40 Ngày Kết Hôn


Từ tuổi thiếu niên Lục Diệp đã ở trong quân đội, quân hàm một đường thăng cấp, luận về đánh úp bọn buôn ma túy ở biên giới hoặc là đánh gián điệp ngoại quốc, Lục Diệp tuyệt đối là tinh anh trong tinh anh.


Thế nhưng, đối với chuyện nhà chuyện cửa anh không hiểu tí gì, vừa vào siêu thị lập tức hiện nguyên hình, đến thịt rau ở chỗ nào cũng không biết.


Vân Thường giảng giải cho anh nghe từng chút một, khó khăn lắm mới dẫn dắt anh mua rau thịt, lại mua gia vị, hai người mới đi về nhà được.


Sức Lục Diệp lớn, một tay nhẹ nhàng xách hai cái túi to đùng, một tay kia nắm chặt tay Vân Thường, dẫn cô qua đường quốc lộ, xuống đường ngầm, rất trôi chảy.


“Đi từ từ.” Vân Thường không theo kịp bước chân Lục Diệp, cô vừa gắng sức ghi nhớ đường đi còn phải đi theo nhịp bước của Lục Diệp, càng đi càng vất vả.


Lục Diệp không nói nhưng lại nghe lời đi chậm lại. Vân Thường thò tay sờ chóp mũi rịn mồ hôi, ngẩng đầu cười với Lục Diệp, ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm “Cám ơn.” Người này tuy ít nói nhưng rất dễ chung sống, sẽ không cố ý làm khó cô vì cô không nhìn thấy. Có thể tìm được một người chồng như thế, cô đã thấy thỏa mãn rồi.


“Em nhớ đường thật chứ?” Rốt cuộc Lục Diệp không nhịn được hỏi ra tiếng, trong quân đội cũng có người có thiên phú đặc biệt như thế, nhưng Vân Thường chỉ là một cô gái bình thường, trong tình cảnh mắt không nhìn thấy, đường đi rắc rối như thế mà chỉ cần ba lần là nhớ thật sự khiến anh hơi kinh ngạc.


“Đương nhiên rồi!” Vân Thường ưỡn ngực, thật ra cô nói là ba lần là lấy tốc độ chậm nhất rồi đó. Bình thường mà nói, tất cả đường đi cô chỉ đi hai lần là nhớ như in trong đầu rồi. Đại khái là ông trời thấy cô quá đáng thương, tuy không nhìn thấy nhưng lại bồi thường những cái khác.


“Là một loại cảm giác, biết đường phía trước rốt cuộc nên đi làm sao, với lại còn có đường dành riêng cho người mù.”


Hình như căn bản cô không biết cái gì là rầu rĩ. Lục Diệp cảm thấy khó mà tin nổi, nghe nói cô bị tai nạn xe mới biến thành thế này nhưng anh lại không hề thấy một chút phẫn nộ căm hận nào trên mặt cô. Người khác sao anh không biết nhưng Lục Diệp biết, nếu bản thân anh bỗng dưng mất đi ánh sáng, tuyệt đối sẽ không bình tĩnh như thế.


Cô nhóc kỳ quái thật, nhưng cũng dễ nuôi, Lục Diệp nghĩ. Không giống thỏ con nuông chiều mà giống như một con mèo, một miếng cơm một cái ổ là có thể làm cô sống rất tốt.


“Buổi trưa anh muốn ăn gì?” Đang suy nghĩ, đột nhiên Vân Thường lên tiếng.


“Em nấu ăn được?” Lục Diệp nhướng mày, không phải coi thường cô, mà là không thấy đường mà muốn nấu ăn thật tình là một chuyện khó khăn.


“Có thể, nhưng cần anh ở bên giúp em.” Vân Thường hơi ngượng “Tại em chưa quen nhà bếp lắm.”


Lục Diệp nhíu mày suy nghĩ, song vẫn gật đầu. Vân Thường không nhìn thấy, tưởng anh không đồng ý, hơi sốt ruột dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay anh, gợi sự chú ý của anh. Bấy giờ Lục Diệp mới phát hiện, dắt tay Vân Thường chậm rãi đi về nhà.


Sườn chua ngọt thơm nức mũi, hành lá xanh nõn kết hợp với xương sườn vàng ruộm khiến người ta thèm ăn lạ lùng. Đậu Hà Lan xanh biếc xào với lát thịt mỏng dính, rau xanh thơm mát và mùi thịt lẫn vào nhau, không ngấy không nhạt, mùi vị vừa khéo.


Càng khiến người ta thán phục là món cuối cùng, canh thịt dê cải trắng thêm ớt khô không tanh chút nào, cải trắng xanh biếc và thịt dê hòa lẫn trong nước canh trắng sữa, cơ hồ làm Lục Diệp hoa mắt.


Mấy món này đều do cô làm, anh cùng lắm chỉ rửa rau, lấy gia vị dùm cô mà thôi. Cô vợ nhỏ của anh, ở chung thêm một phút lại mang cho anh thêm nhiều ngạc nhiên mừng rỡ.


“Nếm thử xem.” Lục Diệp dìu Vân Thường ngồi xuống ghế xong, vừa ngồi xuống đối diện cô thì nghe Vân Thường nói.


Người lăn lộn trong quân đội thật tình không hề kén ăn. Lục Diệp gắp một miếng sườn lên cắn, thịt thơm mà không ngấy, chua ngọt nhưng không hề che lấp mùi vị của thịt heo, chất thịt cũng mềm cứng vừa vặn, ăn lên vừa khéo.


Vội vàng gắp một miếng nữa, Lục Diệp nhìn Vân Thường: “Rất ngon.”


Lúc này, Vân Thường thật sự cao hứng. Cô biết rất nhiều chuyện về Lục Diệp từ chỗ Lục phu nhân. Ví dụ như anh thích nhất là ăn thịt, không thích ăn rau, thành thử hôm nay cô nấu món nào cũng có thịt, xem ra hiệu quả không tồi.


Hai người ăn cơm xong, Vân Thường bị Lục Diệp tống ra sofa nghỉ ngơi, mắt cô không nhìn thấy, cái vụ rửa chén bát này Lục Diệp bao hết.


Vân Thường vểnh tai nghe động tĩnh trong nhà bếp, bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống thế này cũng rất tốt.


Hôn nhân không nhất định cần tình yêu, chỉ cần hai người sống chung không chán ghét là có thể hoàn thành một cuộc hôn nhân không tệ rồi. Từ sau trận tai nạn đó, cuộc sống của cô đã biến thành màu đen. Kết quả như hiện giờ tốt hơn cô dự đoán nhiều lắm.


Nghỉ trưa xong, Lục Diệp dẫn Vân Thường đi hết vòng này tới vòng khác trong nhà, tới xó nhà cũng không bỏ qua. Đây là yêu cầu của Vân Thường, cô cần nhanh chóng làm quen với nơi cô sẽ sống nửa đời còn lại này. May mà tuy Lục Diệp ít nói nhưng rất nhẫn nại, dẫn cô đi rất nhiều lần, đến khi cô có thể đi lại thông thạo trong nhà một vòng mới thôi.


Tuy Vân Thường không thấy đường nhưng không phiền phức chút nào. Trừ việc trong sinh hoạt đột nhiên xuất hiện thêm một người ra, Lục Diệp chẳng thấy không quen chỗ nào.


Buổi tối, Lục phu nhân gọi điện thoại tới, kêu họ về nhà ăn cơm. Lục Diệp dạ xong, ngắt điện thoại liền dẫn Vân Thường về nhà. Tuy hai nhà rất gần nhau nhưng đến cùng cách hai cái ngã tư, cũng phải đi mất mười mấy phút. May mà hai người đều không vội.

Buổi tối, Lục phu nhân gọi điện thoại tới, kêu họ về nhà ăn cơm. Lục Diệp dạ xong, ngắt điện thoại liền dẫn Vân Thường về nhà. Tuy hai nhà rất gần nhau nhưng đến cùng cách hai cái ngã tư, cũng phải đi mất mười mấy phút. May mà hai người đều không vội.


Trước giờ Lục Diệp chưa hề trải qua cuộc sống với nhịp điệu chầm chậm thế này. Từ trước, sinh hoạt của anh là huấn luyện - nhiệm vụ, nhiệm vụ - huấn luyện, mỗi sợi dây thần kinh đều phải căng ra từng giờ từng phút. Mà hiện tại, anh dắt tay một cô gái vừa trở thành vợ anh đi trên đường như đang đi dạo, người bên cạnh yên tĩnh bình thản, không ồn ào không ầm ỹ, gương mặt trắng trẻo với nụ cười dịu dàng, bỗng nhiên Lục Diệp cảm thấy cho dù con đường này có dài thêm chút nữa, anh cũng có thể cùng cô đi tiếp.


Sắp tới nhà họ Lục thì giao lộ trước mặt ầm ỹ lên, người chung quanh đổ dồn lại chỗ đó. Lục Diệp thấy tình hình biết chắc phía trước xảy ra chuyện gì đó rồi.


Dẫn Vân Thường đến một chỗ mát mẻ trước một cửa tiệm, Lục Diệp dặn “Tôi lại đó xem thử, em ở đây đừng đi, tôi quay lại nhanh thôi.”


Thấy Vân Thường gật đầu mới sải chân chen vào đám đông.


“Quỳ xuống! Quỳ xuống!” Lục Diệp vừa lại gần đám đông thì nghe đám người vừa vỗ tay vừa hô to, mặt người nào cũng tươi cười, xem ra không giống như có chuyện.


Anh ỷ vào thân hình cường tráng cứng rắn vạch ra một lối đi giữa đám đông, đi tới đằng trước nhìn xem. Hóa ra là một người đàn ông đang cầu hôn một cô gái. Mặt cô gái tươi cười, đáy mắt toàn là hân hoan nhưng miệng thì không đồng ý, phỏng chừng cũng có ý tưởng muốn anh ta quỳ xuống.


Lục Diệp ghét nhất là loại con gái như thế, đạo đức giả, không thật tình! Muốn gì thì mở miệng nói thẳng không tốt à, cứ bắt đàn ông phải đoán!


Có điều anh không thích không có nghĩa là người khác cũng không thích. Người đàn ông kia thế mà quỳ xuống trước mặt mọi người, tay còn ôm một bó hoa hồng lớn đỏ thắm rực rỡ. Tâm tình quần chúng vây quanh tức khắc tăng lên tới đỉnh điểm, nhất thời tiếng huyên náo càng dữ.


Lục Diệp chen ra khỏi đám người, đi lại chỗ Vân Thường, nhìn bóng người mờ nhạt dưới bóng râm, bỗng dưng nghĩ ra hôn nhân của họ kỳ thật chỉ là một tờ chứng nhận chín đồng xu, cộng thêm một tờ khế ước hai trăm ngàn.


Hình như toàn bộ quan hệ của họ đều được định giá bằng tiền, nếu không có tiền, họ chẳng khác nào người dưng.


Lục Diệp càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, anh cũng chẳng biết vì sao. Anh và Vân Thường ở chung vẻn vẹn mới một ngày, không hiểu gì về tính cách và thói quen của cô, chỉ cảm thấy tính nết Vân Thường rất tốt, lúc nào cũng cười.


Nhưng so sánh với nụ cười trên mặt cô gái vừa rồi lại lộ rõ sự trống rỗng, hư vô. Giống như một cái mặt nạ được làm từ đường, tuy ngọt nhưng chọc một cái là thủng.


“Xảy ra chuyện gì vậy?” Vân Thường quen với tiếng chân Lục Diệp, vừa nghe đã biết là anh.


“Không có gì.” Lục Diệp không nói nhiều, chỉ kéo Vân Thường lại bên cạnh, dắt cô về nhà họ Lục.


Vừa đến nhà họ Lục, Lục phu nhân đã kéo tay Vân Thường lại quan sát từ đầu tới chân, cứ như sợ Lục Diệp làm gì cô ấy, Lục Diệp nhìn mà tức tối. Tuy thượng tướng Lục không biểu hiện rõ rệt như Lục phu nhân nhưng liếc mắt cũng thấy được sự quan tâm trên mặt ông.


Vân Thường được hai ông bà hỏi han ân cần, trong lòng hết sức cảm động. Từ sau khi mẹ qua đời, cha mẹ chồng nửa đường nhặt được này là người tốt với cô nhất.


Bữa tối cũng vui vẻ hòa thuận, có điều bầu không khí đó chỉ tồn tại giữa Vân Thường và hai ông bà Lục, Lục Diệp chỉ vùi đầu ăn cơm, không nói một câu. Trong bữa ăn không biết bị Lục phu nhân quở trách bao nhiêu lần vẫn không mở miệng, chọc Lục phu nhân tức lên dứt khoát lờ anh đi.


Ăn cơm xong, vốn dĩ Lục phu nhân định giữ Vân Thường ở lại qua đêm. Nói như bà là, mới được áo bông nhỏ nói sao cũng phải giữ lại bên người gần gũi thân thiết.


Nhưng Lục Diệp mặc kệ chiêu này của mẹ, túm Vân Thường đi về, làm Vân Thường không kịp chào lấy một tiếng. Lục phu nhân tức dậm chân.


“Anh thấy thằng ranh kia đối với Vân Thường thế nào?” Chờ họ đi xong, Lục phu nhân đích thân pha một ấm trà đem vào thư phòng của thượng tướng Lục, vừa rót trà cho ông vừa hỏi.


Thượng tướng Lục đặt tách trà xuống, kéo Lục phu nhân lại ngồi bên, châm điếu thuốc rít một nửa mới chậm rãi mở miệng: “Có hi vọng.”


Hai người về đến nhà xong, Vân Thường vô phòng tắm tắm rửa. Do buổi chiều Lục Diệp đã dẫn cô làm quen rồi, nên một mình cô đi tắm cũng không khó lắm.


Sợ Lục Diệp chờ sốt ruột, Vân Thường tắm hơi vội vàng, lúc chà xà bông không cẩn thận làm xà bông rớt xuống đất.


Cô vội vàng khom lưng xuống nhặt. Kết quả không cẩn thận cử động quá mạnh, đầu va phải bồn rửa tay. Vân Thường kêu á lên vì đau, nước mắt ứa ra, xà bông cũng không tìm thấy.


Ngay lúc đó, cửa phòng tắm bị đẩy ra đánh rầm một tiếng, giọng nói trầm thấp quen thuộc của Lục Diệp lọt vào tai “Sao vậy, có chuyện gì…”


Nói chưa xong liền ngây ra tại chỗ, đùng một tiếng cả người giống như bị đốt, cháy phừng phừng. Trên người Vân Thường chẳng có lấy một cái áo… trần truồng như con gà con vừa lột xác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...