40 Ngày Kết Hôn


“Sợ cái gì? Hử?” Tay anh ta không ngừng cọ xát trên mặt Vân Thường, lực đạo càng lúc càng lớn, ngón tay lạnh lẽo chạm vào gò má ấm áp của cô, điên cuồng cướp đoạt hơi ấm trên mặt cô.


Lưng Vân Thường dính cứng vào tường, người cứng đờ không nhúc nhích, cả hơi thở cũng ngưng lại, giọng cô run run, cổ họng khô khốc đáng sợ, há miệng, vất vả lắm mới nói được một câu “Sao, sao anh… lại ở đây?”


Đây là khu vực phòng bệnh cao cấp, người bình thường căn bản không thể vào, làm sao Lâm Ngạn tìm được chỗ này? Hơn nữa… quan trọng nhất là, anh ta đến đây làm gì?


“Đương nhiên tới tìm cô rồi,” Anh ta ngừng lại, nhìn gương mặt trắng bệch của Vân Thường, bồi thêm một câu “Vân Quang Phương bảo tôi đến. Vả lại tôi cũng rất nhớ cô, chúng ta không gặp nhau một tháng rồi!”


Vân Thường không nghe thấy câu sau, một chữ Vân Quang Phương đủ đoạt hết sự chú ý của cô rồi.


“Có chuyện gì? Tôi không còn quan hệ gì với ông ta nữa.” Tim Vân Thường đập thình thịch, cứ việc không nhìn thấy thì áp lực người này mang đến cho cô đủ để cô sụp đổ trong nháy mắt.


“Thật là vô tình mà.” Lâm Ngạn tặc lưỡi than thở, đột nhiên nhốt Vân Thường vào trong hai cánh tay của mình, hơi thở nóng ẩm như một con thú hoang bò sát trong bóng tối, nhớp nháp phả lên vành tai Vân Thường “Mặc kệ là với tôi hay là với ba cô… hoặc là với bất kỳ ai?”


Anh ta nói đến đó đột ngột dừng lại, đôi mắt đen nhánh khóa chặt trên cái cổ trắng nõn thon dài của cô, dường như trên đó có thứ gì hấp dẫn anh ta mãnh liệt.


“Tốt xấu gì chúng ta cũng một đêm vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, cô nói phải không, chị?”


Người Vân Thường run lên, răng cắn chặt môi mới miễn cưỡng kềm chế bản thân, không khiến cô suy sụp ngay tại chỗ.


Tim đau đớn vì câu nói của anh ta, vết thương vùi sâu nơi đáy lòng bị anh ta cứng rắn chọc thủng, đau đến run cả người.


Vốn tưởng sẽ không bao giờ có mối liên hệ gì với người này nữa, nhưng hình như trời xanh không muốn ưu ái cô quá. Mỗi lần cô sống khá hơn một chút lại có bất trắc tới phá vỡ hạnh phúc đó.


“Sao không nói? Không muốn thấy tôi?” Mặt Lâm Ngạn tươi cười, trong mắt lại lạnh băng, anh ta ngước mắt liếc nhìn phòng Lục Diệp, cơn tức bùng lên trong mắt “Anh ta tốt chỗ nào, tốt đến độ cô quên hết tất cả?”


Lục Diệp, cái tên này dường như là ngọn lửa trong nhà giam tối đen không thấy ánh mặt trời, thoáng chốc khiến Vân Thường giãy dụa bước ra khỏi địa ngục vô tận.


Phải rồi, bây giờ không như trước nữa, cô không còn là Vân Thường mù mắt, chỉ có thể mặc người lăng nhục nữa. Cô có Lục Diệp, còn có bé cưng của họ.


Cô không sợ những người này nữa! Cô muốn hung hăng phản kích lại những kẻ ức hiếp cô hồi trước!


Vân Thường siết chặt nắm tay, giấu đi mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay mình, đột nhiên ngước lên.


“Lâm Ngạn,” Cô ngẩng đầu lên vuốt lại tóc, mượn cớ này dùng tay che giấu nét hoảng loạn trong mắt “Cho dù anh có nói nhăng nói cuội đổi trắng thay đen thì cũng không thay đổi được sự thật anh là kẻ cưỡng dâm!”


Giọng cô bình tĩnh, không nghe ra bất cứ ngụ ý gì. Sau khi xảy ra chuyện đó đây là lần đầu tiên cô thản nhiên đối mặt thế này. Nói ra rồi, Vân Thường lại phát hiện, cái quá khứ không dám nghĩ lại đó hình như chẳng đáng sợ lắm.


Đồng tử mắt Lâm Ngạn co lại, gương mặt trẻ trung đẹp trai kia đầy hổ thẹn và giãy dụa, mới rồi ngả ngớn hùng hổ hăm dọa nháy mắt bị đè xuống “Tôi đã nói chỉ vì tôi uống say quá! Với lại…” Anh ta có vẻ đau khổ nhắm mắt lại “Không phải… tôi không làm được gì cả sao?”


“Đừng tới tìm tôi nữa,” Sương mù dâng đầy mắt Vân Thường “Quá khứ đã là quá khứ, Vân Quang Phương cũng vậy, anh cũng thế, tôi không muốn gặp ai hết.”


Bỗng dưng Lâm Ngạn túm tay Vân Thường, sức lớn đến nỗi Vân Thường đau đớn vô cùng song không sao giãy ra được.


“Cô đang sợ? Sợ anh ta biết quan hệ giữa chúng ta?”


“Tôi và anh không có quan hệ gì hết! Cũng không có quan hệ gì với Vân Quang Phương!” Giọng Vân Thường vang vọng trong hành lang trống trải, lạnh lẽo vô tình thấy rõ.


Như con dao băng bén ngót cắt qua tim Lâm Ngạn, vừa lạnh vừa đau.


Anh ta cười lạnh lùng, buột miệng nói the thé đến nỗi bản thân cũng hết hồn “Phải! Bây giờ cô bấu víu người có tiền rồi! Đương nhiên không vừa mắt chúng tôi!”


Vân Thường hất tay anh ta ra, phẫn nộ chực chờ thiêu đốt.


“Anh muốn tôi phải đối xử tử tế với người cha bán tôi đổi lấy hai trăm ngàn và người em trai suýt nữa cưỡng hiếp tôi?” Giọng cô không lớn nhưng dường như căm hận cực điểm, từng câu từng chữ rít qua kẽ răng “Nằm mơ đi!”


“Vân Thường! Tôi…”


“Đây là phòng bệnh cao cấp, người ngoài không được vào, nếu anh không đi tôi gọi người tới.” Vân Thường cầm chặt tay nắm cửa phòng tiểu phẫu, định mở ra, hình như sực nhớ ra gì đó, cô quay đầu cười tươi tắn với Lâm Ngạn “Mặc kệ Vân Quang Phương kêu anh tới tìm tôi làm gì, tôi đều không quan tâm. Đúng rồi, đừng quên nói với ông ta giùm tôi, tôi đã biết rốt cuộc mắt mình bị làm sao rồi, nếu ông ta còn chút lương tâm, sau này đừng liên lạc với tôi nữa!”


Nói xong, cô không cho Lâm Ngạn có cơ hội mở miệng nữa, đẩy cửa vào phòng tiểu phẫu, đóng cửa kín lại.


Lần này, đừng ai xem cô là quả hồng mềm nữa! Lâm Ngạn không được! Vân Quang Phương càng không được!


Lâm Ngạn đứng đờ ra đó ngơ ngác nhìn cô đẩy cửa vào phòng tiểu phẫu, trong mắt ngập đầy hối hận, hốc mắt đỏ lên.


Hồi lâu, anh ta tì trán vào vách tường lạnh lẽo, bịt chặt tim mình, ngay cả bả vai cũng suy sụp rũ xuống.


Lâm Ngạn đến làm cả ngày Vân Thường không được vui vẻ, có điều may mà Lục Diệp ở cạnh cô, nói nói cười cười mới làm cô khá hơn một chút.


Bữa tối, do vết thương nên Lục Diệp không được phép ăn quá nhiều đồ tanh, thành thử Lục phu nhân dặn nhà bếp làm mấy món thanh đạm và cháo cho anh.


Nhưng đồ ăn của Vân Thường thì hoàn toàn trái ngược. Lục phu nhân sợ cô không đủ dinh dưỡng, biến đổi đủ cách làm đồ bổ, quả thật là muốn nuôi Vân Thường thành một con heo.


Lục Diệp không thích ăn đồ nhẹ, bây giờ nhìn đồ ăn trước mặt Vân Thường, nhìn lại mình càng nuốt không trôi. Vốn dĩ anh rất muốn gắng gượng nuốt cho xong nhưng thực sự là đối lập quá lớn.


“Khụ khụ, Vân Thường,” Lục Diệp vờ ho một tiếng, gọi Vân Thường đang bày bát đũa.


“Sao vậy? Vết thương đau à?” Tay Vân Thường run lên, thiếu chút làm rớt đũa xuống đất. Bây giờ cô cứ như chim sợ cành cong vậy, chỉ cần Lục Diệp vừa thốt, thần kinh lập tức căng như dây đàn, sợ vết thương của Lục Diệp đau, ngứa.

“Sao vậy? Vết thương đau à?” Tay Vân Thường run lên, thiếu chút làm rớt đũa xuống đất. Bây giờ cô cứ như chim sợ cành cong vậy, chỉ cần Lục Diệp vừa thốt, thần kinh lập tức căng như dây đàn, sợ vết thương của Lục Diệp đau, ngứa.


Phản ứng của cô làm Lục Diệp vui vẻ, còn cố ý vờ đáng thương, hừ hừ hai tiếng sán đến trước mặt Vân Thường “Ừ, hơi đau.”


Vân Thường nghe liền nóng nảy “Vậy làm sao giờ? Em đi tìm bác sĩ!” Nói rồi muốn đứng dậy.


May mà Lục Diệp nhanh tay lẹ mắt níu cô lại “Không sao,” sợ cô lo lắng quá lại giải thích “Sau khi mổ thường hay đau.”


“Thật à?” Vân Thường bán tín bán nghi, sợ anh đau còn cố nhịn.


Lục Diệp ừ một tiếng, liền đó lại mặt dày nói: “Vân Thường, đồ ăn thanh đạm quá à.”


Vân Thường không hiểu “Bệnh thì phải ăn nhẹ chứ?”


“Anh ăn không nổi.” Lục Diệp nhìn đồ ăn phần Vân Thường nuốt nước miếng “Anh muốn ăn thịt.”


“Ráng nhịn một chút, chờ vết thương khép miệng là được rồi.”


“Anh ăn một miếng thôi.” Thiếu tá Lục đoán chắc Vân Thường mềm lòng, giọng nói đáng thương nhẹ như lông vũ, gãi gãi trong tim Vân Thường.


“Chỉ một miếng thôi?”


“Ừ!”


Vân Thường gắp một miếng thịt, do không thấy đường nên tay cô chỉ treo lơ lửng “Thế này đủ chưa?”


Dứt lời, thịt trên đũa đã chui vào miệng Lục Diệp.


Thiếu tá Lục là động vật ăn thịt trăm phần trăm, đương nhiên một miếng thịt không thỏa mãn rồi, tiếp đó lại nằn nì quấn quýt chơi xấu đủ kiểu, rốt cuộc thành công lừa được nửa chén thịt, bấy giờ mới thỏa mãn chùi miệng.


Ăn xong, bác sĩ lại tới kiểm tra tình hình vết thương của Lục Diệp, xác định không có gì bất thường mới đi.


Vân Thường vào nhà tắm tắm rửa. Lục Diệp buồn chán nằm trên giường. Giữa trưa lúc nóng nhất đã lau người rồi, tối không cần lau nữa.


Chẳng biết chừng nào vết thương mới lành đây, Lục Diệp than thở, cái cảm giác nhìn mà không ăn được này thật là bực mình!


Buổi tối lúc ngủ, thiếu tá Lục lại không an phận rồi. Cứ muốn túm Vân Thường lên giường anh, lần này nói gì Vân Thường cũng không nghe.


Hiện giờ Lục Diệp cần phải chú ý vết thương, mắt cô không thấy, lỡ sơ suất đụng phải vết thương của anh thì to chuyện.


Có điều Vân Thường đánh giá thấp quyết tâm của thiếu tá Lục, anh thấy Vân Thường không qua liền ngọ nguậy định bò qua đó!


Vậy sao được! Anh làm Vân Thường hoảng hồn. Gối đầu cũng không lấy ngoan ngoãn chạy sang giường thiếu tá Lục, rón rén nằm lên.


Cuối cùng cũng lôi được vợ lên giường, thiếu tá Lục ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người Vân Thường, thoải mái thở ra một tiếng. Hiện giờ anh không dám nằm nghiêng, chỉ có thể nằm ngửa, liền kéo Vân Thường dựa đầu vào vai anh.


Vân Thường không dám rục rịch, đành mặc anh sắp xếp, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn không yên tâm, lại dặn Lục Diệp: “Ban đêm em mà đụng trúng anh, nhất định anh phải gọi em dậy.”


Mắt Lục Diệp tràn đầy dịu dàng, chỉ cảm thấy tim như tan chảy vì câu nói này của cô. Anh thò tay cầm bàn tay nằm ngay ngắn bên hông của Vân Thường, cất giọng trầm thấp trong bóng đêm “Vân Thường…”


“Dạ?”


“Hôn anh, được không?”


Còn lâu mới hôn! Mặt Vân Thường nóng lên, lặng lẽ dịch đầu ra ngoài. Mới động đậy đã bị thiếu tá Lục phát hiện rồi.


“Vân Thường…” Giọng đàn ông trầm trầm, còn mang theo chất khàn đặc trưng của người mới bệnh nặng. Giọng điệu mềm mại hơn thường ngày nhiều lắm, nghe đáng thương lạ lùng, còn khiến người ta có chút đau lòng nữa.


“Em không muốn hôn anh hả?”


Vân Thường hơi hoảng, nén thẹn thùng giải thích “Không, không phải, em…” Cô ngẫm nghĩ, đầu óc đột nhiên sáng lên “Em không nhìn thấy, không hôn tới được!”


“Không sao, em nhoài lại đây cho anh hôn là được.”


Còn lý do gì nữa không? Không có. Vân Thường dè dặt đưa gương mặt đỏ bừng lại gần Lục Diệp, vừa nhích vừa hỏi Lục Diệp có đụng tới anh không.


Lục Diệp cũng nhẫn nại, hướng dẫn cô từng chút một.


Đợi đến khi Vân Thường nhổm người đối mặt với Lục Diệp, cả hai người đều có cảm giác nhẹ nhõm.


“Cứ như vậy, cúi thấp xuống.” Giọng Lục Diệp càng khàn song lại quyến rũ chết người. Vân Thường cúi thấp đầu từ từ song không hôn chính xác lên môi Lục Diệp mà đụng phải má anh.


“Nhích qua bên trái một chút.” Lục Diệp đưa tay sờ mặt cô, lòng bàn tay nóng ran.


Cánh môi giao hòa, không còn khoảng cách, tim hai người đều đập dồn, tiếng thịch thịch trong bóng đêm nghe rõ mồn một.


Lục Diệp nghĩ, đời anh, đến đây tóm lại là viên mãn rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...