40 Ngày Kết Hôn


Lục Diệp cảm thấy từ hôm qua tới giờ, sau khi trở về Vân Thường có vẻ bất thường, cứ ngồi một chỗ ngơ ngẩn, chẳng biết là nghĩ cái gì.


Thậm chí xắt rau cũng lơ đãng để cắt trúng ngón tay. Mấy bận anh muốn mở miệng hỏi rốt cuộc cô bị làm sao, hỏi cô đi gặp ai, có quan hệ gì với cô mà biến cô thành như thế.


Nhưng đến cuối cùng anh vẫn nhịn, sợ cô hiểu lầm mình quản thúc cô.


Tâm lý Lục Diệp mâu thuẫn vô cùng, cứ cảm thấy hỏi cũng không phải, không hỏi cũng không phải, sốt ruột đến độ xoay vòng vòng. Ngay cả Vân Thường cũng cảm giác được tâm trạng nôn nóng của anh.


“Lục Diệp, anh làm sao thế?” Lúc Lục Diệp lượn qua trước mặt cô lần nữa, Vân Thường ngẩng đầu hỏi.


“Không có gì.” Lục Diệp rầu rĩ đáp. Anh không phải người biết che giấu, ở bên ngoài luôn lạnh mặt với người khác, có điều cô không giống với họ, mỗi một nụ cười mỉm, một thay đổi của cô đều có thể khiêu khích dây thần kinh mẫn cảm nhất của anh.


“Xảy ra chuyện gì sao anh?” Vân Thường không hề biết Lục Diệp đang buồn bực vì chuyện của cô, vẫn ngốc nghếch gặng hỏi.


“Không có.”


Anh không nói, Vân Thường cũng ngại hỏi, hai người cứ thế im lặng.


Giờ phút này Lục Diệp rối rắm vô cùng, anh mong Vân Thường hỏi thêm lần nữa, như vậy có lẽ anh sẽ thuận theo tiếng lòng mình mà nói ra, lại sợ Vân Thường gặng hỏi, đúng là mâu thuẫn chết luôn.


Thiếu tá Lục hung hăng vò cái đầu ngắn cũn cỡn của mình, trong mắt xẹt qua chút cáu kỉnh, bực chết mất! Loại vấn đề này nếu bắn một phát chết một cái thì có phải khỏe không!


Thiếu tá Lục luôn thẳng tính, không giấu được chuyện. Đi tới đi lui trong nhà mãi mà không giảm bớt bực bội, nói với Vân Thường một tiếng liền xách chìa khóa xe chạy mất dạng.


Lục Diệp đi rồi, tự dưng Vân Thường lại thấy nhà cửa trống trãi. Dạo trước, tuy cô không thấy đường nhưng vẫn cảm giác được hơi thở của Lục Diệp rõ mồn một. Mình kêu một tiếng anh sẽ đáp lại một tiếng, cho dù không nói gì cả cũng được.


Nhưng bây giờ Lục Diệp đột ngột ra ngoài, một mình cô ngồi trong bóng đêm, tự dưng lại cảm thấy sợ hãi lạ lùng.


Vân Thường cười khổ, đằng nào Lục Diệp cũng phải về quân doanh, cô ỷ lại anh như thế là không được.


Trước giờ, tính tình Vân Thường luôn lặng lẽ, từ sau khi bị mù, tuy tính nết không đổi nhưng lúc có một mình lại cứ hay tìm việc gì đó để làm, nếu không sẽ bất an.


Thừa dịp Lục Diệp không có nhà, cô lau hết toàn bộ sàn nhà, cả nhà vệ sinh cũng không bỏ qua. Lại lôi quần áo hai người thay ra mấy hôm nay cho vào máy giặt, bấy giờ mới nghỉ một chút.


Eo hơi mỏi, cánh tay cũng đau. Chắc là lâu quá không hoạt động. Lục Diệp nuông chiều cô làm biếng thật rồi!


Vân Thường nghe tiếng chuông báo giờ trong nhà, cau mày, ba giờ chiều rồi sao Lục Diệp còn chưa về?


Rốt cuộc anh phiền não chuyện gì vậy? Vân Thường đoán không ra, xịu mặt ngồi trên giường cầm điện thoại lên.


Số điện thoại của Lục Diệp được cô đặt phím tắt, chỉ cần ấn một cái là được, đối với Vân Thường mà nói không khó cho lắm. Cô bấm số xong thì áp điện thoại vào tai chờ nghe giọng Lục Diệp.

Số điện thoại của Lục Diệp được cô đặt phím tắt, chỉ cần ấn một cái là được, đối với Vân Thường mà nói không khó cho lắm. Cô bấm số xong thì áp điện thoại vào tai chờ nghe giọng Lục Diệp.


Hơ? Sao hình như nghe được tiếng mở cửa?


Còn có tiếng chuông điện thoại!


Vân Thường thả điện thoại xuống, gọi với ra phía cửa “Lục Diệp?”


“Ừ.” Lục Diệp đáp một tiếng, nhưng là trong điện thoại “Anh về rồi.”


Về rồi còn nghe máy làm gì? Vân Thường ngắt điện thoại, nghe tiếng vang ngoài cửa phòng ngủ mới lên tiếng “Sao anh còn nhận điện thoại của em?”


Cô không phát hiện giọng mình thân thiết cỡ nào, như đang làm nũng!


Chân Lục Diệp khựng lại, không ngờ mình nhận điện thoại mà lại có hiệu quả đến thế. Anh đặt túi xốp trong tay xuống chân Vân Thường rồi đáp “Em gọi thì anh nghe thôi.”


Logic gì thế? Nhất thời Lục Diệp làm Vân Thường hết biết nói gì, đành chuyển đề tài “Anh vừa thả cái gì xuống sàn nhà thế?”


“Vải.” Lục Diệp nói rồi khom lưng mở túi ra “Lấy ở chỗ Giản Viễn Đường, hôm nay mới chuyển bằng đường không từ Thái Lan về, tươi lắm.”


Lục Diệp quay đầu nhìn trong phòng ngủ, thò tay kéo mâm đựng trái cây trên tủ đầu giường lại, lột một trái vải đưa tới miệng Vân Thường “Nếm xem.”


Vân Thường há miệng cắn trái vải óng ánh đến chảy nước, ngọt quá, rất nhiều nước, nhiều thịt, quả nhiên là rất tươi. Cô nhả hạt trong miệng ra, đôi mắt cong cong cười với Lục Diệp “Ăn ngon lắm.”


Lục Diệp không nói chuyện, chỉ nhanh tay lẹ mắt đón lấy hạt trên tay Vân Thường, quăng cùng với vỏ vải lên cái mâm thủy tinh.


Hạt cứng va vào mâm phát ra tiếng lanh canh, Vân Thường nghiêng đầu lắng nghe “Tiếng gì vậy?”


Lục Diệp đang lột vải thì dừng lại, nghiêm túc nói xạo “Không có tiếng, anh không nghe thấy.”


Làm gì có? Vân Thường không tin anh đâu. Lỗ tai cô thính lắm, nhưng Lục Diệp không chịu nói cô cũng hết cách.


Đang nghĩ, Lục Diệp đã đưa trái vải thứ hai tới miệng cô.


“Vải ở chỗ nào?” Vân Thường nhả hạt thứ hai ra, đột ngột hỏi.


“Chỗ này.” Lục Diệp tưởng cô muốn sờ thử vải tươi, thuận tay kéo đệm ngồi trên ghế xuống đất, kéo luôn Vân Thường ngồi xuống.


Bây giờ đã cuối tháng ba, hơi nóng từ đất nửa tháng trước đã hết rồi, ngồi trên nền nhà còn hơi lạnh. Đệm ngồi là mẹ anh tự tay nhồi lông vịt vào, rất ấm.


“Anh cũng ăn.” Vân Thường mò một quả vải, lột xong cũng sờ soạng đưa tới miệng Lục Diệp, khổ nỗi cô lùn Lục Diệp lại cao, đưa ngay tới cằm người ta.

“Anh cũng ăn.” Vân Thường mò một quả vải, lột xong cũng sờ soạng đưa tới miệng Lục Diệp, khổ nỗi cô lùn Lục Diệp lại cao, đưa ngay tới cằm người ta.


“Á! Em xin lỗi, xin lỗi!” Mặt Vân Thường đỏ bừng, xấu hổ quá, cô thiếu điều muốn chui xuống đất!


Dáng vẻ Lục Diệp bây giờ đúng là hơi buồn cười, cằm còn dính nước vải, nhớp nhớp, anh lại hồn nhiên không để ý, há miệng nuốt trái vải trên tay Vân Thường, đuôi mày khóe mắt đầy vui vẻ, rối rắm buổi sáng sớm quăng ra sau ót.


Ăn xong còn nắm tay Vân Thường không thả, cúi đầu liếm nước vải dính trên ngón tay cô “Ngọt quá.”


Cũng chả biết là nói vải ngọt hay là ngón tay Vân Thường ngọt.


Mặt Vân Thường càng đỏ, động tác này của Lục Diệp khiến cô nhớ tới lúc anh say mấy hôm trước, người bình thường nghiêm túc trở nên bám người lại phóng túng.


May mà Lục Diệp không làm thêm gì quá đáng, tiếp tục lột vải cho Vân Thường, cô cũng lột cho Lục Diệp. Hai người cứ thế giúp nhau, không tới một lát cái mâm đã đầy vỏ.


Vân Thường loáng thoáng cảm thấy có gì đó không đúng, rõ ràng họ đều có thể tự lột vải, vì sao còn phải đưa tới miệng đối phương? Chẳng phải dư thừa sao?


Nhưng Lục Diệp đưa vải tới miệng cô cô không từ chối được, lại không nỡ để một mình anh làm, kết quả biến thành thế này.


Bất giác hai người đã tiêu diệt hết một phần ba vải. Vân Thường cũng biết mình ăn không ít, khi Lục Diệp định lột thêm cô vội vàng cản lại.


“Đừng ăn nữa, bỏ vào tủ lạnh thôi, ăn nhiều nóng lắm.”


Lục Diệp khựng lại, liếc túi xốp, ăn nhiều lắm à? Mới bớt đi có một chút. Nhưng Vân Thường mở miệng nói không rồi, anh cũng không phản đối.


Cất túi xốp vào tủ lạnh, lặng lẽ thu dọn vỏ, lau sạch sàn nhà dính nước vải dưới sự gợi ý của Vân Thường, rửa tay, bấy giờ mới quay lại ngồi cạnh cô.


Ấm no sinh dâm dục, Lục Diệp nhìn gương mặt trắng nõn đang ửng hồng của Vân Thường cùng với đôi môi mọng nước, trong lòng như có cái vuốt đang cào cào, hận không thể lập tức đè ngửa Vân Thường ra giường.


“Lục Diệp.” Lúc này, đột nhiên Vân Thường lên tiếng: “Anh giành vải của người ta, người ta làm sao giờ?”


Môi Lục Diệp giật giật, anh muốn ăn vải còn cần phải giành à? Giản Viễn Đường kinh doanh trái cây xuất nhập khẩu, anh muốn bao nhiêu vải là có bấy nhiêu!


“Không cần giành, anh ta có nhiều lắm.”


“Vậy chúng ta có cần tặng lại cái gì không?” Vân Thường không thích thiếu nợ người khác, cho dù là bạn bè cũng thế. Có điều người này là bạn của Lục Diệp, không phải bạn cô, cô phải hỏi ý kiến Lục Diệp trước.


“Không cần.” Chẳng qua là một giỏ vải thôi. Nhưng mấy câu này của Vân Thường ngược lại gợi lên thắc mắc bị anh đè xuống.


Hôm qua tóm lại cô đi gặp ai?


“Vân Thường,” Lục Diệp sán lại bên cô “Hôm qua em đi gặp bạn hả?” Tuy giọng anh vẫn trầm thấp như thường nhưng lòng thì thắc thỏm.

“Vân Thường,” Lục Diệp sán lại bên cô “Hôm qua em đi gặp bạn hả?” Tuy giọng anh vẫn trầm thấp như thường nhưng lòng thì thắc thỏm.


Vân Thường ngẩn ra, hơi kinh ngạc vì anh đột nhiên chuyển đề tài.


Có điều tại sao anh lại nhắc tới vấn đề này? Vân Thường thông minh cỡ nào chứ, chỉ trong chốc lát là hiểu nguyên nhân sáng hôm nay Lục Diệp muốn nói lại thôi.


Chu Nhân Trạch à? Anh muốn biết điều này. Song quả thật họ không có quan hệ gì. Vân Thường rũ mắt, chỉ là bạn học chọc ghẹo chơi mà thôi, tuy lúc đó họ cũng ngầm thừa nhận nhưng đến tột cùng không có ai đi chọc thủng lớp giấy chắn đó.


Lục Diệp thấy cô nửa ngày không nói, có chút nóng nảy, lại không dám ép cô. Lần đầu tiên thiếu tá Lục thích một người, thật sự không biết đối xử với cô thế nào mới tốt, sợ nói lại sai.


“Vân Thường, không phải anh muốn thăm dò hành tung của em, chỉ là…”


“Em biết.” Vân Thường cười nắm chặt tay anh, tay Lục Diệp rất to, cô không nắm được hết, dứt khoát đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.


“Chỉ là một người bạn bình thường mà thôi.”


Người Lục Diệp cứng đờ, biết cô còn chưa nói thật.


“Có điều lúc đó em cho là bọn em sẽ quen nhau.” Vân Thường dứt lời liền cảm giác bàn tay Lục Diệp siết mạnh hơn.


Cô không giãy, mặc anh nắm, nói tiếp “Sau đó anh ta xuất ngoại, em không hề liên lạc gì với anh ta nhưng bây giờ anh ta về rồi.” Cũng đột ngột như lúc anh ta đi vậy.


“Em thích anh ta?” Không biết có phải cô cảm giác sai không, Vân Thường cứ thấy Lục Diệp hỏi câu này có vẻ nghiến răng nghiến lợi.


“Dạ, nhưng…” Nói chưa xong đã bị Lục Diệp đè ra giường bịt kín môi, một chữ cũng không nói được.


Vân Thường nóng nảy, để cô nói cho hết câu đã chứ! Đừng có ngắt lời người ta thế!


Giỏi lắm! Lục Diệp nghiến răng, anh không biết là trong lòng cô còn nhớ người khác đấy!


Thiếu tá Lục nóng rồi, phản ứng đầu tiên là hung hăng đè Vân Thường dưới thân, tuy rằng anh đã muốn làm thế từ nãy.


Vân Thường bị anh hôn không có chỗ thở, vất vả lắm thừa lúc Lục Diệp cởi đồ vội vàng kêu lên “Em không thích! Không thích!”


Cô biết mình thừa nhận làm Lục Diệp tức, lại không đoán được nguyên nhân chân chính khiến anh tức giận. Cô cho rằng Lục Diệp so đo cô không tôn trọng bạn đời.


“Muộn rồi!” Cho dù không thích cũng không cho chạy! Lục Diệp liếm mút xương quai xanh của Vân Thường, bàn tay to khiêu khích những điểm nhạy cảm của cô, dễ dàng khơi mào ham muốn của Vân Thường.


Tất tật vấn đề và rối rắm đều bị quăng ra sau ót, chỉ còn lại dạt dào mãnh liệt và triền miên nồng nàn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...