Lão Bà Của Ka Là Hoa Hậu Giảng Đường


Trước cổng trường Ninh Sơn Nhị Trung.

- Chị Thanh, đây là xe của chị sao?

Đường Kim nhìn vào chiếc xe chạy bằng điện trước mặt mà không biết nói gì. Đường Thanh Thanh này làm cảnh sát thật sự là quá thất bại, ngay cả một chiếc xe cảnh sát cũng không thấy đâu cả.

- Xe này thì có gì sao?

Thấy được vẻ mặt của Đường Kim thì Đường Thanh Thanh có chút không hài lòng:

- Động cơ chạy bằng điện, lại được nhãn hiệu nổi tiếng sản xuất. Đây chính là xe chị mới nhờ người khác mua về, chiếc xe này tốn của chị gần hai tháng tiền lương nha.

- Hai tháng tiền lương sao?

Đường Kim lại nhìn vào chiếc xe chạy bằng điện này sau đó lại nhìn vào Đường Thanh Thanh:

- Chị Thanh, xe này nhìn qua chắc chưa đến ba ngàn đồng, một tháng tiền lương của chị cũng chưa đến một ngàn rưỡi sao?

ngu.ồn 4.v.n b.y Hùng Bá

- Ai nói tiền lương của chị không đến một ngàn rưỡi đó?

Đường Thanh Thanh phản bác lại:

- Một tháng tiền lương của chị được hai ngàn, bất quá chị còn phải ăn cơm, mỗi tháng như vậy có thể còn dư lại được một ngãn rưỡi a.

Dừng lại một chút, Đường Thanh Thanh thúc giục nói:

- Đừng nói những lời vô nghĩa nữa, cậu chở đi.

- Em không biết đi.

Đường Kim lắc lắc đầu, nói.

- Ngay cả chiếc xe này mà cậu cũng không biết đi sao?

Vẻ mặt của Đường Thanh Thanh tỏ ra không tin, vẻ mặt nàng có chút nghi hoặc nhìn vào Đường Kim, nói:

- Cậu đừng nói cho chị biết là ngay cả xe đạp mà cậu cũng không biết đi nhá?

- Chị Thanh, chị thật sự là một người rất thông minh.

Đường Kim cười hì hì:

- Thật sự là em không biết đi xe đạp.

nguồn 4.vn b.y Hùn.g Bá

Đường Thanh Thanh có chút hết chỗ nói:

- Chẳng lẽ cậu chỉ biết có đi bộ thôi sao?

- Cũng không hẳn là vậy.

Đường Kim lắc đầu, nghiêm trang mà trả lời:

- Em còn biết cưỡi ngựa nữa.

- Thôi, cậu đừng nói nhảm nữa, ngay cả xe đạp mà cậu còn không biết đi, còn nói là biết cưỡi ngựa à.

Đường Thanh Thanh lại càng không tin những lời của Đường Kim:

- Thôi được rồi, đi thôi, tôi chở cậu.


Đường Thanh Thanh bước chân lên chiếc xe, đồng thời nhìn về Đường Kim rồi nói:

- Mau lên xe đi.

Đường Kim lập tức giang chân ra, sau đó hắn rất tự giác mà ôm vòng eo nhỏ nhắn của Đường Thanh Thanh, hơn nữa còn ôm rất chặt, hắn làm ra bộ dáng sợ rớt xuống xe.

Đột nhiên lọt vào tầm phục kích của Đường Kim thì thân thể mềm mại của Đường Thanh Thanh không tự chủ được mà khẽ run lên, cơ thể nàng bất giác cứng lại, khuôn mặt của nàng cũng hơi nóng lên, sau đó nàng vội vàng nói:

- Đừng có ôm chị, cậu ngồi ở chỗ này cũng không sợ bị rớt xuống đâu.

ng.u.ồn 4.vn by Hùng Bá

- Chị Thanh, đây là lần đầu tiên em ngồi trên xe điện này, chị không cho em ôm eo của chị, em sợ rằng mình sẽ té ngã.

Đường Kim cũng không tính buông vòng eo của Đường Thanh Thanh ra, muốn làm chị của hắn cũng đâu có dễ dàng như thế. Hắn mà không chiếm tiện nghi của Đường Thanh Thanh thì hắn chính là thằng ngốc rồi.

- Tiểu đệ, chị càng ngày càng phát hiện cậu là một người không thành thật a, có phải là cậu đang nghĩ muốn chiếm tiện nghi của chị hay không?

Đường Thanh Thanh quay đầu lại nhìn vào Đường Kim rồi trách hắn. Nàng bất đầu có chút hối hận rồi, lừa được tên tiểu đệ này làm bảo tiêu cho mình nhưng đồng thời tên bảo tiêu này cũng là một tên sắc lang, đang nghĩ phương pháp nào để ăn đậu hũ của nàng.

- Chị Thanh, làm sao chị lại có thể nói những lời làm em đau lòng như thế?

Đường Kim ra bộ dạng vô số tội, nói với Đường Thanh Thanh:

- Chúng ta đã là chị em, vậy thì nên tương thân tương ái mới đúng.

- Được rồi, để tôi tự thôi miên xem cậu là một người em trai tốt, là một người em trai tốt. Được rồi, xuất phát thôi.

Đường Thanh Thanh than thở vài câu, sau đó liền khởi động xe, chạy về phía trước.

Đường Kim ôm vòng eo nhỏ nhắn của Đường Thanh Thanh. Lúc này đây trong đàu của hắn bắt đầu so sánh thân hình như rắn nước của Hạt Tử đối với Đường Thanh Thanh, sau đó hắn phát hiện được vẫn là thân hình như rắn nước của Hạt Tử xúc cảm hơn a. Đương nhiên là còn cách một lớp quần áo, nếu như trực tiếp sờ vào da thịt thì…chậc. chậc..cảm giác nhất định là không giống nhau rồi.

ngu.ồn 4.v.n b.y Hùng Bá

- Chị Thanh, chị có em trai ruột không?

Xe chạy băng băng ở trên đường, Đường Kim lại vẫn không quên nói chuyện phiếm với Đường Thanh Thanh.

- Vô nghĩa, đương nhiên là không có rồi. Nếu chị đây có em trai rồi thì còn muốn cậu làm em của chị để làm gì?

Đường Thanh Thanh trả lời.


- À, vậy thì tốt rồi.

Đường Kim tỏ ra yên lòng.

- Cậu hỏi cái này để làm gì?

Nhưng mà Đường Thanh Thanh lại tỏ ra có chút buồn bực.

- Không có gì đâu. Đúng rồi, chị Thanh, trên người của chị mang theo bao nhiêu tiền thế?

Đường Kim lập tức thay đổi đề tài.

- Cậu quản chị mang theo bao nhiêu tiền để làm gì hả?

Đường Thanh Thanh càng nghĩ càng không hiểu rốt cuộc Đường Kim hỏi vấn đề này để làm gì.

- Ách, em ăn khá nhiều cơm, sợ rằng làm thịt hết một tháng tiền lương của chị.

Đường Kim ăn ngay nói thật.

- Được rồi, lúc này đây thì cậu mới giống bộ dạng của một người em trai, được rồi để đó cho chị tính tiền.

Giọng nói của Đường Thanh Thanh đột nhiên được nâng lên:

- Bất quá, cậu cứ yên tâm đi, mặc kệ cậu có thể ăn bao nhiêu thì tất cả đều để chị lo.

ng.u.ồ.n 4.v.n by Hùng Bá

Đối với mấy lời nói này của Đường Thanh Thanh thì Đường Kim cũng có chút không tin tưởng. Ước chừng hai mươi phút sau, khi Đường Thanh Thanh cùng Đường Kim đứng trước một quán lẩu thì hắn mới tin được những lời Đường Thanh Thanh nói là thật, vì đây là một quán lẩu tự phục vụ.

- Hì hì, muốn ăn để cho chị nghèo sao, điều đó không có khả năng. Nơi này là 60 đồng một người, một nồi thì 30 đồng, hai chúng ta cùng nhau ăn cũng không đến hài trăm đồng, cho dù cậu có ăn hết thì chị cũng tự tin là trả nổi.

Đường Thanh Thanh lộ ra bộ dạng hơi đắc ý, nói với Đường Kim.

- Được rồi, em sẽ ăn hết trong này cho chị xem.

Đường Kim lộ ra bộ dạng uể oải.

- Cố lên, chị đây xem trọng cậu nha.

Đường Thanh Thanh cười ha ha, nói:


- Chị cũng không có yêu cầu gì cao siêu lắm, chỉ cần cậu có thể ăn đủ hai trăm đồng là được rồi.

nguồ.n 4vn b.y Hùng Bá

- Nếu em làm được thì sẽ có chỗ tốt gì?

Đường Kim tùy ý hỏi.

- Chị sẽ hôn cậu một cái, cậu thấy thế nào?

Đường Thanh Thanh cũng trả lời một cách rất tùy ý.

- Đương nhiên là được rồi.

Đường Kim nói ngay không một chút suy nghĩ. Có mỹ nhân hôn mà không chịu thì chính là thằng ngu a.

- Chị mới không tin là cậu có thể ăn nhiều như vậy, vào đi thôi.

Hiển nhiên là Đường Thanh Thanh không để việc này ở trong lòng.

Ba mươi phút sau, trong quán lẩu.

Ánh mắt của Đường Thanh Thanh tỏ ra có chút không đúng khi nhìn vào Đường Kim, người này có thể ăn hết chừng này thức ăn, quả thực là quỷ đói đầu thai a.

Một tiếng đồng hồ sau.

nguồn 4v.n by Hù.ng Bá

Đường Thanh Thanh bắt đầu có chút ăn không nổi rồi. Nhưng mà khi nhìn thấy Đường Kim đang ăn ngon lành thì giọng nói của nàng giống như là đang mơ:

- Lời rồi, rốt cuộc thì vụ buôn bán này cũng lời rồi. Trả tiền chỉ có hai trăm đồng, thế mà cậu ăn ít nhất cũng hết bốn trăm rồi.

Hai tiếng đồng hồ sau.

Hai tay của Đường Thanh Thanh xoay huyệt Thái Dương của mình:

- Nằm mơ, nhất định là ta đang nằm mơ, trên đời này làm gì có loại người như cậu được, làm sao mà cậu lại có thể ăn giống như heo vậy?

- Chị Thanh, bây giờ chị mới cảm thấy không phải a. Đêm nay, chị mời em ăn cơm như thế này có phải là một quyết định sáng suốt không?

Rốt cuộc thì Đường Kim cũng bỏ đũa xuống, cười hì hì hỏi Đường Thanh Thanh.

- Chị cảm thấy đây chính là một chuyện sáng suốt nhất mà chị đã làm ở trong cuộc đời này. Nhưng mà nếu để cậu đầu thai làm em trai ruột của chị thì chắc rằng nhà chị sạt nghiệp cũng không đủ để nuôi cậu ăn.

Đường Thanh Thanh thì thào tự nói.

nguồ.n 4v.n by Hùng Bá

Đường Kim nở nụ cười sáng lạn:

- Đúng rồi chị Thanh, đến đây thì chị cũng nên thực hiện lời hứa của mình, thưởng cho em một nụ hôn cho rồi.

- Hôn cậu sao? Cái gì mà hôn cậu?

Đường Thanh Thanh giật mình một cái, sau đó liền bắt đầu giả bộ hồ đồ.

- Chị Thanh, chị nói chuyện mà không giữ lời hứa gì hết, chị không phải là một hảo hài tử ngoan a.

Đường Kim ngẩn ngơ, hắn phát hiện được lúc này Đường Thanh Thanh lại muốn ăn quỵt, đây quả thật là chuyện mà Đường Kim không dự đoán được.

nguồn 4vn by Hùng Bá

- Chị không phải là một đứa trẻ mà chị là đại nhân, còn nữa, làm sao mà cậu lại nói chị không biết giữa lời nữa?

Đường Thanh Thanh bắt đầu phản bác lại Đường Kim:

- Còn nữa, chị còn nói là hôn nhưng mà chưa từng nói qua hôn cậu hoặc là chưa từng nói qua ngay lúc này sẽ hôn cậu a. Như vậy đi, chị thiếu cậu một cái, một ngày nào đó chị sẽ trả lại cho cậu, trước tiên thì cứ ký sổ đã.

Đường Kim có chút buồn bực, cái này cũng có thể ký sổ sao?



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận