Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Đọc Truyện Online  > Truyện Teen  > Chang Quan Gia Lanh Lung

Chàng Quản Gia Lạnh Lùng

Chàng Quản Gia Lạnh Lùng

  • Thể loại :
  • Số Chương :
    29
  • Trạng Thái :
    Còn Tiếp
  • Lần Đọc :
    131335
  • Like ngay :

Nội Dung Truyện : Chàng Quản Gia Lạnh Lùng
Trích đoạn:

* Bạn có tin không? Tại Việt Nam, thế kỉ 21, thời đại dân chủ cộng hòa, lại tồn tại một khái niệm gọi là “quản gia”? Ấy thế mà nó lại có nhé! Hơn nữa, quản gia của nó lại là một anh chàng 22 tuổi mới lớn cơ! Lạnh lùng! Khó ưa! Khó tính! Khó chiều! Khó gần! Khó hiểu! Nói chung là một trường nghĩa của từ “khó”. Chàng quản gia của nó, vâng của nó, hắn ta hơn nó 5 tuổi, thế mà nhiều lúc nó còn tưởng hắn ta hơn nó những…50 tuổi!

* Nói sao đây nhỉ? Khi nó là 1 đứa học không giỏi, chỉ đủ điểm lên lớp, lại không có tài năng gì nổi trội, đương nhiên là trừ việc nó sẽ được kế thừa đống tài sản “kếch xù” của người bố yêu quý, cũng chẳng phải hotgirl đình đám trên mạng xã hội, thế mà lúc nào cũng có những “camera” chiếu những “tia laze” về phía nó. Nó đi đâu, làm gì cũng có người chú ý đến! Kể cả ở trường học lẫn ngoài đường! Tất cả những điều đó là sản phẩm mà người sản xuất không ai khác chính là hắn – chàng quản gia khó ưa! Hắn theo nó mọi lúc mọi nơi. Thậm chí trong lớp học của nó, cũng tồn tại cái mặt lạnh hơn tiền của hắn! Không có gì khác ngoài việc hắn đã…kê cái bàn làm việc của hắn ngay cạnh bàn học của nó! Nhiều lúc nó chỉ muốn đá bay cái bản mặt khó ưa đó lên tận sao Hỏa cho bõ tức!

* - “Con trai thất lạc bên ngoài của chú à?”_ nó thậm thụt vào tai hắn.

Hắn vừa vặn đang uống ly café, lập tức có ý định muốn phun ngay ra ngoài. Cũng may khả năng kiềm chế của hắn trước giờ vô cùng tốt nên vẫn có thể “suôn sẻ” nuốt ngụm café kia xuống. Không thì thật mất mặt. Trong lòng hắn nổi lên suy nghĩ muốn dán băng dính vô miệng nó.

- “Mai em có rảnh không?”_ hắn hỏi, vẻ mặt mang nét nghiêm trọng.

- “Hửm?”_ nó ngơ ngác, tự nhiên hắn hỏi một câu chả ăn nhập gì cả.

- “Tôi đưa em đi kiểm tra não!”_ hắn “phun” một câu “nhẹ nhàng” làm nó á khẩu.

- “Nè nè, lưỡi không xương nhưng lực sát thương là vô cùng lớn nha! Chú nói câu này là có ý gì?”_ nó trừng mắt nhìn hắn, nó có bị bại não hay thần kinh gì đâu mà phải đi kiểm tra não cơ chứ?

- “Không phải sao?”

- “Phải cái gì mà phải?”_ nó cãi, nhưng thật sự nó cũng không biết hắn nói phải là phải cái gì nữa.

- “Thế sao em lại bảo 1 tên con trai 22 tuổi như tôi lại có đứa con lớn tồng ngồng thế kia chứ? Cho dù tôi có phát dục sớm đi chăng nữa thì cũng đâu có lớn như vậy, khoảng 3 – 4 tuổi là cùng!”_ hắn chậm rãi phân tích + lập luận chứng minh cho nó.

- “Ờ ha!”_ nó gật gù_ “Ớ mà khoan! Thế sao tên kia lại giống chú đến gần 80% thế kia?”_ nó lí thú khi phát hiện ra “manh mối” mới.

- “Sao em không trực tiếp ra hỏi hắn?”_ hắn hất mặt, khuôn mặt rất cơng cơng chỉ muốn đấm cho phát.

- “Xì! Chán chú ghê!”_ nó nói rồi cũng không hỏi hắn nữa, quay trở lại vị trí của mình. Mọi người nãy giờ đang vô cùng tò mò, kể cả chàng trai mới đến, không hiểu nó và hắn đã thầm thì thậm thụt to nhỏ cái gì nữa. Hắn quay sang trợ lí Hoàng gật đầu một cái, ra hiệu có thể tiếp tục được rồi.

Hãy LIKE để ủng hộ sstruyen các bạn nhé ...
Đọc Thêm

- Tất cả các truyện trên site đều được đọc giả sưu tầm từ các nguồn trên mạng, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả.
- Nếu các bạn đọc truyện nào thấy có nội dung liên quan đến vấn đề chính trị hoặc có nội dung không lành mạnh vui lòng liên hệ bapngo0912@gmail.com để chúng tôi xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành cảm ơn.
Liên Hệ
Tumblr
Wattpad
info@sstruyen.com
Copyright © 2015