40 Ngày Kết Hôn


“Lục Diệp?! Sao con lại về rồi?!” Khóe mắt Lục phu nhân vương nước, sửng sốt nhìn con đẩy mọi người ra đi tới, trong lòng lộp bộp.


“Vân Thường đâu?” Đôi mắt đen sẫm của Lục Diệp nhìn Lục phu nhân không chớp “Vân Thường đâu rồi?”


“Mẹ… không phải mẹ bảo con ở yên trong bệnh viện à, sao con…” Lục phu nhân lắp bắp nói không nên lời. Ánh mắt con hung tàn, như một lưỡi kiếm bén đâm thẳng vào tim bà, không tiếng động lên án bà sơ ý.


“Vân Thường ở đâu?” Nháy mắt trong mắt Lục Diệp gợn lên cuồng phong ngập trời, tình cảm dồn nén một buổi tối phun trào, cơ hồ ép đôi mắt đen nhánh kia đỏ lên!


Lục phu nhân hoảng hốt trước ánh mắt của anh, không tự giác lùi lại một bước, nước mắt vừa ngừng lại rớt xuống.


“Con làm gì đó? Làm phản hả?” Thượng tướng Lục kéo Lục phu nhân ra sau lưng, sầm mặt nghiêm giọng: “Vân Thường bị ba nó bắt đi rồi.”


Dứt lời, sắc mặt Lục Diệp tối sầm, gân xanh nơi thái dương nháy mắt nổi lên, nhảy nhót vặn vẹo, cơ bắp toàn thân căng cứng, như mũi tên lên dây, dường như giây tiếp theo sẽ bắn ra.


Nhìn bộ dạng anh, sao thượng tướng Lục không biết anh đang nghĩ gì, trừng mắt “Con đừng ầm ỹ nữa, ngồi yên trong nhà đi! Vân Thường không thấy đâu, mọi người sốt ruột không kém gì con, nhưng giờ con đi ra làm gì? Làm loạn thêm hả?”


Lục Diệp không nói, chỉ nghiến răng, tiếng răng nghiến ken két vang lên trong phòng khách đang căng thẳng, nghe đặc biệt hãi hùng.


“Đừng nghiến răng!” Thượng tướng Lục chau mày quát. Lúc Lục Diệp tức quá hoặc căm hận quá độ thì hay nghiến răng, thượng tướng Lục không thích cái thói xấu này của anh tí nào nhưng uốn nắn hơn hai chục năm vẫn không sửa được.


Đầu óc Lục Diệp lùng bùng, thượng tướng Lục nói gì anh không nghe lọt. Vân Thường bị bắt cóc? Còn là ba cô nữa!


Là lỗi của anh, anh nên đề phòng từ đầu! Ba Vân Thường đã có thể bán cô cho anh thì chắc chắn chẳng tốt lành gì! Anh nên nghĩ đến! Sao anh lại không nghĩ tới chứ!


Thình lình Lục Diệp lướt qua thượng tướng Lục xông lên lầu, mặc cho thượng tướng Lục quát mắng đằng sau đều không ngừng lại!


Khoanh tay chờ chết không phải là cách giải quyết của anh, bất kể thế nào, tự mình đi tìm cô anh mới yên tâm được!


Lục Diệp kéo tủ đầu giường, móc ra một khẩu súng bắn tỉa lấp lánh ánh sáng lạnh băng, hàn ý trong mắt cơ hồ đóng băng tầm nhìn.


Thượng tướng Lục cực kỳ phẫn nộ đối với hành vi xách súng chạy của con, nhưng ông đã không còn cường tráng như hồi thanh niên nữa rồi, cho dù Lục Diệp đang bị thương ông vẫn không đuổi kịp anh.


Đành trơ mắt nhìn Lục Diệp nhảy lên chiếc xe việt dã dũng mãnh, biến mất khỏi tầm mắt ông như làn khói.


“Thằng khốn! Đúng là khốn nạn mà!” Thượng tướng Lục tức thở hồng hộc, hồi trẻ tính ông cực kỳ nóng nảy, già rồi mới thu lại bớt, hôm nay bị Lục Diệp kích nhất thời bùng nổ.


“Xem nó giống cái gì! Lớn chừng đó rồi!” Ngọn lửa lập lòe trong mắt thượng tướng Lục, tiện tay cầm chén sứ trên bàn hung hăng quăng xuống đất!


“Một mình nó lo lắng thôi chắc? Nói thế mà được à! Em xem ánh mắt nó vừa rồi kìa? Chúng ta là kẻ thù của nó hả?!”


Được rồi, bị Lục Diệp ầm ỹ như thế, lửa giận vì Vân Thường bị bắt hắt cả lên người anh.


“Anh, bớt nóng!” Lục phu nhân lôi thượng tướng Lục ngồi xuống sofa, vỗ ngực cho ông bớt giận, “Tại Lục Diệp sốt ruột quá mà, lúc này anh còn so đo với nó cái gì! Thật là!”


Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, thượng tướng Lục có tức giận ngập trời cũng không trút được lên người Lục phu nhân, đành ngồi nguyên tại chỗ thở phì phò.


“Ngâm một bình trà, lấy tách mới qua đây.” Lục phu nhân gọi người làm, xoa xoa huyệt thái dương của mình, chùi nước mắt còn vương trên mặt, dựa vào vai thượng tướng Lục, “Được rồi, đừng giận nữa, tìm được Vân Thường mới quan trọng.”


Thượng tướng Lục nặng nề thở hắt ra, không nói tiếp nữa.


Lục Diệp biết hiện tại anh cầm súng đi không hợp quy định nhưng anh không lo lắng nhiều được, giờ anh chỉ muốn nắm chắc từng giây từng phút tìm cho được Vân Thường!


“Yên tâm đi, anh Lục, bao trên người em!”


“Lục Diệp? Được! Chuyện nhỏ!”


“Fuck! Anh Diệp yên tâm! Chắc chắn tìm được chị dâu!”




Gọi vô số cuộc điện thoại, người có thể nhờ đều tìm hết, nhưng anh vẫn lo! Lo muốn chết!


Cái lão không bằng súc sinh kia có ngược đãi cô không? Giờ cô đã ăn cơm chưa? Có đói không? Có lạnh không?


Lục Diệp đỏ mắt, lái xe chạy như điên ra ngoài đường vành đai số ba [10], vừa rồi ba anh gọi cho anh, nói Vân Thường bị bắt ra ngoại ô, địa chỉ cụ thể giờ còn đang điều tra.


Cho dù lật từng tấc đất lên cũng được! Chỉ cần tìm được cô, trả cái giá lớn mấy anh cũng không hề do dự!


Chiếc hummer đen gầm rú, như tia chớp đen, khí thế xộc lên mây, mạnh mẽ như có thể rạch nát bóng đêm dày đặc này…


Vân Quang Phương không ở nhà? Không lý nào?


Nhiều năm qua có thể nói Lâm Ngạn rành con người Vân Quang Phương quá đỗi, tuy lão khốn nạn nhưng nếu không bị người đòi nợ, tối nào nhất định lão cũng về nhà.


Chẳng phải lão có trách nhiệm gì với gia đình mà là lão sợ chết, ở bên ngoài không ngủ được, sợ ai thừa lúc lão ngủ say mà giết chết lão.


Lâm Ngạn trào phúng nhếch môi, tưởng mình là nhân vật nào? Ai mà để ý cái mạng hèn của lão!


Lâm Ngạn trở mình, quấn chăn kín mít, không biết tại sao cứ cảm thấy tối nay đặc biệt lạnh.


Anh ta nhắm mắt, đang chuẩn bị ngủ đột nhiên điện thoại thình lình đổ chuông, nghe đặc biệt chói tai. Lâm Ngạn chộp lấy điện thoại, bực mình a lô một tiếng.


“Anh Ngạn, anh đang ở nhà à?”


Lâm Ngạn ghét nhất là đang ngủ mà bị phá, những lúc đó thái độ cực kỳ ác liệt, “Có chuyện thì nói! Không chuyện biến!”


“Vừa rồi em đi bar thì thấy Vân Quang Phương dẫn mấy tên lén lén lút lút, em sợ lão chọc họa gì cho anh nên báo riêng cho anh một tiếng.”

“Vừa rồi em đi bar thì thấy Vân Quang Phương dẫn mấy tên lén lén lút lút, em sợ lão chọc họa gì cho anh nên báo riêng cho anh một tiếng.”


Lâm Ngạn cau mày “Dẫn ai?”


“Không biết, không thấy rõ, tối quá.” Đầu bên kia dừng một chút, hình như hơi chần chừ “Có điều em mới nghe ngóng được, hình như Vân Quang Phương có liên lạc với Bọ Cạp!”


Bọ Cạp là gã buôn người trong kho hàng, tinh quái gian trá, buôn người bao nhiêu năm vẫn không bị tóm, dân đường phố đều gọi gã là Bọ Cạp.


Đầu óc Lâm Ngạn nhanh chóng đảo một vòng, chẳng trách mấy ngày nay Vân Quang Phương rộng rãi thế, hóa ra là móc nối với bọn buôn người!


Có điều liên quan gì đến anh ta, Vân Quang Phương muốn chết thì mặc xác! Vân Quang Phương vào tù anh ta còn vui kia! Ước gì lão ngồi tù cả đời!


Lâm Ngạn ngáp dài, bực bội: “Rồi rồi, không…”


Nói chưa xong thì bị đầu bên kia cắt ngang “Anh Ngạn…” Người kia chần chừ, song vẫn cắn răng nói tiếp “Em nghe nói người Vân Quang Phương bán là một cô gái mù…”


Mí mắt Lâm Ngạn giật giật, lồm cồm bò dậy “Nói tiếp!”


“Em cảm thấy không ổn lắm, liệu… anh Ngạn, không phải lão đã bán chị anh một lần rồi sao, với lại em nghe nói tối nay hình như nhà họ Lục đang tìm người nào đó, em nghĩ…”


Người kia nuốt nước miếng, nghe hơi thở Lâm Ngạn đột nhiên nặng nề, có chút thấp thỏm. Bọn họ theo Lâm Ngạn lăn lộn, có ai không biết, chị kế Lâm Ngạn là bảo bối của anh ta.


“Nói một lần cho xong!” Giọng Lâm Ngạn đã trở nên âm trầm tàn nhẫn.


Người kia không dám chần chừ, nói suy luận của mình một lèo: “Có phải Vân Quang Phương định bán chị anh lần nữa không?”


Con mẹ nó, Vân Quang Phương!


Lâm Ngạn nghiêng đầu kẹp điện thoại, vội vội vàng vàng xỏ quần, khoác áo chạy ra ngoài.


“Biết Vân Quang Phương đi đâu không?”


“Biết, biết” Người kia đáp lịa “Em đặc biệt phái người canh chừng rồi, từ ngoại thành quay về, đi thẳng tới nhà Bọ Cạp ở phía sau Lãm Nguyệt rồi!”


“Làm tốt lắm!” Mắt Lâm Ngạn lạnh băng, anh ta ngắt điện thoại, lái xe phóng tới nhà Bọ Cạp.


“Anh Diệp! Đường vành đai hai, đằng sau bar Lãm Nguyệt! Có một gian nhà thấp màu đỏ, ở chỗ đó!”


Nhận được điện thoại Lục Diệp quay ngoắt đầu xe, thẳng hướng vành đai hai “Người anh em, cám ơn.”


Thời gian trôi thêm một giây, Vân Thường càng nguy hiểm thêm một phần! Lục Diệp hận không thể bay ngay tới phía bắc thành phố, cái cảm giác như đang trong chảo dầu sôi này khiến anh muốn phát điên!


Không thể để cô rời khỏi anh một bước nào nữa! Một giây cũng không được! Ngực vừa căng vừa đau, không biết do vết thương nứt ra hay do cái gì khác, mắt Lục Diệp đỏ ngầu, bắn ra ánh sáng khiếp người, nếu Vân Thường của anh bị tổn thương gì, anh muốn băm Vân Quang Phương làm trăm ngàn mảnh!


“Đếm đi, đây là một trăm ngàn.” Bọ Cạp đưa luôn một vali tiền cho Vân Quang Phương, nghề của bọn chúng xưa nay không có chuyển khoản, ở đâu thì cũng đưa tiền mặt.


Vân Quang Phương cười hềnh hệch, ngồi chồm hổm nhổ nước miếng lên đầu ngón tay, cũng không chê phiền, định đếm từng tờ thật!


Có điều đếm được mười phút, lão mệt không ra hơi, đành đóng vali lại, làm bộ yên tâm nói với Bọ Cạp: “Được rồi, tao tin mày! Người giao cho mày đó, sau này không có quan hệ gì với tao nữa.”


Bọ Cạp gật đầu, chỉ trông cho Vân Quang Phương đi mau mau.


Vân Quang Phương cũng như ý nguyện của gã, xách vali tiền đi ngay, không thèm liếc Vân Thường lấy một cái.


Vân Thường ngồi trên nền nhà lạnh cóng, tay chân đều bị trói, miệng cũng bị nhét giẻ, cảm giác gã buôn người lại gần mình từng chút một, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi với chuyện sắp xảy ra.


“Ôi chao, sao Vân Quang Phương lại đẻ được đứa con gái đẹp thế này! Chậc chậc, đúng là mỹ nhân.”


Gã cười nham nhở, vừa lột quần vừa ngắm nghía mặt Vân Thường.


Dây nịt rớt xuống nền xi măng nghe leng keng, Vân Thường siết chặt nắm đấm, móng tay hơi dài cơ hồ cắm vào lòng bàn tay, ý đồ của gã này không thể nào rõ hơn được nữa, cho dù có chết cô cũng không cho gã thực hiện được!


“Đừng nắm, anh đau lòng lắm.” Con mắt ti hí của Bọ Cạp đầy dâm dục.


Gã đè nghiến Vân Thường muốn chống cự xuống, ánh mắt lượn lờ trên cánh môi đỏ thắm ướt rượt của cô “Cái miệng nhỏ này… không biết mùi vị ra sao đây…”


Lăn lộn lâu ngày khiến Lâm Ngạn quá quen thuộc với mọi ngóc ngách trong thành phố này, lái xe trơn tru thẳng một đường tới nhà Bọ Cạp.


Xách súng xuống xe, đá văng cửa xông vào trong! Hôm nay anh ta đã quyết ý rồi, ai dám cản anh ta, anh ta bắn chết kẻ đó!


Bầy chó to nuôi trong sân nhà Bọ Cạp hung tợn sủa váng lên, nghe trong đêm đặc biệt sởn tóc gáy, Lâm Ngạn không thèm nhìn xông thẳng vào nhà.


Cảnh tượng đập vào mắt cơ hồ làm mắt anh ta nứt ra, người anh ta chỉ dám lén yêu thầm trong lòng bây giờ lại bị cái gã bẩn thỉu này đè dưới người, thiếu chút nữa là bị cởi sạch quần áo rồi!


Máu nóng toàn thân bốc lên đầu, Lâm Ngạn nổi điên xông tới, một tay xách Bọ Cạp lên, giơ chân đá Bọ Cạp còn chưa hoàn hồn vào góc tường, bất chấp tất cả bắn gã một phát.


“Lục Diệp… là anh sao?”


Anh ta lại gần Vân Thường, cởi áo khoác ra khoác vội lên người cô, bồng cô lên ôm riết vào lòng.


Thiếu chút nữa… thiếu chút nữa…


Nhưng còn chưa kịp nói, giọng nói nức nở của Vân Thường như chậu nước lạnh nháy mắt làm người anh ta lạnh ngắt từ đầu tới chân.


Lâm Ngạn định thần lại, ấn gương mặt lạnh buốt của cô vào ngực mình, giọng nói gượng gạo song không khó nhận ra tình nghĩa ẩn giấu trong đó “Không phải anh ta, là tôi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...