40 Ngày Kết Hôn


Vân Thường rất thông minh. Tuy trước đó chưa từng tiếp xúc với chữ nổi nhưng học cực kỳ nhanh, khiến giáo viên thán phục không thôi, khen ngợi cô mãi. Ngày học đầu tiên đôi bên đều vui vẻ, kết thúc rồi thậm chí Vân Thường còn cảm thấy chưa đã.


Lục phu nhân sợ Vân Thường mệt, một ngày chỉ sắp xếp cho cô học hai tiếng rưỡi, hơn nữa chỉ vào buổi sáng, buổi chiều là thời gian hoạt động tự do của Vân Thường.


Có việc để làm, Vân Thường hào hứng vô cùng, ngay cả đôi mắt trống rỗng mờ mịt cũng sáng hơn ngày thường không ít. Nói cho cùng cũng chỉ là một cô gái bình thường, cho dù ưu tú hơn người khác một chút, kiên cường hơn một chút thì cũng cần có chỗ để gửi gắm cuộc sống.


“Học vui lắm hả con?” Thật ra nhìn tình hình cô là Lục phu nhân biết đáp án rồi có điều vẫn không nhịn được mà hỏi.


“Dạ.” Vân Thường gật mạnh đầu, trên mặt hiện lên ý cười “Giáo viên nói chiếu theo tiến độ học tập của con, không lâu nữa con có thể tự đọc một số sách đơn giản rồi!”


“Vậy thì tốt.” Lục phu nhân gắp một miếng nhum biển tươi cho vào chén Vân Thường “Nếm thử đi con, mới chuyển từ bờ biển về đó, tuy bây giờ không phải mùa sinh sản nhưng mùi vị cũng được lắm.”


Nhum biển có giá trị dinh dưỡng cao nhất, gạch nhum biển bên trong vừa tươi vừa mềm, vào miệng là tan, cảm giác khá ngon. Nhưng bình thường chỉ có thể ăn nhum biển sống ở bờ biển, thành thử đặc biệt đắt tiền.


Lục phu nhân thích ăn hải sản tươi, thượng tướng Lục quen biết rộng, qua lại cũng nhiều, thành thử bất kể thời tiết nào, trên bàn cơm nhà họ Lục mỗi bữa nhất định có vài món hải sản.


Vân Thường chưa ăn nhum biển bao giờ, không dám ăn. Lục phu nhân dứt khoát thả đũa xuống, dùng muỗng múc gạch nhum ra đưa đến miệng cô “Ăn đi, không sao đâu con, ngon lắm, thơm hơn gạch cua nhiều.”


Vân Thường chuẩn bị tâm lý mấy giây rốt cuộc há miệng, không tanh như cô nghĩ, ngược lại vừa thơm vừa béo, chỉ ăn một miếng cả miệng thơm lừng. Vân Thường nheo mắt hưởng thụ cảm giác gạch nhum trượt vào cổ họng, không khỏi cảm thán, quả nhiên về mặt ăn uống Lục phu nhân đúng là uy tín!


Ăn trưa xong, Vân Thường đang chuẩn bị uống trà với Lục phu nhân, ai ngờ mới đứng dậy khỏi ghế thì cảm thấy dạ dày bốc dịch chua, lảo đảo chạy vào toilet, ôm lấy bồn cầu ói sạch sẽ những thứ vừa ăn xong mới thấy thoải mái đôi chút.


Lục phu nhân cũng theo vào, thấy mặt cô trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh, nói gì cũng không chịu thỏa hiệp nữa “Đi! Đi bệnh viện!” Nói rồi phẩy tay với người làm bên ngoài, dặn người làm đi báo tài xế.


“Mẹ, con…” Vân Thường vịn bồn cầu đứng dậy, hai chữ không sao còn chưa nói đã thấy trước mắt tối đen, ngã ngồi xuống đất trong tiếng la hoảng của Lục phu nhân.


“Ông Lục! Ông Lục!” Lục phu nhân vội vàng chạy tới định đỡ Vân Thường dậy, khổ nỗi Vân Thường cao hơn bà gần cả tấc, Lục phu nhân mệt đổ mồ hôi mà không kéo cô dậy được, nóng ruột lạc cả giọng “Mau tới giúp một tay!”


“Mẹ, không sao không sao!” Vân Thường vội vàng an ủi Lục phu nhân đồng thời chống hai tay xuống đất muốn tự đứng dậy nhưng đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng, không làm sao đứng dậy được.


“Con im cho mẹ!” Lần đầu tiên Lục phu nhân lớn tiếng với Vân Thường, đáng lý không nên nghe Vân Thường mới đúng! Nếu đi bệnh viện sớm thì cần gì chịu tội thế này!


Lục phu nhân còn định nói nữa, vừa may thượng tướng Lục vào tới, bà vội vàng quay sang hô thượng tướng Lục: “Mau lên, dìu Vân Thường dậy, đi bệnh viện!”


Nhà họ Lục rất gần bệnh viện, cơ hồ chỉ vài phút là tới nơi rồi. Không cần lấy số, đi thẳng vào lối cấp cứu; bởi vì trên đường đã gọi điện báo trước cho viện trưởng, sau khi đến bệnh viện không hề để lỡ một phút nào, trực tiếp lấy máu chụp phim, tốc độ khá nhanh.


“Trong não có máu tụ, nên mới ói và choáng.” Viện trưởng đeo cặp kính lão nhìn phim chụp một cái, nói với Lục phu nhân: “Trước đó cô ấy có bị va chạm mạnh vào đầu không?”


Sắc mặt Lục phu nhân khó coi, ngón tay túm chặt túi xách: “Nửa năm trước từng bị xe tông.”


“Còn không phải ẩu tả hả!” Ông viện trưởng già đập bàn, chỉ vào phim chụp nói với thượng tướng Lục: “Ông xem, lúc đầu bị xe tông trong não đã có máu tụ rồi, đè lên dây thần kinh thị giác nên mắt nó mới mù. Ông Lục, hai người làm sao thế hả, lúc đó đáng lẽ phải làm phẫu thuật xâm lấn tối thiểu [6], vì sao không làm?” Nói rồi, tay ông nhúc nhích “Ông xem, bây giờ máu tụ trong não cô ấy đã dịch chuyển rồi…”


“Vậy sao bây giờ? Có chữa khỏi không?” Mặt Lục phu nhân tái xanh, ánh mắt lạnh buốt, chỉ một lát đã biết rốt cuộc là thế nào.


Sau khi Vân Thường gặp tai nạn đầu tiên, không có lý nào bệnh viện không thuyết minh tình trạng của Vân Thường cho gia đình biết, võng mạc tổn hại hoàn toàn cái gì, đều là cứt chó cả! Thực tế là cha Vân Thường không muốn tốn tiền, thà làm hại cả đời Vân Thường!


Lục phu nhân chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt, vừa tức giận vừa đau lòng, cô bé ngoan như Vân Thường sao lại có một người cha vô lương như thế!


“Không phải không chữa được,” Bác sĩ ho một tiếng “Chỉ là có hơi phiền phức…”


“Mặc kệ thế nào cũng phải chữa!” Thượng tướng Lục kiên quyết, hùng hồn.


“Đúng! Kiểu gì cũng chữa hết!” Lục phu nhân ở bên phụ họa, bây giờ Vân Thường là con ông bà, chỉ cần có một chút hi vọng ông bà sẽ không bỏ qua!


“Thật ra tình huống trong não cô ấy không nghiêm trọng, thần kinh thị giác tổn thương không nặng lắm”, Viện trưởng nhìn Lục phu nhân qua cặp kính lão “Tuy rằng nửa năm trước làm phẫu thuật mới là thời điểm tốt nhất nhưng bây giờ chữa cũng không rắc rối, với lại số cô bé này may mắn, máu tụ trong não đã tự tan một ít rồi, phiền toái duy nhất là…”


Lục phu nhân là người hấp tấp, bị nhử kiểu này nôn nóng suýt nhảy dựng lên, vất vả lắm mới dằn cơn sốt ruột xuống, hít sâu một hơi hỏi: “Còn rắc rối gì nữa?”


Ông viện trưởng già tháo cặp kính lão xuống, xoa xoa sống mũi bị đè, bấy giờ mới rề rà trong ánh mắt nôn nóng của Lục phu nhân: “Cô ấy có thai, được hai tuần rồi.”


Vân Thường nằm trên giường bệnh, trong lòng thấp thỏm, không biết cơ thể mình lại xảy ra vấn đề gì, có phải bị bệnh gì xấu không?


Đang nghĩ vớ vẩn, cửa phòng bệnh bị đẩy bật ra, tiếng động lớn làm Vân Thường hết hồn.


“Vân Thường! Vân Thường!” Nếu mắt Vân Thường thấy được, nhất định sẽ hình dung chính xác tình trạng hiện giờ của Lục phu nhân, chính là trong truyền thuyết nói đẹp đến sắp bay lên luôn rồi.


“Mẹ?” Giọng Lục phu nhân không trầm trọng, chắc là không phải vấn đề lớn gì nhỉ? Vân Thường nghiêng đầu ngẫm nghĩ, ngước mặt lên hỏi: “Con… con bị sao vậy ạ?”


Nghĩ đến nguyên nhân Vân Thường bị mù, sự hào hứng của Lục phu nhân vơi đi một ít. Bà nghĩ nghĩ, đi tới ngồi trước giường Vân Thường, nắm tay cô “Vân Thường, hiện giờ con… có cảm giác gì với ba con?”


Vân Thường ngớ ra, liền đó nắm ngược lại tay Lục phu nhân “Con chỉ có một người ba.”


Lục phu nhân thông minh cỡ nào chứ, lập tức hiểu được ý Vân Thường, bà vỗ vỗ tay cô, trong mắt toàn là thương tiếc “Con nghe mẹ nói, mắt con…”


Từ sau tai nạn xe nửa năm trước, lần đầu tiên Vân Thường nghiêm túc lắng nghe tình trạng mắt mình, càng nghe trong lòng càng thê lương, không có chút vui mừng nào với khả năng có thể hồi phục thị lực.


Đó là cha ruột của cô, chỉ vì không muốn tiêu tiền phẫu thuật não cho cô mà lừa cô, nói mắt cô vĩnh viễn không lành lại được. Hổ dữ còn không ăn thịt con, Vân Thường nghĩ không ra, vì sao Vân Quang Phương có thể tàn nhẫn với cô như thế.


Cũng phải, con gái như cô nuôi chỉ tốn tiền, không như con trai, ngay cả đứa con trai mẹ kế dẫn theo còn được cưng hơn cô, cho dù kẻ đó làm thế với cô…


Từ khi cô còn nhỏ, Vân Quang Phương đã không thích cô. Có điều Vân Thường không biết là Vân Quang Phương lại ghét cô đến mức này, dù rằng trong cơ thể cô chảy dòng máu của ông ta cũng không làm ông ta mềm lòng với cô được một chút.


Thôi thôi, đằng nào ông ta cũng đã bán cô rồi, ông ta không thích cô, cô cũng chẳng có bao nhiêu thân tình dành cho ông ta, từ nay về sau đường ai nấy đi thôi!


Lục phu nhân biết, tuy ngoài miệng Vân Thường nói không để ý song thực tế nhất định sẽ đau lòng. Bà vuốt tóc Vân Thường, vén lại tóc mai bị rối của cô, an ủi: “Không sao, mắt con sẽ lành lại, thần kinh thị giác không hề bị tổn thương, sau này chỉ cần châm cứu mỗi ngày để máu tụ trong não tự tan đi là được, thuốc cũng không cần uống!”


Vân Thường gật đầu, thương cảm thoáng vơi đi, có thể hồi phục thị lực, cô có thể nhìn thấy Lục Diệp rồi, cô còn chưa biết dáng vẻ anh thế nào nữa…


“Vân Thường,” Mặt Lục phu nhân hồng hào, giọng nói cũng không giấu được vui mừng “Còn có một tin tức nữa.”


“Gì ạ?”


“Con có thai rồi, bé cưng đã được hai tuần rồi.”


“Gì… gì ạ?” Vân Thường mở tròn mắt, cảm giác đầu mình lại choáng váng rồi, ngay cả lưỡi cũng líu lại, sao lại mang thai? Nhanh như vậy sao? Cô sắp làm mẹ rồi?


Còn chưa kịp cao hứng, Vân Thường sực nghĩ đến một vấn đề “Châm cứu liệu có không tốt cho bé cưng không ạ?”


“Không đâu.” Lục phu nhân khẳng định “Đã hỏi bác sĩ rồi, không ảnh hưởng đến bé cưng tí nào!” Thực ra, chỉ cần không kích thích đến huyệt đạo tay chân hoặc là bụng dưới, châm cứu trong thời kỳ mang thai không sao cả. Nhưng cho dù vậy cũng phải cẩn thận tuyệt đối, nếu sơ sẩy đứa bé trong bụng sẽ chết lưu.


Có điều Lục phu nhân sẽ không nói cho Vân Thường biết mối lo này, chẳng thà ngay từ đầu giấu diếm Vân Thường còn hơn mọi người cùng lo.


Vậy à! Vân Thường không tự chủ được sờ bụng dưới bằng phẳng của mình, khóe môi càng lúc càng cong. Bụng của cô có một quả trứng, trứng của cô và Lục Diệp!


Chừng nào anh mới về nhỉ…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...