40 Ngày Kết Hôn


Không khí bệnh viện thật sự không sao tốt nổi, Lục phu nhân sợ Vân Thường ở trong phòng bệnh cả ngày buồn chán liền dẫn cô xuống lầu tản bộ.


Công trình cơ sở của bệnh viện xây dựng rất tốt, phòng bệnh cao cấp trên lầu sáu, phía dưới là một cái sân lớn, giữa sân có một ao sen. Tuy hiện giờ không có hoa nhưng trong ao xanh biêng biếc, không biết là trồng thực vật thủy sinh chịu lạnh gì nữa.


Tuy Lục Diệp muốn Vân Thường ở cạnh anh thêm một lát nhưng nói cho cùng anh không phải người ích kỷ, vui vẻ để Lục phu nhân dẫn Vân Thường đi.


Bên ngoài đã thoáng có hơi thở mùa xuân rồi, gió bắc rét mướt cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, còn mang theo làn hơi ẩm ướt, thổi trên mặt thật dễ chịu.


Khắp nơi truyền một màu xanh, tuy còn chưa tới mức làm người ta lóa mắt nhưng khó mà bỏ qua được.


Vân Thường ngồi bên ao sen, ngửi mùi cây cối trong lành, cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái lên nhiều.


“Mẹ, chừng nào Lục Diệp có thể ra viện?” Câu này Vân Thường không dám hỏi trước mặt Lục Diệp, chỉ có thể lén lút hỏi Lục phu nhân.


Lục phu nhân tươi cười, nhẹ nhõm khi trút bỏ được gánh nặng “Sắp rồi, khoảng chừng một tuần nữa thôi. Tố chất thân thể Lục Diệp rất tốt, vết thương nhìn kinh khủng vậy chứ chẳng sao hết.”


Không kinh khủng, chỉ làm cả nhà lăn vào chảo dầu một vòng thôi.


Có vẻ như Vân Thường cũng kinh ngạc với tốc độ hồi phục của Lục Diệp “Thật ạ?”


“Ừ,” Lục phu nhân cười tít mắt: “Sức khỏe Lục Diệp từ nhỏ đã không tệ, ngược lại là con,” Bà nhìn Vân Thường “Mẹ hỏi viện trưởng rồi, bốn ngày điều trị một đợt, viện trưởng nói nếu hồi phục tốt, điều trị hai lần là có thể nhìn thấy rồi.”


Người Vân Thường đờ ra, có phần sững sờ “Nhưng… bây giờ con vẫn chưa thấy gì cả.” Bóng tối, toàn bộ vẫn là bóng tối.


Lục phu nhân sờ đầu cô an ủi “Làm gì thần kỳ đến thế được.”


Vân Thường lặng lẽ gật đầu, trong lòng vẫn không ôm hi vọng quá lớn.


“Lạnh không con? Mẹ đi mua đồ ấm tay cho con.” Lục phu nhân xoa tay cô, cảm thấy nhiệt độ hơi thấp.


“Không cần, không cần đâu ạ.” Vân Thường vội vàng lắc đầu “Không lạnh lắm đâu, mùa xuân rồi mà.”


“Sao được.” Trong lúc nói chuyện Lục phu nhân đã đứng dậy “Bên kia có một siêu thị, mẹ quay về liền, con ngồi đây chờ mẹ.”


Lục phu nhân là người nhanh nhẩu, chờ Vân Thường muốn cản thì bà đã đi mất rồi.


Vân Thường hết cách, đành thành thật ngồi tại chỗ chờ bà.


Thật sự cô không lạnh, nhưng cái cảm giác được người khác để bụng thật ấm lòng, khiến người ta trầm mê, tốt tới mức hận không thể moi tim mình ra.


Ngay lúc đó, bên tai bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc “Vân Thường.”


Giọng người này khàn đặc khó nghe do rượu chè lâu ngày, như cái thùng quạt lửa [8] lâu ngày không sửa, kéo một cái là nghe cọt kẹt chói tai.


Vân Thường đang thả lỏng người lập tức cứng ngắc, hai tay cô bám cứng mép bờ ao, sức lớn tới nỗi gần như cắm ngón tay vào đó.


“Ông tới đây làm gì?”


“Mày nói thế là sao, tao là cha mày, không có quyền đi gặp con gái mình à?” Vân Quang Phương phát ra tiếng cười khó nghe, sấn tới trước mặt Vân Thường, mùi rượu nồng nặc làm Vân Thường nín thở.


“Bây giờ mày lăn lộn không sai nhỉ.” Vân Quang Phương đánh giá Vân Thường, lúc nhìn thấy bộ quần áo xịn trên người Vân Thường thì mắt sáng rực.


“Vân Thường, mày không thể quên gốc gác được, kiếm ít tiền cho ông xài coi!”


Vân Thường tức run người, răng cũng nghiến ken két, ra sức kềm chế cơn giận lan tỏa toàn thân mới không quát lên.


Cái người trước mặt này là cha đẻ của cô nhưng từ nhỏ tới lớn, lão ta chưa hề thực hiện trách nhiệm của một người cha lần nào.


Khi cô lên cấp một, Vân Quang Phương vào tù lần thứ tư, lý do đủ cả, ẩu đả đánh nhau, âm mưu cưỡng hiếp không thành, cướp giật…


Trong lòng cô, căn bản không có cái từ cha này, cho dù chỉ là khái niệm. Từ nhỏ tới lớn, đều là mẹ chống đỡ vất vả nuôi cô.


Nhà nghèo rớt mồng tơi, cả tháng không có tí đồ mặn nào mà ăn, nhưng Vân Quang Phương ra ngoài ăn một bữa có thể xài hết sinh hoạt phí một tháng của cả nhà.


Chờ cô lên cấp ba, Vân Quang Phương càng thậm tệ hơn, mẹ cô kiếm được bao nhiêu tiền đều bị ông ta cầm đi ăn nhậu cờ bạc gần hết, uống say lại về nhà nằm lăn ra đó, không làm gì cả.


Nhà ở trong nội thành, nước uống rất khó khăn, phải đi ra giếng nước công cộng cách nhà gần trăm mét gánh nước. Mỗi bữa Vân Thường tan học về nhà, thấy bóng lưng gầy yếu gánh hai thùng nước của mẹ, hận không thể một dao chém chết Vân Quang Phương cho rồi!


Khuyên mẹ ly hôn bao nhiêu lần nhưng không có kết quả, Vân Thường chỉ đành nỗ lực hết sức mình lao động giúp mẹ để giảm bớt gánh nặng trên người bà.


Nhưng, đến khi mẹ cô vì quá lao lực mà bị tai nạn xe chết trên đường rồi, Vân Thường thật sự cảm thấy cuộc sống không còn chút hi vọng nào nữa.


Những ngày đó, ngoài việc nhìn di vật mẹ chảy nước mắt ra cô không làm gì cả.


Hễ nhắm mắt lại, dường như mẹ cô ở ngay trước mắt, dịu dàng cười với cô, Vân Thường, Vân Thường, dậy đi, ăn cơm đi. Song mở mắt ra, không có gì cả ngoại trừ khoảng không trước mắt.


Một tháng sau, vất vả lắm cô mới không rơi nước mắt cả ngày thì, đột nhiên Vân Quang Phương nói muốn cưới vợ.


Vỏn vẹn một tháng, mẹ cô mới mất có một tháng, gã đàn ông vô lương tâm này nói muốn cưới người khác.


Vân Thường không cản lão, cản cũng vô dụng. Tối đó cô thu dọn quần áo, chuẩn bị đi thẳng đến trường. Lúc đó, thông báo nhập học của cô đã gửi về rồi, mẹ lén lút dành dụm học phí đủ cho cô qua được một học kỳ.


Không có mẹ, cô không sống nổi ở cái nhà này nữa.


Song kế hoạch chạy trốn bị Vân Quang Phương phát hiện phá vỡ. Tối đó Vân Quang Phương suýt đánh chết cô, dùng thắt lưng quất, dùng ghế đập, thành thử ngày Vân Quang Phương tái hôn thậm chí cô không bò dậy nổi.


Những ngày tiếp đó càng như đi trên lớp băng mỏng, Vân Quang Phương không xem cô là con, mẹ kế càng bới lông tìm vết, chỉ có em trai mẹ kế dẫn theo, Lâm Ngạn là có thái độ không tệ với cô mà thôi.


Vân Thường cũng không nhớ được bao nhiêu lần mình đã khóc trong mơ rồi tỉnh nữa. Rốt cuộc chịu đựng tới ngày khai giảng, cô mừng suýt khóc. Vân Quang Phương không muốn cho cô đi học đại học, một xu tiền cũng không cho, thậm chí muốn bắt cô ở nhà làm thuê nuôi gia đình. Nhờ Lâm Ngạn giúp cô trốn nhà, bấy giờ cô mới kịp đến trường báo danh.


Bốn năm đại học, cô chưa hề về nhà, càng không lấy của Vân Quang Phương một đồng. Lúc khó khăn nhất, mùa đông cô nốc nước lạnh ừng ực lấp bụng, đến cuối cùng vẫn vượt qua được, còn có một công việc khá khẩm.


Cô cho là cuộc đời xui xẻo của mình từ đây chấm dứt, ai mà ngờ mới đi làm được nửa năm, vì tai nạn xe mà mắt mù, lại bị tống về nhà.


Vân Quang Phương cực kỳ bất mãn khi cô ngồi nhà cả ngày, mấy lần muốn đuổi cô đi, nói là mình không nuôi nổi cô.


Vẫn là Lâm Ngạn che chở cô, mới khiến người mù như cô ở được trong nhà mấy tháng.


Mọi bước ngoặt đều xuất hiện sau lần Lâm Ngạn say rượu. Anh ta đè cô xuống giường, vừa lột đồ cô vừa nói thích cô. Vân Thường liều mạng chống cự nhưng không sao địch nổi sức đàn ông.


Thật ra cô nên cám ơn Vân Quang Phương. Thời khắc mấu chốt, Vân Quang Phương vốn ra ngoài đột nhiên quay về, thấy tình cảnh trước mắt ngẩn ra, xông tới cho Vân Thường mấy cái bạt tai, đánh cho cô chấn động não nhẹ.


Tuy cô và Lâm Ngạn không có quan hệ huyết thống nhưng tên thì có trong sổ hộ khẩu.


Cha cô, cha ruột cô, chửi cô là đồ đĩ, chẳng những chửi cô, còn chửi mẹ cô.


Chừng đó Vân Thường mới biết, sở dĩ Vân Quang Phương tệ bạc với mẹ con cô là vì lão nghi ngờ mẹ cô ngoại tình với người khác trong thời gian lão đi tù, đến cuối cùng còn nghi ngờ cô không phải con ruột lão.


Vân Thường không biết Vân Quang Phương liên lạc với Lục phu nhân bằng cách nào, chờ đến khi cô biết thì tất cả đã xong hết. Cô bị cha bán, bán lấy hai trăm ngàn.


Hơn nữa, ngày cô bị đưa đi, lão ta còn chính mồm nói với cô, sau này muốn ăn cũng đừng tới tìm lão, quan hệ của cô và lão chấm dứt.


Tất cả hồi ức như một tấm mặt nạ máu me đầm đìa, vừa tháo ra là có thể nhìn thấy mặt mày đầy máu. Vân Thường chỉ cần nghĩ đến giờ phút này Vân Quang Phương ở gần cô như thế là cơn giận bốc lên như lửa cháy ngút trời, hừng hực thiêu đốt. Căm hận không thể xóa sạch mọi dấu vết về Vân Quang Phương!


“Tôi không biết ông, ông đi đi.” Người Vân Thường run khan, song vẫn đè nén tâm trạng bùng nổ của mình, cúi đầu hờ hững.


“Hừ, rời nhà mấy ngày đã quên ông rồi?” Vân Quang Phương hừ lạnh một tiếng, “Tao cũng không cần nhiều, hai ba chục ngàn là được, Vân Thường, tao nuôi mày uổng cơm à?”


Vân Thường bị ông ta chọc tức thiếu điều muốn cười “Ông nuôi tôi? Tôi là do mẹ tôi nuôi lớn! Ông nuôi toàn là đám gái đứng đường!”


“Mày!” Vân Quang Phương tức giơ tay lên, mắt thấy sắp trúng mặt Vân Thường thì lão sực nhớ mình đang có việc nhờ cô đành hậm hực thả tay xuống.


“Vân Thường, tao cũng biết mày không coi tao là ba, mày cho tao năm chục ngàn! Không, ba chục thôi, tao lập tức đi ngay, không tới tìm mày nữa, mày thấy sao?”


“Tôi không có tiền.” Giọng Vân Thường không đổi, cơ hồ đóng thành băng “Một xu cũng không có!”


“Vân Thường! Mày đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” Giọng Vân Quang Phương hung tợn làm như đối diện không phải con mình mà là kẻ thù “Chắc mày cũng không muốn nhà họ Lục biết chuyện mày và Lâm Ngạn nhỉ!”


Ngực Vân Thường phập phồng dữ dội, chỉ cảm thấy máu toàn thân dồn hết lên đầu, xung lực lớn khiến cả người cô choáng váng.


Cô siết năm đấm, vất vả lắm mới giữ được tư thế hiện giờ “Ông muốn làm gì cứ làm.”


Vân Quang Phương không ngờ rắn mềm gì cô cũng không ăn, nhất thời không nói nên lời. Lão nhìn gương mặt thanh tú của cô, tay phải ngứa ngáy hận không thể tát thẳng vào đó!


Nhưng lúc đuôi mắt liếc về hướng siêu thị, lão dằn cơn xúc động xuống, vội vàng vòng qua ao sen chạy đi, quẳng lại một câu ác độc,


“Đừng tưởng vậy là xong, mày chờ đó cho tao!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận