40 Ngày Kết Hôn


Châm cứu xong, Vân Thường cùng Lục phu nhân về nhà. Hiện giờ Lục phu nhân canh chừng cô kỹ lắm, căn bản không cho phép cô đi một mình, sợ cô đụng chỗ này chỗ kia.


Tuy Vân Thường rất tự tin vào bản thân nhưng bởi vì trong bụng có một quả trứng nên cũng không thể giống như trước, muốn đi đâu thì đi. Dù sao quả trứng này thật sự quá yếu ớt, cô phải cẩn thận che chở. Thế nên hiện giờ phạm vi hoạt động của cô cơ bản giới hạn trong nội bộ khu nhà.


May mà lần đầu làm mẹ, tâm tình Vân Thường vừa háo hức vừa thấp thỏm, sờ bụng mình thôi cũng có thể nghiên cứu nửa ngày, thành thử cũng không cảm thấy buồn chán.


Ăn xong bữa tối, Vân Thường ngồi trong phòng khách chơi với Lục phu nhân và thượng tướng Lục một lát liền bị Lục phu nhân đuổi về phòng nghỉ ngơi.


Tắm rửa xong, ôn tập chữ nổi học mấy ngày trước lại một lượt, bấy giờ Vân Thường mới nằm xuống giường chuẩn bị ngủ.


Song không biết sao, tối nay cô ngủ không được, tâm trạng đảo lộn khó chịu, vừa buồn bực vừa rầu rĩ, lăn qua trở lại trên giường mãi mà không buồn ngủ.


“Cái gì?” Thượng tướng Lục siết điện thoại trong tay, mặt lập tức biến sắc, gân xanh trên trán giật giật, Lục phu nhân ở bên nhìn mà bất an.


Bao nhiêu năm rồi… lần trước chồng bà có nét mặt thế này là khi sĩ quan huấn luyện của ông bị xã hội đen bắn vỡ đầu…


“Tôi tới ngay tức khắc!” Thượng tướng Lục nói xong lập tức ngắt điện thoại, áo khoác cũng không kịp mặc, nhảy bật dậy khỏi giường định chạy ra ngoài.


“Xảy ra chuyện gì?” Lục phu nhân choàng áo ngoài lên đuổi theo hỏi thượng tướng Lục.


Thượng tướng Lục đang chạy khựng lại, cuối cùng quay đầu, ánh mắt phức tạp “Anh nói cho em, em đừng kích động, Lục Diệp bị thương rồi, đã chuyển từ bệnh viện bên HảiNam về, có lẽ…” Ông dừng lại, giọng hơi run “Tình huống không ổn lắm.”


Tim Lục phu nhân ngừng đập, hô hấp cũng khó nhọc, nước mắt trào ra.


Nhưng bà không ầm ỹ, chỉ run run cài khuy áo, môi run rẩy: “Dẫn em đi, em đi bệnh viện với anh!”


Thượng tướng Lục thoáng lưỡng lự: “Vân Thường…”


“Đừng nói với nó! Để nó nghỉ ngơi đàng hoàng! Không đến lúc vạn bất đắc dĩ, giấu được bao lâu thì giấu!”


Thượng tướng Lục gật đầu, dặn dò người làm mấy câu mới dẫn Lục phu nhân hớt hơ hớt hải đi bệnh viện.


Tuy đã nửa đêm nhưng đèn đuốc trong bệnh viện sáng choang, người không thấy giảm bao nhiêu.


Lục phu nhân bám chặt lấy thượng tướng Lục, chạy tới phòng cấp cứu.


Ngoài cửa phòng cấp cứu đứng một hàng lính, người nào cũng mặc áo ngụy trang, mặt còn có thuốc màu chưa rửa sạch, đứng thẳng lưng, trên người mang theo sát khí, nhìn hoang dã mà dũng mãnh.


Lục phu nhân ráng kềm nước mắt có xu hướng chảy xuống lần nữa, nếu con bà không bị thương sẽ thẳng tắp đẹp trai hơn bất cứ người nào đứng đây, nhưng mà…


“Tình hình sao rồi?” Thượng tướng Lục làm lính cả đời, khí thế toàn thân tản ra không hề che giấu, vừa mạnh mẽ vừa cứng rắn, cho dù là những người lính đặc chủng này vừa từ rừng mưa bước ra vẫn không bì được.


“Báo cáo thủ trưởng!” Một người lính bước đến trước mặt thượng tướng Lục, so vai, dập hai gót chân, cung kính chào ông, sau đó liếc nhìn hướng phòng cấp cứu, trong mắt thoáng ảo não và sát khí “Tên cướp bắn một phát vào ngực thiếu tá Lục, lúc đó thiếu tá lệnh cho chúng tôi rút lui…”


Người lính kia nói gì sau đó thượng tướng Lục đã không nghe được nữa, một câu bị súng bắn vào ngực khiến tim thượng tướng Lục thắt lại. Ngực, là chỗ nào chứ, tim đó!


Con trai ông từ khi làm lính tới nay tuy thương lớn thương nhỏ gì đều đã bị qua nhưng đây tuyệt đối là lần nghiêm trọng nhất. Nếu không cẩn thận… thượng tướng Lục căn bản không dám nghĩ tiếp.


Thượng tướng Lục gật đầu, sắc mặt vẫn nghiêm túc như thường, không nhận ra được nét lo âu sợ hãi. Chỉ là nắm đấm siết chặt cùng gân xanh trên mu bàn tay đã tiết lộ tâm trạng thật của ông.


Giờ phút này tim Lục phu nhân cũng như đang trong chảo dầu sôi, đau buốt, đau tới mức phát sốt.


Nhưng mà phải nhịn! Không thể suy sụp! Phải cùng chồng chờ kết quả phẫu thuật! Con bà là người kiên cường nhất, cũng là người có trách nhiệm nhất, tuyệt đối sẽ không làm cả nhà già trẻ lớn bé lo lắng cho mình!


Lục phu nhân quay mặt đi, trán tựa vào vách tường, từng giọt nước mắt nhỏ tí tách xuống hành lang lạnh băng của bệnh viện.


Lục Diệp là đứa con ngoan nhất trên đời, trừ chuyện tình cảm của nó, bà chưa hề phải lo lắng thay cho nó bất cứ chuyện gì.


Con bà rất xuất sắc, từ nhỏ đã hiểu chuyện, có lẽ là vì kế thừa dòng máu nhà họ Lục, tính cách gần như đúc ra từ một khuôn với thượng tướng Lục. Tuy nhìn có vẻ lạnh lùng cứng rắn, thực tế lại mềm lòng nhất. Rất bao dung bà, thậm chí có thể nói, hai người đàn ông một lớn một nhỏ nhà họ Lục đều chiều bà.


Người ngoài đều hâm mộ bà có một người con ngoan, bà cũng kiêu ngạo vì con. Nhưng có ai biết, bao nhiêu lần Lục Diệp đi làm nhiệm vụ là bấy nhiêu đêm bà thao thức không ngủ.


Lo lắng, sao không lo cho được! Mặc dù biết nó rất dũng mãnh nhưng con đi ngàn dặm mẹ lo âu, càng huống chi mỗi lần nó tham gia, đều là loại nhiệm vụ đi lại trên lằn ranh sinh tử.


Chỉ là nhiều năm nay, Lục Diệp vẫn không xảy ra chuyện gì to tát, bà cũng dần dần thả lỏng, ai ngờ ngay lúc bà không đề phòng, nỗi lo ngày ngày đêm đêm trước kia thoáng cái thành sự thật, đột ngột quá khiến bà không sao tiếp thu được.


Thượng tướng Lục nắm chặt tay Lục phu nhân, ôm bà vào lòng, giọng nói trầm thấp vang bên tai bà: “Đừng lo.”

Thượng tướng Lục nắm chặt tay Lục phu nhân, ôm bà vào lòng, giọng nói trầm thấp vang bên tai bà: “Đừng lo.”


Lục phu nhân nhắm mắt, vùi đầu vào lòng thượng tướng Lục, không nói chuyện, nước mắt chảy không ngừng.


Lúc này, đèn đỏ trên cửa phòng mổ vụt tắt, cánh cửa nặng nề từ từ đẩy ra. Thần kinh tất cả mọi người căng ra, thân thể thượng tướng Lục cứng đờ như khúc gỗ, đi tới trước mặt bác sĩ, há miệng, lần đầu tiên trong lòng cảm thấy sợ sệt.


“Nó sao rồi?”


Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, mệt mỏi bóp ấn đường “Hơi phiền phức. Tuy không bị thương chỗ trí mạng nhưng bị mưa xối quá lâu làm vết thương viêm nhiễm, lại gần tim, nếu không cẩn thận viêm nhiễm lan ra thì hết cách.”


Thượng tướng Lục gần như siết vỡ nắm đấm của mình, con người sắt đá chinh chiến nửa đời kia bây giờ cất giọng run rẩy như ngọn nến tàn lay lắt trong gió “Chừng nào mới tỉnh được?”


“Hiện tại còn chưa thể xác định, còn phải quan sát một thời gian. Nếu chứng viêm không phát tán, vậy thì dễ nói.” Bác sĩ bình tĩnh, giọng nói của người đã quen với sinh lão bệnh tử “Hiện tại phải lập tức chuyển bệnh nhân vào phòng vô trùng, tối nay cần quan sát kỹ, người nhà không cần chờ ở ngoài, kết quả thế nào sáng mai mới biết.”


Bác sĩ vừa dứt lời, thượng tướng Lục liền có quyết định, ông quay sang nói với Lục phu nhân “Em về nhà, anh ở lại đây!”


Bề ngoài Lục phu nhân có vẻ dễ nói chuyện, thực tế tính tình cực kỳ bướng bỉnh, quyết định chuyện gì tuyệt đối không thay đổi, bà lắc đầu, quệt nước mắt trên mặt, chỉ nói một chữ “Không!”


Con còn nằm trong phòng cấp cứu sống chết chưa biết, bà làm mẹ có thể đi ngủ được ư? Chẳng qua là đổi một chỗ khác tiếp tục chờ mà thôi, chi bằng ở chỗ này, ít nhất có thể biết tình huống của con đầu tiên.


Thượng tướng Lục biết tính cố chấp của vợ mình, huống hồ bây giờ ông vừa sốt ruột vừa bất lực, bạn già ở bên cạnh có lẽ đỡ hơn một chút, thành ra ông cũng không kiên trì.


Có điều bây giờ mới đầu tháng tư, hành lang bệnh viện còn lạnh lắm. Thượng tướng Lục vẫy tay, kêu tài xế nhà mình lại, bảo anh ta về nhà chuẩn bị đồ cần thiết.


Trời lạnh thế này mà ngồi ngoài hành lang một đêm, sức khỏe ông tốt chịu đựng được nhưng Lục phu nhân chắc chắn không được. Ông bà tới đây canh con chứ không tới hành hạ mình.


Vân Thường trằn trọc trên giường nửa đêm, cuối cùng không ngủ được, nghĩ nghĩ dứt khoát bò dậy xuống nhà bếp lấy ít trái cây ăn khuya.


Vừa ra khỏi phòng Vân Thường liền cảm thấy không đúng, trong nhà ồn quá, người làm đi qua đi lại trên hành lang. Cô nhíu mày, trực giác cảm thấy nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.


Cô thò tay túm lấy một người làm đi lướt qua cô “Xảy ra chuyện gì?”


Người kia dừng chân, nói không được mạch lạc “Không, không có gì, cô chủ cần gì, tôi đi lấy cho cô.”


Không đúng! Tuyệt không đúng!


“Thượng tướng Lục và phu nhân đâu?” Chẳng lẽ ông bà đang tiếp khách?


“Đi, đi ra ngoài rồi.”


Khuya thế này rồi còn đi ra ngoài! Vân Thường căng thẳng, hỏi dồn “Đi đâu?”


“Bệnh viện, không… đi, đi gặp bạn cũ.”


Gặp bạn cũ mà phải che che lấp lấp thế này? Với lại rõ ràng mới đầu người làm này nói là bệnh viện!


Vân Thường chỉ cảm thấy tim đập càng lúc càng nhanh, tay bất giác túm chặt cánh tay người nọ, giọng cũng lạnh đi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cô không nói tôi đi hỏi từng người một!”


Người làm nọ thoáng khó xử, cuối cùng cắn răng nói thật “Thiếu tá Lục bị thương vào bệnh viện rồi…”


Đầu Vân Thường nổ vang, chân nhũn ra thiếu chút ngã ngồi xuống nền nhà, may mà người làm nhanh tay lẹ chân đỡ cô mới không làm cô ngã xuống.


Sức lực toàn thân nháy mắt bị rút cạn, tim đập cơ hồ muốn phá vỡ lồng ngực ra ngoài, đầu óc Vân Thường trống rỗng, đẩy người làm ra loạng choạng chạy đi.


Lục Diệp bị thương rồi, nhưng vì sao ba mẹ lại giấu cô?


Nếu bị thương nhẹ căn bản không cần làm thế! Khả năng duy nhất là nhất định Lục Diệp bị thương rất nặng!


Giờ phút này tim Vân Thường như bị người ta dùng dao đâm từng nhát, rạch nát, cơn đau bén nhọn đó lan ra toàn thân, chọc thủng cả người cô.


Người Vân Thường lạnh buốt, tay chân gần như mất cảm giác, chỉ biết máy móc đi tới. Độ ấm bàn tay Lục Diệp dắt tay cô lúc trước phóng đại cực hạn trong tim, nhớ nhung làm cô hận không thể chết đi được!


Nước mắt dường như không sao chảy hết được, từng hạt to tròn lăn xuống, cô đặt tay trên bụng dưới bằng phẳng của mình, trong lòng thê lương.


Bé cưng, mẹ đưa con đi gặp ba.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...