12 Chòm Sao


CHAP 32 : TRIỆU LAM (chap này không có 12 chòm sao đâu nhá)

Quán trọ Minh Nhật…

Một bóng đen từ cửa sổ nhảy vào phòng :

- Hoàng thượng, Lục Nhạn đã cho đóng cửa Bách Hoa Lâu, quân lính đã điều động tới

- Là quân của ai ?

- Triệu tướng quân

Sắc mặt XÀ PHU ngay lập tức đen lại :

- Sao lại là tên đó ? Ngươi không tìm được người khác sao ?

“Hoàng thượng của ta, từ đầu là ngươi nói ta tìm người gần nhất nha. Ta cũng đã nói người gần nhất là Triệu tướng quân, ai bảo ngươi không chú ý nghe cho rõ giờ lại trách ta”

- Triệu tướng quân là người gần đây nhất, muốn điều binh mã của lộ khác e phải mất thêm vài ngày

- Aizz…ngươi lui xuống đi, gọi Thiên Ân qua đây

- Hoàng thượng, thần có điều muốn hỏi

- Nói

- Hoàng thượng, ngài đã đưa không ít mật thám vào Bách Hoa Lâu, còn đưa cả Bình Nam vương vào. Sao còn nhọc công với những người kia ?

XÀ PHU nở nụ cười nhẹ nói :

- Ảnh, nếu ngươi có 100 người, ngươi sẽ làm gì để tìm ra người giỏi nhất ?

- Sẽ tổ chứa khảo nghiệm

- Đúng, là khảo nghiệm

- Hoàng thượng, chẳng lẽ ngài định…

- Được rồi, chuyện này nói tới đây thôi, lui xuống đi.

- Dạ

Một lúc sau, ngoài cửa có tiếng gọi :

- Ca ca yêu quý ơi, đệ đệ “hào hoa phong nhã, anh tuấn tiêu sái, văn võ toàn tài” của huynh đến rồi a (tự kỷ nặng quá rồi, tội nghiệp thằng bé, bé thế mà đã…)

- Câm miệng đi, binh lính tới rồi, là của tên họ Triệu kia

“Choang”, chung trà trong tay Thiên Ân vỡ tan nát :

- Sao lại là tên vương bát đản đó, ngươi không tìm được người khác sao ?

- Không tìm được

- Ta không muốn gặp hắn

- Ta không muốn gặp hắn

- Đệ không có quyền quyết định, cùng lắm lần này cho hắn chút tiện nghi thôi.

- Ca, đầu óc huynh có vấn đề sao, tên chết tiệt đó…

- Ta biết, lần này tiện thể cho hắn nếm chút giáo huấn.

Thiên Ân mờ mịt, nhất thời không hiểu nổi XÀ PHU đang nói gì :

- Ngươi quên sở thích của hắn sao, cùng lắm ấy người kia giáo huấn hắn một chút, bảo đảm về sau không dám nữa.

- Đệ hiểu rồi, ca huynh thật nham hiểm nga.

- Không nham hiểm ta có thể làm hoàng đế sao ? Nói thừa

- Được rồi, đệ nói thừa. Chừng nào chúng ta đi gặp hắn ?

- Lát nữa, mau chuẩn bị đi.

- Vâng.

Thời gian khoảng một khắc sau (1 khắc = 15 phút), một đôi ngựa màu đen dừng trước quán trọ Minh Nhật. Một người mặc áo xanh dương nói :

- Tướng quân, là ở đây

- Chúng ta vào thôi, chớ để người kia đợi lâu

Người còn lại mặc áo đen, thanh âm mạnh mẽ, là một nam nhân cao lớn. Hai người đưa ngựa cho tiểu nhị trong quán xong lập tức chạy lên lầu, để lại ông chủ quán đứng ngơ ngác.

“Rầm”, cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra, XÀ PHU đang uống trà nhíu mày một cái, không thèm liếc tới người vừa vào nói :

- Hỏng thì tự đền

- Bệ hạ, là người gọi ta tới nga

- Ta gọi ngươi tới bàn việc, không gọi ngươi tới phá cửa Triệu tướng quân – Triệu Lam


Người tên Triệu Lam lập tức im lặng, bụng thầm nói : “Con rắn chết tiệt, bản tướng quân không thèm đấu võ mồm với ngươi” (đấu có lại đâu mà thèm với chả không)

- Triệu tướng quân, mau ngồi xuống đi, hôm nay khí trời ấm áp, bản vương không cần ngài chắn gió dùm nga – Thiên Ân cũng không thèm nhìn tới Triệu Lam, chọc thẳng cho hắn một câu.

Triệu Lam mặt ngày càng đen lại, kéo cái ghế gần đó ngồi xuống, tay thuận tiện rót chung trà nói :

- Lần này cần ta hỗ trợ chuyện gì ?

- Bách Hoa Lâu – XÀ PHU vẫn không nhìn tới người kia, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ này.

Triệu Lam vừa nghe xong liền phun trà trong miệng ra :

- Ngươi…ngươi…ngươi…ngươi có hậu cung ba ngàn giai lệ chưa đủ sao, mượn binh lính của ta để bắt dân nữ hả ?

- Ngươi nghĩ thế gian này ai cũng như ngươi sao ? Ta thật không hiểu sao ngươi vẫn còn sống dai thế – Thiên Ân không che dấu khinh miệt nói (ý bạn Thiên Ân là chửi tên kia XXOO nhiều thế mà vẫn chưa kiệt sức chết ấy)

- Bình Nam vương gia, ngài đây là nói quá rồi – Triệu Lam nhàn nhã nói “ca ca của ngươi vận động còn nhiều hơn ta, chết cũng là hắn đi trước”. Nửa câu sau, Triệu đại tướng quân của chúng ta vẫn còn yêu đời cho nên không (dám) nói ra ngoài.

- Bình Nam vương gia, ngài đây là nói quá rồi – Triệu Lam nhàn nhã nói “ca ca của ngươi vận động còn nhiều hơn ta, chết cũng là hắn đi trước”. Nửa câu sau, Triệu đại tướng quân của chúng ta vẫn còn yêu đời cho nên không (dám) nói ra ngoài.

- Lần này mượn binh của ngươi là để đối phó Bách Hoa Lâu, nơi này có ý phản nghịch nên phải nhờ đến ngươi.

- Chỉ một thanh lâu nho nhỏ, có bao nhiêu lợi hại chứ ? – Triệu Lam có phần khó hiểu hỏi

- Nếu không phải loạn quân, ta sẽ cho tất cả vào cung làm thị vệ

Triệu tướng quân lần thứ hai bị sặc nước, mắt trợn trắng lên :

- Bệ hạ, hình như ngài nói quá rồi

- Ngươi nếu muốn biết có thể đến đó, tìm đại một tên đầu bếp hay một tên quét dọn mà thử

- Nếu thật sự như ngài nói – Triệu Lam trở nên nghiêm túc – chúng ta làm sao diệt chúng

- Không cần lo, ngươi tưởng bọn ta cũng là loại “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển” sao, bên trong Bách Hoa Lâu có ít nhất gần ba mươi người là mật thám rồi

- Đã vậy thì dễ rồi, chừng nào hành động

- Đêm nay

- Vậy ta sẽ đi điều binh

- Đi nhanh đi

Lát sau…

- Ngươi không phải nói sẽ đi sao, ngồi đó làm gì ? – XÀ PHU nhìn cái tên cắm rễ nãy giờ trong phòng nói

- Hoàng thượng, chúng ta là hảo bằng hữu, ta muốn cái gì ngươi hiểu mà – Triệu Lam lộ ra điệu cười lưu manh nói

- Được rồi, xong việc sẽ cho ngươi

- Hảo, phải là mĩ nhân nga

- Rồi, mau cút đi

- Đa tạ hoàng thượng

Triệu Lam vui vẻ, bay thẳng từ cửa sổ ra ngoài. Thiên Ân lại gần hỏi :

- Ca ca, xong chuyện này họ có hay không giết luôn chúng ta a

- Chúng ta nhanh chóng chạy về hoàng cung là được, cứ để tên họ Triệu đó làm bia đỡ, cho hắn nếm chút đau khổ

- Hahaha…đại ca huynh thật cao kiến a

Thế là có một con nai tên Triệu Lam vừa lọt vào nanh sói mà không hay biết. Mô Phật….Boong…. (tụng trước cho ẻm vài cuốn kinh siêu độ đi mọi người ^.^)



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...