


Chẳng biết có phải lúc bé đói phát sợ rồi không mà khát vọng với đồ ăn của Đại Mao vượt xa mọi thứ. Bất kỳ lúc nào, cho dù mới ăn no xong, chỉ cần có người cho ăn nó sẽ cố sống cố chết nuốt xuống.


Vân Thường cực kỳ lo lắng thói quen này của nó, ngày nào cũng muốn uốn nắn, kết quả lâu như vậy vẫn chưa sửa lại được.


Trong lòng Vân Thường rất ấm, ngay cả tấm thảm trải sàn cao cấp cũng không ấm bằng, Đại Mao sung sướng lim dim mắt, cẳng chân mềm xuống, cuộn tròn trong mình Vân Thường nhắm mắt ngủ mất.


Vân Thường sờ sờ đầu nó, có chút nhàm chán thở dài, chừng nào Lục Diệp mới về?


“Không, không!” Bùi Văn Văn ngã ngồi trên ghế, người gập thành góc dị dạng, ngay cả cái kính 3D to uỵch cũng không giấu được nét mặt kinh khủng.


“Coi cho kỹ.” Lục Diệp ngồi vững như Thái Sơn, hai tay như gọng kềm sắt giữ chặt thân hình Bùi Văn Văn, cưỡng ép thị giác tuyệt đối rõ nét của cô ta nhìn lên màn hình đẫm máu.


Đáng sợ quá! Thật đáng sợ! Mặt Bùi Văn Văn tái mét, cô ta không dám nhắm mắt, cô ta cực kỳ sợ Lục Diệp trừng phạt, chỉ có thể mở to mắt nhìn màn hình, tim cơ hồ muốn vọt ra khỏi cổ họng, lồi ra khỏi mắt.


Cô ta không sao ngờ được Lục Diệp lại đưa cô ta đến xem cái này. Toàn thân run lập cập, đầu đau muốn vỡ ra, tay chân lạnh buốt, đã tê dại hết rồi, giống như không phải của mình nữa, vừa đơ vừa cứng ngắc.


Từng cảnh đẫm máu trên màn hình hãy còn tiếp diễn, một băng cướp tàn bạo hung hãn xả súng vào đứa bé ngơ ngác. Trong nháy mắt, gương mặt ngây thơ non nớt của đứa bé bị đạn nổ tan nát.


Máu thịt tung tóe, cái đầu nhỏ của đứa bé như một đóa loa kèn màu máu, há cái mồm to gào thét muốn nuốt chửng cô ta!


“Á!!!” Rốt cuộc Bùi Văn Văn không chịu đựng nổi thét lên, cả người sụp đổ, nằm gục trên ghế không ngừng co giật, căn bản không cần Lục Diệp đè nữa, hiện giờ đứng dậy cô ta cũng không đứng nổi.


Chẳng những nhìn bằng mắt, còn đeo kính 3D, cái cảm giác đặt mình vào vị trí đó, Bùi Văn Văn nơm nớp sờ đầu mình, không… không phải mình, đầu mình vẫn còn…


Cô ta khóc hu hu, la hét, ánh sáng màn hình phản chiếu khuôn mặt cô ta, một màu xám ngoét chỉ có người chết mới có. Giống như bị người rút hết sức sống một cách bất ngờ, chỉ còn lại cái xác rách nát.


Lục Diệp ngồi bên lạnh lùng nhìn Bùi Văn Văn như trò hề, không có chút thương hại.


Một tay anh tóm lấy cánh tay Bùi Văn Văn, tay kia bốc một nắm bắp lớn hung hăng nhét vào miệng Bùi Văn Văn, kề tai cô ta chậm rãi hỏi: “Đây là quá trình bắt cóc giết con tin, xem hay không?”


Hình ảnh trên màn hình đã tạm dừng, vừa vặn là cảnh con tin bắt cóc ngã trong vũng máu, Bùi Văn Văn kinh hoàng liếc màn hình một cái, thân mình run cầm cập rụt ra đằng sau, bắp nổ trong miệng ướt đẫm bởi nước miếng, có cảm giác dinh dính một cách quỷ dị, giống như là… máu!


Dạ dày cô ta co rút, nước chua xộc lên, cảm giác tởm lợm cũng càng lúc càng dữ dội…


Giọng Lục Diệp vừa trầm vừa thấp, dường như đè ép trăm ngàn cảm xúc tiêu cực, ép cô ta rớt thẳng xuống địa ngục: “Coi cẩn thận! Nhớ kỹ vào!”


“Không, không… tôi không muốn xem! Không muốn xem!”


“Ồ?” Lục Diệp cười lạnh, càng túm chặt cánh tay cô ta hơn “Không muốn xem? Tôi quên, cái trò bắt cóc này cô đã làm qua rồi.”


Bỗng nhiên anh nhẹ giọng, dùng một loại ngữ điệu quỷ dị khiến người ta sởn tóc gáy nhẹ nhàng vang lên bên tai Bùi Văn Văn: “Đầu tiên bọn bắt cóc rút súng ra, kề bên thái dương của cô, sau đó…”


Anh ngừng lại, nhìn vẻ mặt càng kinh hoàng của Bùi Văn Văn, một tay làm thành hình khẩu súng ấn nơi thái dương cô ta “Có phải rất sợ không?”


“Phải, phải…” Nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt Bùi Văn Văn, cô ta hoàn toàn đắm trong thế giới Lục Diệp ám thị.


“Nhưng mà không có ai tới cứu cô…” Giọng Lục Diệp càng nhỏ nhẹ, như một cái lưới nhện dinh dính lành lạnh trong gió, trói cả người Bùi Văn Văn trong đó, không thể trốn chạy.


“Không, không phải! Ba tôi! Mẹ tôi… anh tôi…” Bùi Văn Văn gần như nuốt chửng bắp nổ trong miệng, nói năng lộn xộn không đầu không đuôi, bắt đầu há mồm thở dốc, bộ dạng đó không khác gì người phát bệnh tim.


“Bọn họ đều mặc kệ cô rồi!” Lục Diệp khẽ nói.


Không chờ Bùi Văn Văn phản bác, giọng Lục Diệp đột ngột cất cao, gấp gáp, như con sóng khổng lồ hùng dũng đánh xuống vách đá, nặng nề đập vào ngực Bùi Văn Văn “Ngay lúc này thì, pằng! Viên đạn bắn vào đầu cô!”


“Á!!” Bùi Văn Văn đột ngột ôm đầu điên cuồng nhào xuống đất, vừa lăn lộn vừa kêu đau. Tiếng la thảm thiết hoàn toàn như bị trúng đạn thật vậy. Cô ta vừa lăn vừa nôn mửa, nền nhà sạch sẽ bị cô ta ói đầy thứ dơ bẩn, bản thân cô ta cũng dính đầy mình đầy mặt, giống như vừa ngoi từ hố phân lên vậy.


Lăn lộn mấy vòng, bỗng nhiên mắt cô ta trợn trắng, không thở được hơi nào, ngất luôn.


Bấy giờ Lục Diệp mới bình tĩnh đứng dậy khỏi ghế, từ trên cao nhìn xuống Bùi Văn Văn mấy giây, rồi mới thong dong móc điện thoại ra: “Tiến vào, dẫn em gái anh đi đi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...